Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 3.2]

Tôi và Lâm muốn đi theo dân làng xuống hạ lưu sông tìm kiếm nhưng bị mấy người lớn tiếng quát tháo, để không làm tình hình thêm rối loạn, chúng tôi đành đứng yên, cũng không dám nói gì, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau, thấy sắc mặt đối phương đã trắng bệch như người chết trôi, tóc cũng ướt sũng, dính bết vào cổ, cũng không biết là do sương hay mồ hôi, người thì run bần bật trong buổi sáng lạnh thấu xương. Khi ánh mặt trời rọi xuống, hai người dân làng mệt mỏi bước tới ra hiệu cho chúng tôi đi theo họ về thôn.

 

Thôn Gama được bao bọc bởi núi đá, những căn nhà bằng đá xám xịt kề sát nhau, như thể mỗi căn nhà đều được xây dựng trên nóc của một căn nhà khác, bất kể là nhà hay đá đều bị tuyết phủ kín, lặng lẽ đứng im trong đất trời lạnh lẽo và núi đồi cao ngất bao quanh.

Trưởng thôn Gama tên là Wughi, một cụ già với vẻ mặt đau thương, đang đứng rất nghiêm trang trước dãy nhà bằng đá. Nhìn thấy chúng tôi, ông ta lặng lẽ quay người, ra hiệu chúng tôi đi theo. Tôi và Lâm bước thấp bước cao đi theo, dọc đường chỉ im lặng. Tôi như kẻ mất hồn, thi thoảng liếc mắt nhìn Lâm, nét mặt anh ta vô cùng buồn bã, hoàn toàn không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì. Đôi lúc, sự day dứt và cảm giác tội lỗi có thể khiến một người gục ngã. Câu này do ai nói nhỉ? Đầu óc tôi rất hỗn loạn, rất đau… sợ hãi, hoảng loạn, đau lòng… tất cả cảm xúc đều đè nén trong tim. Tôi liên tục hít thở thật sâu, cố ép bản thân đừng nghĩ đến Abbas nữa, dù sao việc cũng đã rồi, nhưng tôi lại không thể không nghĩ…

Abbas chết rồi, mà việc này lẽ ra có thể không xảy ra, nếu anh ta không tới cứu tôi và Lâm, nếu tôi không cẩu thả nhét tiền vào trong túi áo khoác ngoài… nhưng đời không có chữ “nếu”.

Ông cụ nãy giờ đi phía trước đột nhiên quay đầu lại, phóng ánh mắt như thấu cả tâm can về phía tôi rồi lập tức quay đi, bình tĩnh bước tiếp như thể cảnh tượng ban nãy hoàn toàn chưa từng xảy ra. Nhưng tôi lại như kẻ làm việc xấu bị bắt quả tang, mà sự thật đúng là như vậy, vô cùng hoảng loạn. Lâm liếc nhìn tôi, đột nhiên giơ tay nắm chặt lấy tay tôi, những ngón tay thon dài, lòng bàn tay ấm áp vẫn còn ươn ướt. Tôi hơi khựng lại.

Một đám trẻ con không biết từ đâu xuất hiện, bám theo chúng tôi như cái đuôi sao chổi, vừa tròn mắt hiếu kì vừa không ngừng gọi: “Chijili? Chijili?” Đây là câu tiếng Balti mà người nước ngoài nào cũng hiểu, ý là: “Có chuyện gì vậy?”

Tại vùng núi Karakoram rộng lớn, ngoài những người phu khuân vác kiêm luôn nhiệm vụ dẫn đường cho người nước ngoài như Abbas ra, hầu như không có mấy người biết tiếng Anh, vậy mà hình như trong cái thôn Gama bé tí tẹo này, những người biết tiếng Anh cũng không hề ít. Chí ít ông trưởng thôn Wughi trước mặt chúng tôi lúc này là một người như vậy.

Nhưng Wughi không hề nhìn chúng tôi lấy một lần, chỉ lặng lẽ dẫn chúng tôi vào một ngôi nhà. Nhìn từ bên ngoài, tất cả các ngôi nhà đều giống hệt nhau, chẳng khác gì các vách đá, ngoại trừ có một cánh cửa. Một người phụ nữ khoác chiếc khăn choàng thêu hoa bước ra, bà ta là vợ của Wughi, tên là Sila. Bà ta đưa tôi vào phòng sau, còn Lâm thì được gọi ra một căn phòng lớn nhất ở giữa nhà, đó chính là phòng khách.

Ở Pakistan, phụ nữ thường không có quyền nghị sự, không có việc gì thì cũng không chạy ra phòng khách. Nhìn bóng Lâm khuất dần, tôi biết anh ta bị gọi đi bàn bạc việc hậu sự của Abbas, trong lòng càng bứt rứt đứng ngồi không yên, muốn làm gì đó nhưng lại không làm được gì cả. Trong cuộc sống luôn có những lúc ngoài việc đối mặt với hiện thực thì không còn cách gì khác, giống như lúc này vậy.

Tôi phải đợi dân làng bàn bạc xong mới biết kết quả, không biết sẽ phải bồi thường hay làm trâu làm ngựa đền tội đây? Có khi nào bị lôi đi chém đầu thị chúng không? Bất luận kết cục là gì, tôi đều sẵn sàng chấp nhận, mà cũng chỉ có thể chấp nhận.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s