Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 3.1]

Chương 3

Thôn Gama

Gió núi táp thẳng vào mặt, thấp thoáng nghe thấy tiếng va đập, sau đó tất cả lại trở về với trạng thái cũ.

Tôi nghe thấy tiếng thét gọi của người chăn dê, cũng biết đàn dê đang rất hỗn loạn, nhưng cứ cảm thấy thật khó hiểu. Abbas chỉ bị ngã xuống núi thôi, giống như tôi cũng bị ngã vậy, chẳng phải bây giờ tôi vẫn rất ổn sao, Abbas cũng sẽ ổn thôi. Biết đâu lúc nào đó, ở một nơi nào đó, anh ta sẽ lại xuất hiện, trên mặt vẫn sẽ là nụ cười rạng rỡ. Thế là tôi nín thở chờ đợi, dỏng tai lên nghe ngóng… nhưng Abbas không xuất hiện nữa.

“Abbas?” Tôi bám vào vách đá, thận trọng trèo xuống, vừa trèo vừa gọi to: “Abbas…” Anh ta nhất định đang ở dưới đó, có thể đã bị thương, chuyến đi này có ai trên người không có vài vết thương chứ, chỉ cần vẫn ở đó thì sẽ có cách. Trèo xuống khó hơn trèo lên rất nhiều, tôi vô cùng lo sợ, mỗi bước đi đều cần phải thật chắc chắn, Abbas vẫn đang ở dưới kia… Đột nhiên, một bàn tay ôm chặt lấy tôi. Lâm đã chạy đến ngăn tôi lại, nói: “Ngải, đừng đi xuống nữa, nguy hiểm lắm!”

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, nhíu mày, nói: “Abbas ngã xuống dưới rồi, có lẽ vẫn đang ở đó, chúng ta phải đi cứu anh ấy!”

“Anh ấy không có ở đó đâu. Ngải, tôi nhìn thấy anh ấy rơi xuống sông rồi…”

“Vậy thì đi ra chỗ sông, chúng ta vớt anh ấy lên.”

Lâm ngập ngừng nói: “Chỗ sông… cũng không có. Ngải, nước sông chảy xiết như vậy, anh ấy… đã bị cuốn đi rồi.”

Tôi ngắt lời anh ta: “Có khi bị mắc vào chỗ nào đó thì sao? Hoặc có thể bị nước xô vào bờ?” Nói rồi, tôi vùng ra định đi tiếp, nhưng Lâm không chịu buông tay ra. Tôi khẽ rít lên: “Lâm, nếu là anh bị ngã xuống đó, cho dù đã bị nước sông cuốn trôi, tôi cũng sẽ đi xuống, cho dù không còn một tia hi vọng, cho dù không còn bất cứ thứ gì, tôi cũng sẽ đi xuống đó!”

Lâm hơi khựng lại, nhìn tôi chăm chăm, sau đó buông tay ra, thở dài, khẽ nói: “Được, vậy chúng ta cùng xuống, có điều cô phải đi chậm thôi.”

Tôi gật đầu.

Khi tôi và Lâm vẫn đang giằng co với nhau bên vách đá, người chăn dê đã trèo xuống dưới. Anh ta vừa trèo vừa gào to lên với chúng tôi, nhưng tôi không hiểu anh ta nói gì, chỉ cảm thấy anh ta đang rất lo lắng. Người chăn dê đó đã quen với đường núi, tốc độ trèo xuống không biết nhanh hơn gấp bao nhiêu lần so với tôi và Lâm, có vẻ như anh ta muốn xuống trước để tìm kiếm. Vậy là sắp có tin của Abbas, sắp tìm thấy Abbas rồi. Chưa biết chừng anh ta đã bị ngất xỉu nên mới không nghe thấy chúng tôi gọi, và lát nữa, người chăn dê kia sẽ cõng anh ta lên.

Vách núi phía dưới hiện lên ánh đèn vàng lấp loáng, đó là ánh đèn pin của người chăn dê, anh ta đã trèo xuống chỗ thấp nhất rồi. Sau đó, ánh đèn vàng bắt đầu hướng ra phía bờ sông, tiếp sau đó lại ánh lên vài lần rồi không thấy đâu nữa. Xem ra anh ta đã chạy ra phía sau những tảng đá khổng lồ trên sông Broughton rồi.

Tới khi tôi và Lâm trèo được xuống chỗ thấp nhất, người chăn dê cả người ướt sũng chạy tới, trên tay xách một chiếc ủng cao su Trung Quốc. Anh ta hét lên, ra hiệu chúng tôi đứng đợi ở đó, sau đó chạy như bay về phía thôn Gama. Thời gian dường như chỉ trong nháy mắt nhưng cũng lại rất lâu, vô số ánh đèn pin từ bên kia núi rọi tới. Tới nửa đêm, cả hai bên bờ sông Broughton và trên vách núi, chỗ nào cũng là dân làng Gama. Gần sáng, dân làng men theo bờ sông đi xuống hai mươi dặm và tìm thấy thi thể lạnh giá của Abbas.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s