Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 3.1]

Chương 3

Thôn Gama

Gió núi táp thẳng vào mặt, thấp thoáng nghe thấy tiếng va đập, sau đó tất cả lại trở về với trạng thái cũ.

Tôi nghe thấy tiếng thét gọi của người chăn dê, cũng biết đàn dê đang rất hỗn loạn, nhưng cứ cảm thấy thật khó hiểu. Abbas chỉ bị ngã xuống núi thôi, giống như tôi cũng bị ngã vậy, chẳng phải bây giờ tôi vẫn rất ổn sao, Abbas cũng sẽ ổn thôi. Biết đâu lúc nào đó, ở một nơi nào đó, anh ta sẽ lại xuất hiện, trên mặt vẫn sẽ là nụ cười rạng rỡ. Thế là tôi nín thở chờ đợi, dỏng tai lên nghe ngóng… nhưng Abbas không xuất hiện nữa.

“Abbas?” Tôi bám vào vách đá, thận trọng trèo xuống, vừa trèo vừa gọi to: “Abbas…” Anh ta nhất định đang ở dưới đó, có thể đã bị thương, chuyến đi này có ai trên người không có vài vết thương chứ, chỉ cần vẫn ở đó thì sẽ có cách. Trèo xuống khó hơn trèo lên rất nhiều, tôi vô cùng lo sợ, mỗi bước đi đều cần phải thật chắc chắn, Abbas vẫn đang ở dưới kia… Đột nhiên, một bàn tay ôm chặt lấy tôi. Lâm đã chạy đến ngăn tôi lại, nói: “Ngải, đừng đi xuống nữa, nguy hiểm lắm!”

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, nhíu mày, nói: “Abbas ngã xuống dưới rồi, có lẽ vẫn đang ở đó, chúng ta phải đi cứu anh ấy!”

“Anh ấy không có ở đó đâu. Ngải, tôi nhìn thấy anh ấy rơi xuống sông rồi…”

“Vậy thì đi ra chỗ sông, chúng ta vớt anh ấy lên.”

Lâm ngập ngừng nói: “Chỗ sông… cũng không có. Ngải, nước sông chảy xiết như vậy, anh ấy… đã bị cuốn đi rồi.”

Tôi ngắt lời anh ta: “Có khi bị mắc vào chỗ nào đó thì sao? Hoặc có thể bị nước xô vào bờ?” Nói rồi, tôi vùng ra định đi tiếp, nhưng Lâm không chịu buông tay ra. Tôi khẽ rít lên: “Lâm, nếu là anh bị ngã xuống đó, cho dù đã bị nước sông cuốn trôi, tôi cũng sẽ đi xuống, cho dù không còn một tia hi vọng, cho dù không còn bất cứ thứ gì, tôi cũng sẽ đi xuống đó!”

Lâm hơi khựng lại, nhìn tôi chăm chăm, sau đó buông tay ra, thở dài, khẽ nói: “Được, vậy chúng ta cùng xuống, có điều cô phải đi chậm thôi.”

Tôi gật đầu.

Khi tôi và Lâm vẫn đang giằng co với nhau bên vách đá, người chăn dê đã trèo xuống dưới. Anh ta vừa trèo vừa gào to lên với chúng tôi, nhưng tôi không hiểu anh ta nói gì, chỉ cảm thấy anh ta đang rất lo lắng. Người chăn dê đó đã quen với đường núi, tốc độ trèo xuống không biết nhanh hơn gấp bao nhiêu lần so với tôi và Lâm, có vẻ như anh ta muốn xuống trước để tìm kiếm. Vậy là sắp có tin của Abbas, sắp tìm thấy Abbas rồi. Chưa biết chừng anh ta đã bị ngất xỉu nên mới không nghe thấy chúng tôi gọi, và lát nữa, người chăn dê kia sẽ cõng anh ta lên.

Vách núi phía dưới hiện lên ánh đèn vàng lấp loáng, đó là ánh đèn pin của người chăn dê, anh ta đã trèo xuống chỗ thấp nhất rồi. Sau đó, ánh đèn vàng bắt đầu hướng ra phía bờ sông, tiếp sau đó lại ánh lên vài lần rồi không thấy đâu nữa. Xem ra anh ta đã chạy ra phía sau những tảng đá khổng lồ trên sông Broughton rồi.

Tới khi tôi và Lâm trèo được xuống chỗ thấp nhất, người chăn dê cả người ướt sũng chạy tới, trên tay xách một chiếc ủng cao su Trung Quốc. Anh ta hét lên, ra hiệu chúng tôi đứng đợi ở đó, sau đó chạy như bay về phía thôn Gama. Thời gian dường như chỉ trong nháy mắt nhưng cũng lại rất lâu, vô số ánh đèn pin từ bên kia núi rọi tới. Tới nửa đêm, cả hai bên bờ sông Broughton và trên vách núi, chỗ nào cũng là dân làng Gama. Gần sáng, dân làng men theo bờ sông đi xuống hai mươi dặm và tìm thấy thi thể lạnh giá của Abbas.

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 1.7]

Tôi hơi sững người một chút, đột nhiên ý thức được rằng cô ta có thể đang tiến hành ám thị tôi hoặc là gây ảnh hưởng tới tư tưởng của tôi. Tôi hít sâu một hơi, vốn định giả bộ nghiêm túc đưa ra một câu trả lời phủ định, nhưng đột nhiên lại nhớ tới lời dặn phải chân thành của lão Ngô và yêu cầu về thành ý mà Diệp Thu Vi vừa nhắc đến. Sau một thoáng do dự, tôi thầm hạ quyết tâm, thế rồi ung dung gật đầu, nói: “Có, tất nhiên là có chứ.”

“Nhìn thẳng vào bản năng, đây chính là bước đầu tiên để có thể thoát khỏi nó.” Diệp Thu Vi dường như rất hài lòng với câu trả lời này của tôi. “Nếu ngay đến điều này mà anh cũng không làm được, vậy thì chúng ta khỏi cần tiếp tục cuộc trò chuyện này nữa làm gì. Tuy câu trả lời của anh vẫn phải trải qua sự do dự và phân tích của bản ngã, có mang tính mục đích và tính xã hội khá rõ ràng, nhưng…” Cô ta để lộ một nét cười hiếm có. “Đây là một sự khởi đầu không tệ chút nào.”

Cô ta dừng lại một chút, hơi cúi người xuống, dường như cố tình để lộ làn da trắng ngần trên khuôn ngực, sau đó nói bằng giọng hết sức dịu dàng: “Anh Trương, hãy nhìn tôi này. Anh muốn làm tình với tôi như thế nào? Anh định bò lên người tôi, vuốt ve từng chút trên cơ thể tôi, khiến tôi toàn thân run rẩy? Hay là định tiến thẳng đến mục tiêu, dùng biện pháp mạnh mẽ nhất để phát tiết dục vọng của mình, khiến tôi phải rú lên trong sự thỏa mãn? Hoặc giả, anh muốn tôi làm điều gì đó chăng? Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ chủ động phối hợp với anh…”

“Tôi…” Hơi thở của tôi dần trở nên nặng nề. “Tôi sẽ…” Nói tới đây, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng kéo khóa. Trong cơn ngơ ngẩn, tôi liếc thấy cô ta đứng dậy, sau đó cởi sạch áo váy, để lộ tấm thân nõn nà, tiếp đó còn chậm rãi uốn éo trước mặt tôi. Một luồng khí nóng tức thì xộc lên trong cơ thể tôi, khiến tôi không kìm được thở hồng hộc, đứng bật dậy, áp sát thân thể vào bức tường thủy tinh trước mặt.

“Khụ…”

Cô ta khẽ ho một tiếng, kéo tôi trở về với hiện thực. Tôi nhìn thấy cô ta vẫn đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế mây, tư thế chẳng hề khác khi nãy chút nào. Tới lúc này tôi mới ý thức được vừa rồi mình có thể đã bị cô ta thôi miên trong một thời gian ngắn. Những tâm trạng như hổ thẹn, sợ hãi và lúng túng không ngớt dâng lên, làm tôi cảm thấy toàn thân đều không thoải mái. Tôi nhớ tới lời dặn của lão Ngô lúc trước, thế là vội vàng đứng dậy đi đến bên cạnh cửa, chuẩn bị ấn chuông báo động.

“Anh Trương.” Giọng nói của cô ta vang ra từ phía bên kia bức tường thủy tinh. “Anh quên chưa đóng cửa trò chuyện lại kìa.” Nói xong cô ta liền đứng dậy đi tới bên cửa sổ, ngẩn ngơ đưa mắt dõi nhìn phong cảnh bên ngoài.

Tôi cúi đầu quay trở lại bên cạnh bức tường thủy tinh, đặt tay lên tay cầm, sau một chốc do dự bèn thấp giọng nói: “Vừa rồi… cô đã làm như thế nào mà lại được như vậy?”

“Muốn khống chế tinh thần của một người, trước tiên cần phải làm cho anh ta căng thẳng.” Cô ta ngoảnh đầu lại nhìn tôi, kiên nhẫn giải thích: “Viện phó Ngô nhất định là đã nói với anh không ít chuyện về tôi, điều này đủ để khiến anh rơi vào trạng thái căng thẳng khi gặp tôi. Khi nãy, anh thu hai chân về phía sau chân ghế, đôi tay thì thỉnh thoảng lại đan vào nhau, đó là những minh chứng rõ ràng nhất.” Cô ta chậm rãi đi về phía tôi. “Hai mắt anh sáng rực, thỉnh thoảng lại liếc nhìn thân thể tôi, trong quá trình trò chuyện thì không chỉ một lần đưa tay lên gãi mũi, những điều này đều là sự thể hiện theo tiềm thức của bản năng sinh dục. Tôi bắt anh thừa nhận dục vọng của mình chính là muốn khiến tiềm thức biến thành ý thức, từ đó kích hoạt khu vực ven rìa đại não của anh, đó chính là nơi khống chế mọi hoạt động tiềm thức của con người. Sau đó, chỉ bằng vào mấy câu miêu tả và dụ dỗ đơn giản, tôi đã có thể khiến cho hình ảnh ảo tưởng trong tiềm thức của anh xâm nhập vào trong ý thức. Tiếp đó nữa, tôi lại tạo ra một chút âm thanh để kích thích, thế là anh liền coi ý thức là sự thực.” Vừa nói cô ta vừa đi tới bên cạnh chiếc ghế mây, dùng móng tay cào nhẹ vào mặt lưng của chiếc ghế một chút. Tới lúc này, tôi mới nhận ra tiếng kéo khóa mà mình nghe thấy trong cơn mơ màng hồi nãy đã được tạo ra bằng phương thức này, còn trên chiếc váy liền của Diệp Thu Vi thì căn bản không có chiếc khóa kéo nào cả.

“Một sự khởi đầu không tệ.” Khi tôi chuẩn bị rời đi, cô ta khẽ gật đầu, nói với tôi: “Lần sau khi tới đây, anh nhớ mang cho tôi mấy cuốn Nguyệt san Phổ Pháp của các anh nhé.”