Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 7.6]

Trong bóng đêm, đôi mắt của anh ta bỗng nhiên ánh lên những tia sáng êm dịu, tự hào. “Đó là cái tên mà mẹ tôi đã đặt, bà ấy là giáo viên tiểu học. Bố tôi là cảnh sát, luôn chê cái tên này quá yếu đuối.”

Hứa Mộ Triều nghe vậy thì tâm trạng bất giác có phần ảm đạm đi. Cô không khỏi nhớ tới bố mẹ mình. Năm đó, nạn zombie vừa bùng phát, cô liền gọi điện về nhà, bảo bố mẹ cùng bạn bè thân thiết hãy vào sâu trong núi lánh nạn. Sau đó cô bị đóng băng cả trăm năm, cho dù bố mẹ cô có thoát khỏi nạn zombie thì giờ cũng không còn trên dương thế nữa. Nhớ tới dáng vẻ tươi cười, cởi mở của người cha làm lính cứu hỏa, nhớ tới người mẹ dịu hiền, hướng nội, lặng lẽ từ bỏ công việc với tiền lương hậu hĩnh và cơ hội phát triển, thăng tiến ở thành phố lớn, trở về quê hương, chỉ để ở bên cha cô mà trái tim đau tựa dao cắt.

“Thẩm Mặc Sơ, chúc ngủ ngon!” Cô thấp giọng nói. Còn Thẩm Mặc Sơ chỉ lẳng lặng nằm cạnh cô, không nói một lời.

Không biết bao lâu sau, nhịp thở chậm hơn loài người nửa nhịp của Hứa Mộ Triều đã trở nên bình ổn, rõ ràng. Thẩm Mặc Sơ lại mở bừng mắt ra.

Anh ta chậm rãi nghiêng người, bàn tay phải nhẹ nhàng đặt lên chiếc cổ mảnh khảnh của cô. Cảm giác ấm áp, láng mịn truyền tới tay. Anh ta biết mình chỉ cần dùng chút sức lực đã đủ để bẻ gãy cổ cô, vậy tại sao cô lại có thể yên tâm nằm cạnh anh ta mà ngủ cả đêm chứ?

Trong khoảnh khắc định thu tay về, giữa căn phòng tối đen như mực, chợt có một luồng lực như cuồng phong bão táp bất ngờ lao về phía lồng ngực Thẩm Mặc Sơ. Anh ta cố chịu cơn đau dấy lên từ vết thương, nhanh chóng nghiêng người, khó khăn lắm mới thoát khỏi luồng gió xung kích từ thế tiến công đó. Nhưng luồng lực vô hình kia quá mạnh mẽ, cánh tay phải của anh ta vừa chạm nhẹ vào luồng gió đó, một cơn đau nhói kịch liệt đã truyền tới. Thế nhưng anh ta chỉ yên lặng, không kêu một tiếng nào.

Ngẩng đầu nhìn lại, không biết tự bao giờ, sau lưng Hứa Mộ Triều đã xuất hiện một đôi cánh đang từ từ mở rộng, như thể muốn tuyên bố với kẻ xâm phạm quyền được bảo vệ cô một cách chính đáng. Trong khi đó, Hứa Mộ Triều vẫn đang nhắm mắt say ngủ, khuôn mặt cùng tay chân vẫn có hình dáng của con người.

Thẩm Mặc Sơ chậm rãi nằm ngửa ra, nhẹ nhàng đè cánh tay phải của mình xuống. Thì ra là như vậy, thảo nào cô ta có thể thoải mái nằm ngủ mà không có chút lo ngại nào. Làm sao cô ta có thể để mình rơi vào vòng nguy hiểm được chứ? Bởi vì cơ thể của cô ta có thể tự giác phòng thủ bất kì sự đánh lén nào.

Thế nhưng, phải ưu tú đến mức nào, phải có gene thú cao cấp tới mức nào mới có thể sở hữu năng lực và ý thức phòng vệ mạnh mẽ như một bộ máy độc lập, ngay cả khi chủ thể đã chìm vào giấc ngủ say?

 

Ngày hôm sau, Hứa Mộ Triều rời giường với cặp mắt sưng húp. Hai mắt Thẩm Mặc Sơ vẫn nhắm chặt, tựa hồ còn đang say ngủ. Hứa Mộ Triều cảm thấy mặc dù đêm qua cơ thể cô đã phải chịu một trận giày vò nhưng năng lực khống chế dục vọng rõ ràng đã có tiến bộ. Sáng sớm vừa mới mở mắt, cô đã nghe thấy tiếng thở đều đặn của anh ta, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn nhiều.

Vừa mới an tọa trên chiếc ghế trong phòng ăn riêng, Hứa Mộ Triều đã nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã. Cô ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Đại Võ ngày hôm qua nhận lệnh đến chỗ Thống lĩnh giờ đã quay về, hớt hơ hớt hải chạy vọt vào.

“Nhanh thế cơ à?” Cô hỏi. Chỗ Thống lĩnh cách doanh trại khá xa, nếu đi mô tô điện thì cả đi cả về ít nhất cũng phải mất cả ngày. Đi nhanh về nhanh như thế này thật chẳng giống với phong cách thường ngày của Đại Võ.

Các cơ trên khuôn mặt sư tử của Đại Võ co rút lại, dáng vẻ căng thẳng như gặp phải kẻ địch hết sức hùng mạnh. Anh ta lắp bắp nói: “Đội… đội trưởng! Ngài Thống lĩnh… tới rồi!”

Hứa Mộ Triều suýt thì sặc cháo, chưa kịp hỏi gì thì đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp, hết sức thân thiết vang lên phía sau lưng Đại Võ: “Mộ Triều, lâu rồi không gặp!”

Cho dù là người không sợ trời, không sợ đất như Hứa Mộ Triều, khi nghe thấy giọng nói này cũng không kìm được mà toàn thân run rẩy.

 

Advertisements