Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 1.7]

thấy sau gáy lạnh toát. Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc hẳn lúc này tôi đã tan xương nát thịt. Thực ra, căn cứ vào thái độ thù địch của Lâm đối với tôi, nếu không phải vì thực sự không còn cách nào khác thì chắc chắn anh ta sẽ không cầu cứu tôi, thiết nghĩ con người có ba việc khẩn cấp, ngay cả anh hùng từ cổ chí kim đều phải cúi đầu. Một lúc sau, Lâm cất giọng có phần run run: “Trên núi cao, nếu bị viêm đường tiết niệu sẽ chết đấy.”

Tôi lặng lẽ gật đầu, chống cằm, nói: “Đúng vậy, cho nên muốn đi tiểu thì cứ đi đi, thực ra trăng mờ gió rít, nếu có tiểu ra quần, lát nữa cũng sẽ khô ngay thôi.”

Lâm nghiến răng, rít lên: “Cô nói cái gì?”

Tôi đưa tay lên xoa mũi, chớp mắt vẻ vô tội. Tha hồ mà nghiến răng đi, hằn học đi, sau đó tiểu luôn ra quần đi nhé.

Năm phút sau, anh ta đề nghị: “Vậy tôi trả cô tiền. Trả tiền là được chứ gì?” Giọng nói của anh ta vẫn đầy vẻ phẫn nộ nhưng khí thế đã yếu đi nhiều, xem ra đúng là đã bị ép đến đường cùng rồi.

“Đến lúc anh bị viêm đường tiết niệu mà chết, tất cả tiền sẽ là của tôi.”

“…”

Những lúc thế này cần phải cương quyết chêm vào một câu mới được. Khi Lâm nói với ngữ điệu bình thường, thực sự rất dễ nghe, đặc biệt là khi anh ta hạ mình. Năm phút sau, tôi được nghe tên mình thốt ra từ miệng anh ta: “Ngải, xin cô hãy giúp tôi.” Biết anh ta mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng anh ta cũng chịu gọi tên tôi rồi, mặc dù ngữ khí không đúng mực cho lắm, khiến tôi cảm thấy như thể bị kẻ thù đe dọa vậy. Tuy nhiên tôi vẫn vui vẻ chạy tới giúp anh ta trở mình. Chẳng phải các cụ đã nói không nên ép người quá đáng, “chó cùng rứt dậu” đó sao, hơn nữa tôi còn phải nhờ cậy anh ta cơ mà.

Tôi cố hết sức đỡ anh ta dậy. Lâm là đàn ông, mà đàn ông thì không cần phải ngồi, chỉ cần úp người xuống, ý tôi là hướng xuống tuyết là được chứ gì! Nhưng Lâm nhất quyết từ chối. Nghe nói tất cả các hoàng tử đều sợ bẩn. Thế là tâm trạng vừa mới khá khẩm hơn một chút của tôi như bị giội một gáo nước lạnh. Tôi không biết phải nói gì nữa, trong hoàn cảnh cực kì khó khăn thế này, thiếu gia, anh có thể biết điều một chút được không? Không đợi tôi nghĩ ra cách gì tốt hơn, Lâm đã lẩy bẩy tự chống tay gượng dậy, gương mặt trắng bệch như hoa quỳnh hướng thẳng về phía tôi, ra lệnh: “Đỡ tôi tới chỗ kia!”

Tôi đưa mắt nhìn về phía đó, lập tức phản đối: “Đó là vách núi mà!”

Lâm nghiến răng nói: “Tôi muốn đến chỗ vách núi!”

“Tại sao?” Tôi vô cùng ngỡ ngàng, lúc này mà vẫn muốn chơi trò “rơi tự do từ độ cao ba nghìn tấc” sao?

Lâm không thèm để ý tới tôi, chỉ cố hết sức lết về phía đó. Đôi vai nhỏ bé của tôi như thể bị một ngọn núi đè lên. Tôi bắt đầu hối hận, mới đi được một mét, tôi đã thở hổn hển, ngập ngừng hỏi: “Lâm, ban nãy anh nói đưa tôi bao nhiêu tiền ấy nhỉ?” Nếu chỉ là một trăm tệ thì lỗ thật rồi.

“Cô bảo bao nhiêu thì là bấy nhiêu!” Anh ta khẽ gào lên, chớp mắt liên tục, không biết có phải do xấu hổ không. “… Ngải, giúp tôi kéo cái chân đau ra rồi giữ cho chắc.”

Câu nói này từ từ được định hình trong đầu tôi, sau đó vẽ nên một cảnh tượng: Một người đàn ông bị đau chân, đứng dạng ra, đối diện cây cột điện…

Và tôi chính là cây cột điện đó! Tôi vô thức nhắm nghiền mắt lại. Tất cả đều không phải là thật, không phải là thật!

“Tôi trả cô một trăm đô la…”

Tôi cắn răng, nói: “Giao dịch thành công! Đưa tiền trước đã, ở đâu vậy?”

“Trong túi quần. Cái túi cạnh khóa đó.” Giọng anh ta có chút tuyệt vọng.

Với tâm trạng hoang mang, tôi im lặng cúi xuống, nhắm tịt mắt, cố gắng tìm kiếm.

Giọng nói của Lâm vang vọng trong đầu tôi: “Bên cạnh… không phải, không phải bên phải mà là bên trái.”

“Lên trên một chút, quá rồi, xuống dưới… dưới nữa… Ngải, cái cô đang sờ vào là xương chậu của tôi đấy.”

Xin đừng nói với tôi là xương chậu ở vị trí nào trên cơ thể con người. Lúc này đây, tôi chỉ thấy đất trời bỗng nhiên đảo lộn, có người bảo con người không phải mỗi ngày một già mà là chớp mắt đã già, điều này thật chí lí. Khi tiếng tí ta tí tách vang lên, tôi chắc chắn mình đã già đi ít nhất ba tuổi.

Nửa tháng trước, nếu có ai bảo tôi sẽ đi Karakoram, hơn nữa vào một đêm gió rít mịt mùng nào đó, tôi sẽ giúp một người đàn ông lạ mặt đi tiểu, chắc chắn tôi sẽ bảo người đó cần tới bệnh viện tâm thần gấp, nhưng thực tế đã chiến thắng mọi lời hùng biện. Sau khi mọi việc xong xuôi, tôi chỉ biết gục mặt vào khuỷu tay, khẽ gầm gừ tức giận chửi rủa. Đúng là khốn nạn! Thế giới này đảo lộn hết rồi!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s