Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 3.4]

Tôi mơ hồ hỏi tiếp: “Cho nên?”

“Cho nên người dân trong thôn, bao gồm cả vợ của Abbas đều chấp nhận lời giải thích này.”

“Lời giải thích nào? Không lẽ…”

Lâm chậm rãi gật đầu, tiếp: “Đúng, tất cả đều là lỗi của người chăn dê, chúng ta không có lỗi gì cả, thậm chí còn là người bị hại.”

Tôi tròn mắt á khẩu, một lúc lâu sau mới lắp bắp: “Không thể nào… anh đùa kiểu gì vậy?”

Nhưng thái độ của Lâm lại không giống như đang đùa một chút nào cả. Giọng tôi đột nhiên cao vống lên rồi lại vội vã hạ xuống: “Abbas là người chuyên dẫn đường trên núi cao, đi ủng cao su trên nền tuyết có khác gì đi dưới đồng bằng, anh ta bị một đàn dê húc xuống vách núi ư? Sao có thể như vậy được?”

Lâm không trả lời, quay lại nhìn tôi với vẻ thẫn thờ. Tôi từ từ bình tâm lại, phải, người chết là hết, hiện giờ quan trọng không phải là thực tế chuyện xảy ra như thế nào mà là ai chịu trách nhiệm với cái chết của Abbas. Người chăn dê nhận toàn bộ trách nhiệm là kết quả tốt nhất, họ là người cùng thôn, mọi người đều nghèo, đền vài con dê là xong việc. Nói vậy nghĩa là ngày mai chúng tôi có thể phủi mông ra đi được rồi? Không cần chịu trách nhiệm, không cần xin lỗi, không cần đền bù… kết quả này thực sự tốt tới mức không thể tốt hơn được nữa, nhưng tại sao lòng dạ tôi lại rối bời như thế này?

“Người chăn dê đồng ý đền tám con dê.” Lâm hạ giọng nói, sau đó thì im lặng. Trong không gian im ắng chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của anh ta, mấy chữ này như thể sống dậy, không ngừng quấn lấy tôi. Tám con dê, chỉ có tám con dê, tính mạng của Abbas chỉ bằng tám con dê thôi.

Đột nhiên, Lâm quay đầu lại, hỏi: “Ngải, tôi còn bao nhiêu tiền?”

Mặc dù không hiểu tại sao bỗng dưng anh ta lại nhắc tới tiền nhưng tôi vẫn lôi toàn bộ số tiền đó ra cho anh ta. “Phần lớn bị bay xuống vách núi rồi, một số thì bị đàn dê giẫm lên, cho nên phần còn lại cũng chỉ có hơn một nghìn đô la thôi.”

Lâm khẽ thở dài, một lát sau lẩm bẩm: “Chắc là vẫn có thể mua chút gì đó.”

Thì ra anh ta nghĩ tới điều này, nhưng mấy chữ ít ỏi chỉ khiến tôi càng thêm bối rối, cứ tưởng chuyến đi tới Pakistan này chẳng qua chỉ là một chuyến công tác nên chẳng mang theo nhiều tiền, lục khắp người cũng chỉ có khoảng hai trăm đô la.

Khi lộn túi áo khoác ra, vô tình chạm phải cái túi áo đã bị rách, tôi khẽ khựng lại, nghĩ nếu mình không tùy tiện nhét mười ngàn đô la vào trong túi, nếu như chiếc áo này không phải là loại áo rẻ tiền mua ngoài chợ, nếu như sừng dê mắc vào một chỗ khác thì có lẽ Abbas giờ vẫn còn sống.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng Lâm: “Phải rồi, Wughi đề nghị chúng ta hãy ở lại đây dưỡng thương, đợi khi nào vết thương khỏi, ông ta sẽ cử người đưa chúng ta ra ngoài. Tôi đã đồng ý rồi.”

Tôi ngạc nhiên, hỏi lại: “Họ đề nghị chúng ta?”

Lâm ngẩng đầu, chăm chú nhìn tôi, trong mắt anh ta từ nãy tới giờ luôn thấp thoáng những cơn sóng ngầm, nhìn kĩ lại dường như không phải. Sau khi nói xong câu này, anh ta liền quay mặt đi, một lát sau thì trở về chỗ chiếc đệm của mình, nằm xuống, lại còn kéo chăn che kín đầu, để lại tôi một mình thẫn thờ trong đêm tối, sau đó, dần dần bị bóng tối nuốt chửng.

Theo truyền thống của người Balti, khi một người dẫn đường hoặc một phu khuân vác bị thương nặng, bị ốm hoặc chết và không thể hoàn thành công việc khách hàng giao thì người nhà của họ hoặc đồng hương sẽ tiếp nhận và hoàn tất. Đây gọi là có trước có sau, bụng làm dạ chịu.