Tin vào điều em muốn – Tiểu Châu (1.5)

Năm đó, tôi sôi nổi như một vạt nắng, chạm phải tảng băng như cậu ấy đã phải lòng không thể rời đi.

Đầu năm phân bố các chức vụ, vì vẻ bề ngoài chững chạc mà cậu ấy được các bạn học trong lớp bầu làm từ hết đội trưởng thể thao sang lớp trưởng, vậy mà cậu ấy từ chối tất. Cậu ấy giữ thái độ dửng dưng với mọi thứ không biết vì không có tài năng hay vì muốn yên ổn? Trông cậu ấy có vẻ như không quan tâm đến thế giới bên ngoài. Ở cuối đuôi mắt trái của cậu ấy có một vết bớt nhỏ mờ mờ màu xanh xám, hàng mi dài làm đôi mắt sâu thẳm như chứa cả buổi chiều đầy gió.

Từ năm đầu phổ thông đó tôi bắt đầu viết nhật ký. Cũng từ lúc ngắm nhìn cậu ấy nhiều, tôi trở nên im lặng hơn, sự hồn nhiên và vui vẻ cũng bớt dần theo từng ngày.

Thì ra tình yêu đầu đời có vị như vậy, lạ lẫm, đầy hoang mang, không biết bước tiếp theo sẽ ra sao, sẽ đi về hướng nào nhưng cảm giác âm thầm nhìn ngắm một người quả thật rất đỗi dịu dàng.

Nhà tôi mở một tiệm tạp hóa nhỏ ngay gian phía trước, ngoài giờ học tôi phụ bà trông tiệm. Tiệm tạp hóa đóng cửa vào lúc chín giờ đêm, sau khi thu dọn thì tôi sẽ được trở về không gian của riêng mình. Tôi viết hơn năm mươi trang nhật ký, hầu như đều có xuất hiện cậu ấy. Cảm giác bỗng dưng phát hiện ra bản thân đã vô thức nghĩ đến một người nhiều tới mức không thể kiểm soát được thật hoang mang. Trong khi cậu ấy vẫn không hề hay biết, thì tình cảm của tôi đã như một đóa hoa nở rộ.

Trước tình yêu của mình, tôi như một chiếc khinh khí cầu muốn bay lên cao nhưng không thể, dẫu trong lòng bị thiêu đốt đến bỏng rát. Có những người nếu bạn nói ra rằng bạn nhớ họ biết bao thì bạn sợ rằng họ sẽ rời xa bạn mãi mãi.

Tôi vẫn thường hay thấy cậu ấy đi bộ từ trường về nhà, hẳn là nhà cậu ấy cũng gần đây. Nhà tôi thì xa hẳn trường, từ ngôi nhà nhỏ của chúng tôi có thể nhìn thẳng ra biển. Những giấc ngủ của tôi luôn có tiếng sóng biển vỗ về, từng tiếng tôi cười nói đều đượm mùi của biển cả, ánh sáng đầu tiên tôi nhìn thấy trong ngày cũng là ánh bình minh trên biển. Tôi đã lớn lên trong sự rộng lớn, mênh mang của biển cả như thế. Hằng ngày trên đường đến trường tôi phải đi ngang qua một loạt nhà dân, ngang qua những cánh đồng lúa, rồi lại một loạt nhà dân nữa mới đến trường. Những khi gần đến trường, tôi lại cố tìm trong số người lướt qua dáng hình cậu ấy. Mỗi khi tìm thấy, màu xanh còn đọng lại trong mắt tôi phảng phất trên chiếc sơ mi trắng của cậu ấy mát lành.

Rồi cho tới một hôm, tôi âm thầm đi thật chậm phía sau để xem nhà cậu ấy ở đâu, tất nhiên là cách một khoảng xa và cực kỳ thận trọng. Chuyện này tôi chẳng kể cho ai vì thứ nhất tôi không có bạn gái thân để tâm sự, thứ hai tôi không có thói quen tỉ tê với bố mẹ.

Chúng tôi đi qua một con hẻm dài, hai bên là quán xá sầm uất, nồng nặc mùi dầu mỡ rán, mùi của vịt quay đỏ sém treo trong tủ kiếng, mùi cà phê thơm tỏa ra từ cửa tiệm, những mùi hương đó hòa trộn làm tôi cảm thấy sự huyên náo bộn bề của thành phố. Khu nhà tôi không gần cảng nên không có vị tanh đặc trưng của cá, chỉ có mùi của cát, của gió và sóng biển. Cùng một thành phố nhưng quả thật khác biệt.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s