Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.2]

Tiếng “rắc rắc” vang lên khe khẽ, hình như tay tôi đã đập vào đâu đó, cảm giác đau nhói lập tức lan tới từ cánh tay như dòng suối dâng tràn ào ạt. Mấy giây đầu tiên, cơ thể tôi vẫn theo quán tính lao về phía trước, sau đó cảm giác đau đớn nhanh chóng tấn công khiến tôi loạng choạng ngã gục.

“Sao thế?” Lâm kêu lên. Một người gãy chân một người gãy tay, không còn đường sống sót nữa rồi. Tôi cố gắng ngẩng đầu lên, Abbas, phải tìm được Abbas. Hiện giờ, anh ta là hi vọng duy nhất. Tôi ôm chặt bàn tay, đứng dậy, định tiếp tục lao về phía trước, nếu Abbas vẫn còn ở đó.

Lâm lao tới túm lấy cánh tay tôi, định kéo tôi vào trong một cái hang để trú tạm. Tôi khó nhọc giãy giụa trong gió tuyết, gào lên: “Lâm, buông tôi ra, anh tránh ra. Lâm, nếu tôi đủ nhanh…”

“Ai vậy?”

“Anh phu khuân vác người Balti, Abbas, anh ta không nhìn thấy tôi! Anh ta đang ở chỗ kia kìa. Lâm, cùng lắm chỉ vài trăm mét thôi, tôi sẽ đi ngay bây giờ, vẫn có thể gọi anh ta quay lại!”

Lâm không trả lời mà giữ chặt lấy tôi, kéo tôi vào trong cái hang. Tôi không hiểu hành động đột ngột này của anh ta, bèn ra sức phản kháng, nhưng đàn ông vẫn là đàn ông, ngay cả khi gãy một chân, đàn ông vẫn rất mạnh mẽ.

Anh ta kéo tôi vào trong hang, tôi cũng không còn sức để mà giãy giụa nữa, chỉ biết cúi xuống thở hổn hển. Nhưng tôi thực sự không cam tâm, hi vọng sống sót đang ở đằng kia, chỉ cách có vài trăm mét, vậy mà mình lại bị thương vào đúng lúc này mới tức chứ. Mặc dù tôi biết Lâm làm đúng, ngay cả khi không bị thương, tôi cũng không thể nào đuổi kịp Abbas, vài trăm mét này không phải là đất bằng, nó là một cái rãnh trời.

Sau khi ổn định hơi thở, tôi vội vã kiểm tra tay của mình. Ngón tay tím ngắt, mạch máu sưng phồng như những con rắn uốn lượn, liệu tôi có bị tàn phế không?

Lâm nhíu mày nhìn tôi, ra lệnh: “Đặt tay vào trong tuyết.”

“Tại sao?” Tôi giơ bàn tay bị thương lên, ngạc nhiên hỏi.

Lâm trừng mắt, nói: “Có thể hết sưng.” Khi nói, anh ta không hề nhìn về phía tôi.

Liếc nhìn vách hang đầy tuyết rồi lại nhìn bàn tay của mình, tôi không khỏi do dự. Mặc dù biết những gì Lâm nói là đúng nhưng anh ta có biết là sẽ rất đau không hả?

Đột nhiên Lâm túm lấy bàn tay tôi, sau đó ấn chặt ngón tay bị thương của tôi vào trong vách hang một cách không thương tiếc. Tôi thét lên một tiếng thảm thiết, cảm giác đau đớn bất ngờ khiến bàn tay còn nguyên vẹn kia phản kháng theo bản năng, nhưng dường như anh ta đã đoán trước được điều này. Hai mắt tôi hoa lên, bàn tay còn lại cũng bị anh ta túm chặt, hơn nữa anh ta còn tận dụng ưu thế chiều cao để ép cả người tôi dựa vào vách hang.

“Cô còn thủ cả dao sao?” Lâm gằn giọng hỏi.

Ngước nhìn anh ta ở khoảng cách gần thế này, gương mặt khôi ngô đó trông gớm ghiếc như ác quỷ, tôi lắp bắp trả lời: “Chỉ biết… chỉ biết một chiêu này thôi.” Sau đó chợt nhớ ra bây giờ không phải lúc mềm yếu, tôi bèn xoay người, giơ chân đá. “Buông tôi ra, anh là đồ thần kinh, đồ biến thái!”

Lâm dùng hành động thay cho lời nói, anh ta không những không buông tôi ra mà còn lấy cả thân mình đè xuống, không cho tôi giãy giụa. Mặc dù bị ngăn cách bởi bộ quần áo nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận rõ cơ thể rắn chắc, trẻ trung của anh ta, cả nhịp tim rộn rã và mùi hương thanh xuân trên người đàn ông trẻ nữa. Tôi vô thức bất động, mặt đỏ bừng, nhưng ngón tay liền tim, đau không muốn sống nữa. Giọng tôi bất giác như muốn khóc: “Đau, đau! Lâm, anh là kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, tôi vì cứu anh mà ngã mấy lần, anh nỡ lòng nào lấy oán báo ân hả?”

Advertisements