Tin vào điều em muốn – Tiểu Châu (1.6)

Trong lòng rất muốn tìm mọi cách tiến đến gần cậu ấy, muốn dùng sự hồ hởi làm cậu ấy vui, muốn dùng sự tinh nghịch làm cậu ấy cười, nhưng càng quan sát cậu ấy thì tôi càng e dè, chỉ sợ mạnh tay một chút thôi sẽ phá hỏng sự tĩnh lặng nơi cậu ấy.

Như việc đứng trước một tảng băng, muốn chạm vào nhưng lại không cách nào nắm bắt khiến bản thân phải đứng yên một chỗ. Thứ cảm giác cậu ấy mang lại cho tôi đó là đừng tiến đến gần, đừng chạm vào thế giới của cậu ấy.

Chính vì không chia sẻ được với ai tình cảm này nên những nỗi bi thương trong lòng tôi như những cánh hoa rơi thành sông dài trôi ra biển tận.

Thời tiết ở thành phố chúng tôi không dễ phân biệt được mùa, chỉ khi cơn gió Đông Bắc lạnh lẽo tràn về thì mới biết mùa đông đã tới. Riêng tôi, tôi chia mùa theo tháng và cố gắng tìm sự khác nhau giữa các mùa ở thành phố không có gì rõ rệt này.

Những ngày đến trường, âm thầm ngồi nhìn dáng lưng cậu ấy, chuyện này đều đặn và kéo dài lâu đến mức tôi không thể từ bỏ và cũng không biết cách nào tiến lên.

Chúng tôi thi thoảng phải làm bài nhóm dăm ba người, nhưng ngoài việc bài vở cậu ấy chẳng bao giờ nói thêm câu nào. Ngồi cạnh tôi là West –
cậu bạn thân từ bé đến lớn của tôi. Nhà West đối diện nhà tôi, tôi xem West như người nhà của mình. Tôi gọi cậu ấy là West lâu đến nỗi nhiều lúc không tài nào nhớ ra tên thật. Cứ mỗi lần cậu ấy bị gọi trả bài, trong đầu tôi lại lảng vảng kiểu có kêu cậu ta đâu mà cậu ta lại đứng dậy vậy nhỉ. Và rồi tôi tự ngộ ra, những lần như thế West bảo tôi là đứa ngốc nhất mà cậu ấy biết.

Tôi gọi Young để trả vở, mượn vở cậu ấy chép bài vì lý do cậu ấy ngồi trước quá cao che mất tầm nhìn của tôi. Đó là lý do duy nhất tôi có thể nghĩ ra để trò chuyện và thật may cậu ấy không lấy làm phiền. Cậu ấy xoay người xuống. Tôi hít thở thật sâu để lấy dũng khí, lần nào đối mặt với cậu ấy ở khoảng cách gần như vậy tôi đều phải dùng rất nhiều dũng khí. Gió mạnh từ cửa sổ lùa vào, mái tóc thẳng mượt của cậu ấy khẽ bung lên lòa xòa. Tôi ngỡ như chúng tôi đang cùng đứng dưới một con đường đầy hoa, khi cơn gió lùa qua, những cánh hoa rơi tràn ngập khắp không gian. Ánh mắt tôi dừng lại ở hàng mi dài và vết bớt nhỏ ngay đuôi mắt của cậu ấy.

– North! North!

Tôi giật mình mở to mắt nhìn cậu ấy. Cậu ấy lắc đầu khó hiểu rồi tiện tay lấy lại cuốn vở trên bàn. Giờ thì tôi cho rằng cậu ấy là kiểu vờ lạnh lùng để giữ sự yên ổn cho bản thân. Nếu đúng là vậy thì mong rằng sự kiên trì, cố gắng của tôi một lúc nào đó sẽ làm cậu ấy cảm động.

Trước đây, tôi chỉ trông đến ngày nghỉ cuối tuần vì không phải lên lớp, ngày thứ Hai trở thành nỗi ám ảnh nhưng bây giờ thì tôi lại rất mong đợi và muốn lịch học kín cả tuần. Cuối tuần tôi chẳng thể nhìn thấy cậu ấy, chuyện đó thật buồn.

Tôi đang thay đổi, tôi cảm nhận điều đó rõ rệt như nắng lan trên lòng bàn tay. Tất cả chúng ta rồi cũng phải thay đổi, đó là quá trình của sự trưởng thành. Khi bạn chợt nhận ra mình đã không còn là mình của ngày hôm trước, cảm giác khi đó vừa chênh vênh vừa hào hứng. Thời điểm đó chúng ta hoàn toàn không biết rõ rằng mình đúng hay sai, mọi chuyện cứ hiển nhiên diễn ra như vậy, ngoài việc đi theo dòng chảy đó để lớn lên chúng ta không còn cách nào khác.

Advertisements

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 1.1]

Chương 1

Bệnh nhân tâm thần nguy hiểm nhất

Người phụ nữ đó chủ động đầu thú, khai rằng trong ba năm qua mình đã giết hơn hai mươi người. Ban đầu, chúng tôi sắp xếp cho cô ta tới khu ba. Không đầy một tuần sau đó, một y tá ở khu ba gặp tai nạn qua đời…

 dung noi chuyen voi co ay 1.cdr

Lần đầu tiên tôi nghe nói tới cái tên “Diệp Thu Vi” là vào mùa hè năm 2012.

Khi đó tôi đang làm việc cho một tờ báo địa phương chuyên về pháp luật, phụ trách mảng tâm lý học tội phạm. Đầu tháng Bảy, lãnh đạo giao cho tôi chủ đề chính của tháng Chín, đề mục là “phân tích tâm lý tội phạm giết người trong giai đoạn chuẩn bị phạm tội”.

Chủ đề chính mỗi tháng đều cần hoàn thành bản thảo sơ bộ trước một tháng, điều này có nghĩa là tôi cần nộp lên một bản báo cáo hoàn chỉnh vào cuối tháng này.

Tiếp đó, tôi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng cũng phỏng vấn trực tiếp được tổng cộng sáu phạm nhân bị xử tù và một phạm nhân tử hình sắp bị đưa đi thi hành án. Khi đối mặt với tôi, bọn họ người thì hoàn toàn im lặng, người thì không ngừng khóc lóc và sám hối, không ai có thể bình tĩnh nghe tôi phỏng vấn. Nửa tháng nhanh chóng trôi qua, nhưng mọi việc vẫn chẳng có bao nhiêu tiến triển, tôi bắt đầu cảm thấy có chút lo lắng.

Một buổi tối trung tuần tháng Bảy, có người bạn hẹn tôi ra ngoài trò chuyện. Sau khi uống được mấy cốc bia, tôi bắt đầu kể khổ đủ điều, nào là sống ở tòa soạn không dễ dàng, kiếm tiền nuôi gia đình rất khó khăn, ngay cả chủ đề đang làm mình bí bách kia tôi cũng mang ra than vãn.

Người bạn này của tôi tên là Ngô Đào, tôi quen gọi cậu ta là lão Ngô[1]. Hai chúng tôi cùng lớn lên trong một khu tập thể, về sau còn cùng học chuyên ngành tâm lý học trong bốn năm ở trường đại học. Sau khi tốt nghiệp, tôi dấn thân vào xã hội, cậu ta thì học tiếp lên thạc sĩ, rồi tiến sĩ, về sau trở thành viện phó của Bệnh viện Tâm thần thành phố.

Nghe tôi nói được một lúc, lão Ngô uống một ngụm bia, sau đó hơi cau mày, nói: “Lão Trương, về chủ đề tâm lý tội phạm trong giai đoạn chuẩn bị kia của cậu, có một người chưa biết chừng có thể giúp được cậu đó.” Dứt lời, cậu ta liền đưa tay lên, khẽ gãi gáy mình mấy cái.

“Cậu ư?” Khi đó, tôi đã hiểu lầm ý nghĩa trong động tác này của cậu ta, liền lườm cậu ta một cái, bật cười, nói: “Viện phó Ngô, cậu là tiến sĩ chuyên nghiên cứu về tâm lý trẻ em, đừng có giả vờ như thể mình là một chuyên gia về tâm lý tội phạm với tớ.”

“Không phải tớ.” Lão Ngô buông tay xuống, ngẩng mặt lên, mỉm cười, nói: “Là một bệnh nhân trong bệnh viện của tớ.”

“Bệnh nhân?” Tôi hít vào một hơi khí lạnh, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, trong lòng bắt đầu cảm thấy có chút hứng thú. “Là bệnh nhân nào vậy?”

“Là một người phụ nữ đã hơn ba mươi tuổi, tên Diệp Thu Vi.”

“Diệp Thu Vi.” Tôi cúi đầu uống một ngụm bia, vô thức lẩm bẩm lặp lại cái tên này.

“Cô ta vào viện từ mùa thu năm ngoái.” Lão Ngô liếm liếm môi, giọng nói trở nên có chút quái dị. “Khi đó, mười mấy viên cảnh sát được trang bị vũ khí tới tận răng đã áp giải cô ta tới chỗ bọn tớ. Khi nhận người, bọn tớ cứ ngỡ đó sẽ là một kẻ hung ác bặm trợn, nào ngờ sau khi cửa xe được mở, người bước ra lại là một phụ nữ trông có vẻ rất yếu ớt.”

[1] Ở Trung Quốc, đặt chữ “Lão” vào trước họ để gọi là một lối xưng hô thân mật với những người ngang tuổi hoặc hơn tuổi nhưng cùng vai vế – ND.