Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 9.4]

Hứa Mộ Triều những tưởng anh ta ít nhiều cũng sẽ tỏ ra hoảng hốt, vì dù sao việc trở thành thú cưng của thú tộc chẳng khác gì một tai họa và là nỗi sỉ nhục vô cùng lớn. Nhưng anh ta lại rất thản nhiên, không có bất cứ phản ứng nào.

Hứa Mộ Triều gật đầu, ném ba lô quân dụng về phía xô pha, cất giọng lạnh lùng: “Anh cũng khá lí trí đấy chứ! Ba ngày sau, tôi sẽ dâng tặng anh cho ngài Thống lĩnh.”

Thế mà anh ta vẫn giữ nguyên thái độ lãnh đạm như cũ.

Lúc này, Hứa Mộ Triều chợt nhận ra đúng là anh ta không hề lo sợ. Có điều anh ta chỉ có một thân một mình, căn bản không có khả năng phản kháng, chẳng lẽ anh ta quyết tâm tìm đến cái chết sao?

Lúc đồng ý với Đồ Lôi, Hứa Mộ Triều không hề có ý định giao Thẩm Mặc Sơ ra. Cho dù có giao Thẩm Mặc Sơ cho Đồ Lôi đi chăng nữa thì liệu hắn có chịu buông tha cho cô? Dựa vào tính cách của hắn có thể thấy, cô đã cự tuyệt hắn, bất kể có dùng biện pháp gì để xoay chuyển tình thế thì hắn cũng ôm mối hận đó trong lòng. Hơn nữa, hắn công khai cướp người trên địa bàn của cô, nếu lần này cô thuận theo ý hắn thì chỉ e sau này, cô sẽ chẳng còn quyền lên tiếng nữa. Thêm vào đó, tình cảnh thảm thương của cậu thiếu niên trong phòng Đồ Lôi không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô không thể ngăn cản nhưng ít nhất cũng sẽ không dung túng.

Hứa Mộ Triều nở một nụ cười tươi, chuyển chủ đề: “E là không được rồi, vì đêm nay, tù nhân của tôi… rất có thể sẽ thừa lúc tôi ngủ say mà bỏ trốn.”

Thẩm Mặc Sơ lẳng lặng nhìn cô, cô nói tiếp: “Anh ta sẽ trộm ba lô quân dụng của tôi, bên trong có thức ăn, nước uống và vũ khí phòng thân. Sức khỏe của anh ta còn chưa hồi phục, có thể chạy thoát được hay không thì còn phải xem vận may của anh ta đến đâu. Hướng tây nam phòng thủ yếu nhất, nhưng có lẽ gã tù nhân đó không biết đâu.

Sau đó thì… thuộc hạ của tôi sẽ phát hiện ra một thi thể ở hướng đông nam, với khuôn mặt đã hoàn toàn dập nát, qua phán đoán thì đó chính là tên tội phạm đào tẩu kia. Người chết không thể sống lại được, thế nên thống lĩnh thú tộc và Bộ Tư pháp của loài người xem ra chỉ còn cách phân chia thi thể đó thôi.”

Sau khi nói một mạch không ngừng nghỉ, Hứa Mộ Triều cầm chai nước dinh dưỡng để trên tủ ly lên tu ừng ực, xong thì ném cái chai đi, thoải mái ngồi xuống xô pha, ung dung nhìn Thẩm Mặc Sơ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s