Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 3.3]

Thấy tôi không ngừng đi qua đi lại, Sila mỉm cười, ấn vai tôi ngồi xuống, chỉ vào cốc sữa chua và bánh Chapati trên bàn, ra hiệu bảo tôi ăn. Tôi miễng cưỡng cầm một miếng bánh lên ăn, cảm thấy thật nhạt nhẽo, vô vị.

Khi mùi trà Bạch Ngọc từ từ bay ra từ phòng khách, hơn chục người đàn ông lần lượt đi vào, nét mặt vô cùng nghiêm nghị. Tại đa số khu vực hẻo lánh của Pakistan, những việc đại sự trong thôn thường do những bậc bô lão đức cao vọng trọng hoặc những người có kiến thức uyên bác thảo luận và quyết định, những cuộc họp trưởng lão như thế được gọi là “Chi nhĩ cách”, tôi đoán những người đàn ông này chắc hẳn chính là các bậc trưởng lão của thôn Gama.

Theo sau những trưởng lão là người chăn dê với nét mặt đau khổ, tiếp sau đó là một nhóm gồm ba người: Một thanh niên cao to vạm vỡ, một đứa trẻ vẫn đang thò lò mũi xanh và một người phụ nữ đang khóc thút thít. Đó là vợ và hai đứa con trai của Abbas: Kangkun và Ali. Kangkun khoảng mười tám, mười chín tuổi, còn Ali vẫn còn bé tí, sợ sệt nép sau lưng anh.

Nhìn thấy ba người này, tâm trạng vừa mới yên ổn một chút của tôi lại bắt đầu thấp thỏm, lo lắng tới mức cảm thấy khó thở. Sila vỗ vào người tôi, an ủi: “Bây giờ không sao rồi, đừng lo lắng, không có việc gì rồi.” Bà ta cho rằng tôi lo lắng về cái chết của Abbas, xét ở một số phương diện thì đúng là như vậy. Trong lòng tôi như có một lỗ hổng, giống như dòng sông Broughton mang theo những tảng băng trôi đang cuồn cuộn chảy, đang gào thét, giằng xé, nhưng tôi nhanh chóng nhận ra có hỏi Sila cũng vô ích, bà ta chỉ biết vài từ tiếng Anh ít ỏi, cũng giống như tôi chỉ biết vài từ tiếng Balti.

Quãng đường dài lại thêm tâm lí lo lắng, sợ hãi, giờ nói chuyện với Sila lại cứ ông nói gà bà nói vịt thế này đã lấy đi chút sức lực cuối cùng của tôi. Tôi đổ gục xuống chiếc đệm mềm mại, sức cùng lực kiệt, gân cốt rã rời, cũng không biết là mấy giờ mà đã nhắm mắt lại. Được rồi, dù sao thì cũng phải chết, mọi việc cứ đợi ngủ dậy rồi tính tiếp.

Không biết bao lâu sau, đột nhiên tôi nghe thấy có người gọi: “Ngải, tỉnh dậy đi! Ngải!” Khi nhận ra đó là giọng của Lâm, tôi lập tức ngồi bật dậy như cái lò xo, vội vã hỏi: “Anh về rồi à? Thế nào, mọi người đã nói những gì?”

Có lẽ tôi đã ngủ một lúc khá lâu, vì thấy bên ngoài bầu trời u ám, đồng hồ đeo tay chỉ sáu giờ, nhưng không biết là sáu giờ tối hay sáu giờ sáng, ngoại trừ tiếng “lách tách” thi thoảng phát ra từ đống lửa trong bếp lò, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, những người khác không biết đã đi đâu.

Trong ánh lửa chập chờn, sắc mặt của Lâm rất phức tạp, khiến tôi một lần nữa lại chột dạ, hỏi: “Họ đã đưa ra quyết định chưa?”

Anh ta liếc nhìn tôi rồi cất giọng trầm trầm: “Ngải, năm ngoái cũng có một đứa trẻ bị đàn dê húc ngã xuống vách núi.”

Tôi thần người, hỏi: “Có đứa trẻ cũng bị đàn dê húc xuống vách núi sao? Chuyện này có liên quan gì tới việc của Abbas?”

Lâm không thèm bận tâm tới tôi, nhẹ nhàng nói tiếp: “Những việc như thế này không phải lần đầu tiên xảy ra, trên thực tế hàng năm đều có… Chuyện đàn dê làm chết hay bị thương người khác không phải là việc gì mới mẻ.” Giọng của anh ta rất nhẹ, nhưng không hiểu sao nghe anh ta chậm rãi thốt ra hai câu này, trán tôi lại đầm đìa mồ hôi.

Ánh mắt của Lâm lướt qua tôi rồi hướng về một nơi xa xăm. “Người chăn dê đã nhận toàn bộ lỗi lầm, là anh ta đã không nhìn thấy chúng ta ở bên vách đá, là đàn dê của anh ta đã húc Abbas xuống vách đá, khúc ngoặt đó hẹp như vậy, trời lại tối, cho nên anh ta không nhìn thấy chúng ta…”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s