ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 1.3]

“Cách liên hệ như vậy hình như có hơi khiên cưỡng thì phải?” Tôi khẽ lắc đầu.

“Không có chứng cứ trực tiếp nào nên quả thực cũng hơi khiên cưỡng.” Lão Ngô khẽ buông tiếng thở dài. “Nhưng cậu thử suy nghĩ từ một góc độ khác mà xem, sự khiên cưỡng này có lẽ chính là nguyên nhân khiến Diệp Thu Vi đến bây giờ vẫn chưa bị định tội. Cậu biết không? Hiện giờ, mọi người trong bệnh viện đều tin rằng hơn hai mươi người kia chính là do Diệp Thu Vi giết. Phía cảnh sát nhất định còn biết rõ những điều đúng sai phải trái trong chuyện này hơn bệnh viện bọn tớ, thế mà vẫn chưa buộc tội cô ta, trong chuyện này ngoài việc thiếu chứng cứ trực tiếp ra e rằng còn có nguyên nhân khác nữa, nhưng nguyên nhân này rốt cuộc là gì thì tớ cũng không tiện đoán bừa.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của lão Ngô, tôi không kìm được hít vào một hơi khí lạnh. “Người phụ nữ này thực sự lợi hại như cậu nói ư?”

“Thế giới này rộng lớn bao la, không chuyện kỳ lạ gì mà không có.” Lão Ngô thu vẻ nghiêm túc lại, khẽ mỉm cười, nói: “Bây giờ tớ có nói nhiều với cậu thì cũng vô dụng, tự cậu đi gặp cô ta một lần là khắc biết ngay thôi.” Rồi cậu ta ghé đến gần tôi, dùng giọng hết sức thần bí nói tiếp: “Những kẻ giết người bị giam giữ trong tù đều chỉ là hạng tầm thường mà thôi. Sau khi trò chuyện với Diệp Thu Vi rồi cậu sẽ hiểu, cô ta mới là một cao thủ thực sự.”

“Nghe cậu kể mà tớ cảm thấy hơi sợ rồi đấy.” Tôi cười, nói.

“Chẳng qua là tớ thấy cậu kêu ca khó khăn trong việc viết báo nên mới tiện miệng kể ra việc này mà thôi.” Lão Ngô gắp một đũa thức ăn trong đĩa lên bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Cậu cứ suy nghĩ cho kĩ đi, nếu muốn gặp cô ta thì ngày mai liên lạc với tớ, ngày kia là tớ phải đi công tác rồi.”

 

Tối đó trước khi đi ngủ, tôi gọi điện cho lão Ngô, quyết định gặp thử người phụ nữ ngợp đầy màu sắc thần bí kia một phen. Ngày hôm sau vừa mới sáng sớm, tôi đã đến Bệnh viện Tâm thần thành phố, lão Ngô đã sắp xếp sẵn cho tôi một cuộc phỏng vấn trực tiếp. Trên đường đến khu bốn, cậu ta đưa cho tôi một xấp tài liệu, bên trên có ghi lại một số tin tức cơ bản về Diệp Thu Vi.

Dưới đây là sơ yếu lý lịch tóm tắt của cô ta:

Diệp Thu Vi, nữ, sinh ngày 14 tháng 5 năm 1978, hộ khẩu bản địa.

Năm 1997, thi đỗ vào một trường đại học trong vùng, chọn học ngành hóa học vật liệu.

Năm 2000, lấy được bằng cử nhân hóa học trước hạn định một năm. Cùng năm, lấy được bằng cử nhân tâm lý học ứng dụng.

Năm 2000, trúng tuyển cao học chuyên ngành hóa học vật liệu.

Năm 2003, tốt nghiệp thạc sĩ, ở lại trường giảng dạy.

Năm 2007, tốt nghiệp tiến sĩ chuyên ngành hóa học vật liệu.

Năm 2007, tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành tâm lý học.

Năm 2008, vì có cống hiến đột xuất trong quá trình nghiên cứu khoa học nên được đặc cách phong hàm phó giáo sư hóa học, từ đó trở thành phó giáo sư trẻ nhất trong lịch sử của trường.

“Ôi trời ơi!” Xem xong bản tóm tắt này, tôi không kìm được thè lưỡi nói: “Khi đi xem mặt mà lỡ gặp phải một người phụ nữ thế này, chắc tớ sẽ tự ti đến chết mất. À, phải rồi, cô ta đã kết hôn chưa vậy?”

“Rồi.” Lão Ngô thở dài, nói: “Chồng cô ta tên là Tần Quan. Hai người bọn họ từ thời cấp ba đến lúc học cao học đều là bạn cùng lớp, sau khi tốt nghiệp cao học liền kết hôn ngay.”

“Thế đã có con chưa?” Tôi lại hỏi tiếp.

“Chưa.” Lão Ngô khẽ lắc đầu. “Về sau chồng cô ta bất ngờ gặp chuyện không may.”

“Hử?” Tôi nhíu chặt đôi mày, ném về phía lão Ngô một ánh nhìn đầy vẻ tò mò.

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.8]

Ban nãy tôi vốn chỉ tiện miệng hỏi nhưng nghe câu trả lời của Abbas xong, tôi bất giác sững sờ, quên cả uống trà. “Không phải?” Sao có thể không phải là Muri được, về tình về lí lẽ ra đều phải là anh ta chứ. Người đàn ông Pakistan đó là người duy nhất Ngô Chung cử đi trợ giúp tôi, sự an toàn của tôi phải do anh ta phụ trách mới đúng.

“Tiểu Ngải, tôi không biết có chuyện gì nhưng anh Muri nói không cần phải tìm cô.”

Muri nói không cần tìm tôi? Tôi không hiểu, vậy là Abbas tự quyết định đi tìm tôi? Nhưng tại sao Muri lại nói không cần tìm tôi? Ai cũng biết một mình tôi bị lạc giữa chốn hoang vu này, đây đâu phải là chuyện có thể đem ra đùa được chứ.

Thấy mặt tôi biến sắc, Abbas đặt một tay lên vai tôi, nói: “Yên tâm, Tiểu Ngải, chỉ cần tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cô, mãi mãi!”

Tôi ngước nhìn Abbas, giống như tất cả những người có lời hứa đáng giá nghìn vàng khác, khi Abbas hứa điều gì đều không hề tỏ vẻ quá nghiêm trọng. Anh ta nhắm mắt lại, ngữ khí nhẹ nhàng, thoải mái. Sau khi hiểu rằng đối phương không hề nói đùa, tôi nghiêm túc nói: “Tôi biết rồi.”

Rất nhiều, rất nhiều năm sau, vào lúc tôi cô độc nhất, khó cất bước tiếp nhất, mỗi đêm nằm mơ, tôi đều nghe thấy câu nói này, câu nói do Abbas, người phu khuân vác người Balti, nói với tôi: “Tiểu Ngải, chỉ cần tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cô.”

Sau này, luôn có người hỏi tôi tại sao lại dành nhiều thiện cảm cho người Pakistan thế, đó là vì vào lúc tôi bơ vơ không nơi nương tựa nhất, chính họ đã chìa tay ra giúp tôi.

Đáng tiếc, lúc đó tôi không hề nhận ra điều này, vì phần lớn tâm tư của tôi đang nghĩ về Muri, tôi không hiểu tại sao anh ta lại bỏ tôi lại không thèm quan tâm, chỉ nói sẽ đợi tôi ở Chitral. Tôi thầm nhủ đợi tới Chitral, nhất định phải hỏi anh ta cho ra lẽ rồi một hơi uống cạn cốc trà Bạch Ngọc.

“Uống trà xong, chúng ta sẽ xuất phát, vẫn còn hai ngày đường nữa.” Abbas đợi tôi uống hết cốc trà mới nói.

Tôi ngẩng đầu hỏi: “Sao vẫn còn hai ngày?”

Abbas bối rối liếc nhìn cái chân của Lâm, đáp: “Con đường đó rất khó đi, chúng ta đành phải đi đường khác, vòng qua sông Broughton. Có tôi ở đây, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Tôi sung sướng gật đầu, đáp: “Được!” Chỉ cần có Abbas, không có gì phải lo lắng nữa.

Thấy tôi đồng ý, Abbas ngoác miệng cười sung sướng. “Tiểu Ngải, qua sông là tới thôn Gama của chúng tôi. Trước khi đi Chitral, tôi có thể… có thể về nhà thăm bọn trẻ không? Chỉ cần một giờ đồng hồ thôi, đồng thời chúng ta có thể ăn chút gì đó.” Abbas có hai đứa con, đứa út vẫn còn rất nhỏ.

Tôi gật đầu đồng ý, cuộc sống vùng núi nghèo khổ, Abbas quanh năm suốt tháng đi làm phu khuân vác cho người ta, lần đầu tiên tôi gặp anh ta là lúc anh ta vừa hoàn thành một lượt khuân vác, muốn kiếm thêm chút tiền cho chặng đường về, đây cũng là lượt cuối cùng trong năm nay của anh ta, cho nên mặc dù Muri chỉ trả cho anh ta có vài đô la, anh ta vẫn vui vẻ đồng ý. Trước khi tới cứu tôi, anh ta và tôi gần như không nói chuyện gì với nhau.

Abbas thấy tôi đã đồng ý, liền pha ấm trà Bạch Ngọc cuối cùng, sau đó không thèm để ý tới thái độ khó chịu của Lâm, rót đầy một cốc rồi đưa cho anh ta, nói: “Tiên sinh, anh nhất định phải uống hết, không được để thừa một giọt, giống như Tiểu Ngải đó! Sau đó, chúng ta mới có thể nhanh chóng tới được Gama.”

Abbas nâng cốc trà lên, ánh mắt vô cùng kiên định, khiến Lâm không thể từ chối. Anh ta đón lấy cốc trà với vẻ quả quyết. Nhớ lúc ở trong hang, anh ta vẫn còn muốn đánh răng, tôi liền bật cười, hoặc chịu mùi thối hoặc chết, “to be or not to be”, đó là cả một vấn đề.

Lâm xị mặt, cầm lấy cốc trà, đồng thời đưa mắt lườm tôi một cái, tôi vội vã thu lại nụ cười và tỏ vẻ nghiêm nghị. Tên này thù dai lắm, không nên trêu anh ta quá. Lâm cầm cốc trà lên rồi bịt mũi uống một hơi hết sạch.

Về sau, có lần Lâm nói khi tôi cười, có thể nhìn thấy chiếc răng khểnh rất đáng yêu.