Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 1.9]

Giọng nói của Lâm vẫn vô cùng bình thản: “Cho nên cô không có khái niệm gì về bão tuyết cả?”

Tôi muốn lắc đầu, nghĩ thế nào lại lo lắng gật đầu. Lâm ra hiệu cho tôi nhìn về phía những đám mây dày đặc ở xa, nói: “Cô hãy nhìn đằng kia đi, bây giờ chắc là khoảng mười một giờ trưa, bão tuyết nhiều nhất khoảng hơn nửa giờ nữa sẽ ập tới. Trong trận bão tuyết dữ dội, lại ở một nơi không khí loãng như thế này, không ai có thể thở nổi. Có điều, nếu tốc độ của cô đủ nhanh thì có thể lăn xuống dòng sông băng dưới kia, tìm một hốc tuyết để trú ngụ.”

Tôi thắc mắc anh ta không cần nhìn đồng hồ sao biết được bây giờ là mấy giờ, lại còn biết chính xác đến từng phút nữa chứ? Thế là tôi lẩm bẩm hỏi lại: “Chúng ta lăn xuống sông băng dưới kia sao?”

Lâm vui vẻ đáp lời tôi: “Không phải chúng ta, chỉ có cô thôi. Tôi ngã gãy chân rồi, không đi được nữa.”

Tôi ngớ người, giờ phải làm sao đây? Thực ra tôi sớm đã biết ở nơi cao như thế này, chỉ có hai người, tôi thì sức trói gà không chặt, Lâm thì lại ngã gãy chân, chết là cái chắc. Trên đỉnh ngọn núi tuyết cao sừng sững, khi một người bị ngã gãy chân, người còn lại nếu khôn ngoan thì hãy lo cho mình trước. Điều này không liên quan tới vấn đề đạo đức mà chỉ là chuyện chết một người hay hai người mà thôi… nhưng tôi là một kẻ mù đường, nếu không có Lâm, ngay cả khi có thể rơi xuống đống tuyết dưới kia thì sao chứ, tôi biết đi về hướng nào đây?

Lâm đã thôi không nói nữa, ánh mắt vô hồn nhìn về phía xa. Một lát sau, thấy anh ta vẫn không có phản ứng gì, tôi đành miễn cưỡng gặng hỏi: “Vậy phải làm thế nào mới có thể lăn xuống sông băng dưới kia? Đi đường nào vậy?”

Anh ta quay đầu nhìn tôi với vẻ khó hiểu, lát sau thì thẳng thừng đáp: “Không biết.”

Tôi trợn mắt, á khẩu. Không biết? Sao có thể thế được, bất luận anh ta xuất hiện ở đây vì lí do gì thì lẽ ra phải nắm rõ đường đi như lòng bàn tay chứ, nếu không sao tới chỗ này được? Anh ta cũng không giống tôi, cứ thế nhắm mắt cắm đầu đi theo Muri. Chợt nhớ tới nụ cười nham hiểm của anh ta, tim tôi bỗng thắt lại, lẽ nào kiếp trước tôi đã cướp chồng của anh ta? Mà thôi, sống sót vẫn là ưu tiên hàng đầu. Kìm nén sự hoảng loạn và khó hiểu, tôi hạ giọng hỏi: “Vậy anh chắc phải có bản đồ chứ, có thể cho tôi mượn xem một chút không?”

Lâm vẫn quay đầu đi chỗ khác, không gật cũng không lắc.

Lòng tôi chùng xuống. Rõ ràng đêm qua anh ta còn nhắc tới cái khe núi tuyết khổng lồ gì đó cơ mà, sao bây giờ lại có thái độ này chứ? Nhưng ban nãy rõ ràng anh ta đã nhắc nhở tôi là bão tuyết sắp đến rồi, bảo tôi hãy đi một mình đi, giờ lại thay đổi ý kiến, thế này là thế nào? Anh ta bị điên hay hỉ nộ vô thường vậy? Hay là đang giằng xé giữa lí trí và tình cảm? Tôi thực sự không hiểu nổi.

Đầu óc tôi thoáng chốc trở nên rối loạn, vô thức nhìn theo ánh mắt của Lâm, tôi thấy lúc này tuyết đã ngừng rơi, xa xa mây đen che kín hơn nửa bầu trời và đang hùng hổ lao tới, nhưng nửa bầu trời chỗ chúng tôi đứng vẫn chưa bị mây đen bao phủ lại yên tĩnh tới mức kì lạ, không có một chút gió, bốn bề im hơi lặng tiếng, cả dãy núi như thể đều đang nín thở, lặng lẽ chờ đợi trận bão tuyết sắp sửa ập tới.

Lâm quay lại, thấy tôi vẫn thần người ra đó, khóe miệng anh ta hiện lên một nụ cười ranh mãnh. “Sao cô vẫn còn đứng đấy? Muốn cùng chết sao?”

Không thèm bận tâm tới anh ta, lúc này trong đầu tôi chỉ có một giọng nói đang gào thét: “Đi đi! Một mình xuống núi đi! Khả năng thoát hiểm mặc dù vô cùng nhỏ bé nhưng một chút cơ hội cũng là cơ hội.” Thế là tôi quay người, chống gậy leo núi, chầm chậm đi ra ngoài, sự châm chọc và khiêu khích của Lâm sẽ không còn nữa… Không biết bây giờ anh ta nghĩ thế nào, nhưng bão tuyết sắp đến rồi, tôi không còn thời gian để bận tâm tới anh ta nữa.

Tôi lảo đảo bước đi, may mà vẫn tìm thấy thứ mà mình muốn, vì thế mặc dù đi chậm nhưng tôi nghĩ cùng lắm cũng chỉ nửa tiếng là cùng, vậy mà không ngờ khi tôi quay lại chỗ vách đá, nơi đó đã hoàn toàn thay đổi.

Vách đá này hơi lõm vào trong núi, cao hơn hai mét, có hình bán nguyệt, là một nơi trú ngụ tốt, có điều dù tốt thế nào chăng nữa cũng chỉ là một nơi lánh nạn tạm thời giữa chốn hoang vu. Ý tôi là nó và cả dãy núi là một thể thống nhất, rất khó phân biệt. Nhưng hiện giờ Lâm đã biến nó thành một ngôi mộ, hoặc không phải là mộ mà là một nơi cất trữ đồ đạc chăng?

Trên nền đất cạnh vách đá đột nhiên xuất hiện một thứ trông như tấm bia mộ, trên đó viết: Thượng Lâm. Tôi băn khoăn, Thượng Lâm là tên đầy đủ của tên nhãi ranh đó sao? Hai chữ này còn được viết bằng tiếng Trung Quốc nữa.

Tiếng Trung Quốc?

Phải, chính là tiếng Trung Quốc!