Tin vào điều em muốn – Tiểu Châu (1.6)

Trong lòng rất muốn tìm mọi cách tiến đến gần cậu ấy, muốn dùng sự hồ hởi làm cậu ấy vui, muốn dùng sự tinh nghịch làm cậu ấy cười, nhưng càng quan sát cậu ấy thì tôi càng e dè, chỉ sợ mạnh tay một chút thôi sẽ phá hỏng sự tĩnh lặng nơi cậu ấy.

Như việc đứng trước một tảng băng, muốn chạm vào nhưng lại không cách nào nắm bắt khiến bản thân phải đứng yên một chỗ. Thứ cảm giác cậu ấy mang lại cho tôi đó là đừng tiến đến gần, đừng chạm vào thế giới của cậu ấy.

Chính vì không chia sẻ được với ai tình cảm này nên những nỗi bi thương trong lòng tôi như những cánh hoa rơi thành sông dài trôi ra biển tận.

Thời tiết ở thành phố chúng tôi không dễ phân biệt được mùa, chỉ khi cơn gió Đông Bắc lạnh lẽo tràn về thì mới biết mùa đông đã tới. Riêng tôi, tôi chia mùa theo tháng và cố gắng tìm sự khác nhau giữa các mùa ở thành phố không có gì rõ rệt này.

Những ngày đến trường, âm thầm ngồi nhìn dáng lưng cậu ấy, chuyện này đều đặn và kéo dài lâu đến mức tôi không thể từ bỏ và cũng không biết cách nào tiến lên.

Chúng tôi thi thoảng phải làm bài nhóm dăm ba người, nhưng ngoài việc bài vở cậu ấy chẳng bao giờ nói thêm câu nào. Ngồi cạnh tôi là West –
cậu bạn thân từ bé đến lớn của tôi. Nhà West đối diện nhà tôi, tôi xem West như người nhà của mình. Tôi gọi cậu ấy là West lâu đến nỗi nhiều lúc không tài nào nhớ ra tên thật. Cứ mỗi lần cậu ấy bị gọi trả bài, trong đầu tôi lại lảng vảng kiểu có kêu cậu ta đâu mà cậu ta lại đứng dậy vậy nhỉ. Và rồi tôi tự ngộ ra, những lần như thế West bảo tôi là đứa ngốc nhất mà cậu ấy biết.

Tôi gọi Young để trả vở, mượn vở cậu ấy chép bài vì lý do cậu ấy ngồi trước quá cao che mất tầm nhìn của tôi. Đó là lý do duy nhất tôi có thể nghĩ ra để trò chuyện và thật may cậu ấy không lấy làm phiền. Cậu ấy xoay người xuống. Tôi hít thở thật sâu để lấy dũng khí, lần nào đối mặt với cậu ấy ở khoảng cách gần như vậy tôi đều phải dùng rất nhiều dũng khí. Gió mạnh từ cửa sổ lùa vào, mái tóc thẳng mượt của cậu ấy khẽ bung lên lòa xòa. Tôi ngỡ như chúng tôi đang cùng đứng dưới một con đường đầy hoa, khi cơn gió lùa qua, những cánh hoa rơi tràn ngập khắp không gian. Ánh mắt tôi dừng lại ở hàng mi dài và vết bớt nhỏ ngay đuôi mắt của cậu ấy.

– North! North!

Tôi giật mình mở to mắt nhìn cậu ấy. Cậu ấy lắc đầu khó hiểu rồi tiện tay lấy lại cuốn vở trên bàn. Giờ thì tôi cho rằng cậu ấy là kiểu vờ lạnh lùng để giữ sự yên ổn cho bản thân. Nếu đúng là vậy thì mong rằng sự kiên trì, cố gắng của tôi một lúc nào đó sẽ làm cậu ấy cảm động.

Trước đây, tôi chỉ trông đến ngày nghỉ cuối tuần vì không phải lên lớp, ngày thứ Hai trở thành nỗi ám ảnh nhưng bây giờ thì tôi lại rất mong đợi và muốn lịch học kín cả tuần. Cuối tuần tôi chẳng thể nhìn thấy cậu ấy, chuyện đó thật buồn.

Tôi đang thay đổi, tôi cảm nhận điều đó rõ rệt như nắng lan trên lòng bàn tay. Tất cả chúng ta rồi cũng phải thay đổi, đó là quá trình của sự trưởng thành. Khi bạn chợt nhận ra mình đã không còn là mình của ngày hôm trước, cảm giác khi đó vừa chênh vênh vừa hào hứng. Thời điểm đó chúng ta hoàn toàn không biết rõ rằng mình đúng hay sai, mọi chuyện cứ hiển nhiên diễn ra như vậy, ngoài việc đi theo dòng chảy đó để lớn lên chúng ta không còn cách nào khác.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s