Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 1.5]

Lúc tôi nói tên mình, ánh mắt Lâm thoáng vẻ lạnh lùng nhìn tôi chăm chăm, ngoài ra còn có cả sự căm ghét nữa, khiến tôi bất giác ớn lạnh.

“Họ Ái[1] sao? Cái họ này thật kì quái!” Anh ta khẽ nhướng lông mày, hỏi lại, giọng điệu có vẻ nghi ngại.

“Có gì mà kì quái chứ! Từ khi sinh ra tôi đã mang họ Ngải rồi.”

Anh ta “ồ” lên một tiếng rồi im lặng, không nói thêm gì nữa. Bầu không khí vốn căng thẳng cộng thêm gió núi gào thét lại càng trở nên kì dị. Một lúc sau, không thể chịu đựng nổi bầu không khí này nữa, tôi hắng giọng hỏi: “Sao anh lại ở đây? Đi chơi hay vì công việc? Tới cùng bạn bè à? Họ đi đâu cả rồi, có biết anh đang ở chỗ này không? Tôi muốn đi Chitral, anh có biết đường không? Ồ, phải rồi, chân của anh có sao không?”

Trước một loạt câu hỏi của tôi, Lâm không có bất kì phản ứng gì. Mãi tới khi tôi hỏi đến chân của anh ta, anh ta mới sững người như thể không hiểu rồi cúi xuống nhìn, mặt bỗng biến sắc. Tôi tự rủa thầm trong bụng: anh ta chưa biết mình đã bị ngã gãy chân sao?

Sau khi ngã xuống, Lâm bị hôn mê. Nhiệt độ thấp trên núi khiến cho máu anh ta đông lại, làm cho cảm giác đau đớn không còn rõ rệt nữa, cho tới lúc này. Tuy nhiên, anh ta đã nhanh chóng trấn tĩnh lại và bắt đầu thử cử động bên chân bị thương một cách chậm rãi.

“Chân anh có sao không?” Tôi lo lắng hỏi, thực sự hi vọng chân anh ta không bị gãy. Mặc dù có cảm giác tư thế xoay gập kia hoàn toàn không còn giống chân người nữa nhưng cũng có thể là tôi nhìn nhầm. Nhưng khi Lâm cử động, khớp xương của anh ta phát ra những tiếng lục khục khiến người ta nghe mà sởn gai ốc, chỗ xương bánh chè của anh ta sưng vù lên.

Anh ta khẽ chửi thề, sau đó ngã xuống. Theo bản năng, tôi định đỡ lấy anh ta. Hành động đột ngột này rất giống với hổ đói vồ mồi, tôi tin tư thế của mình cho dù không đẹp mắt nhưng thiện ý thì chắc chắn không thể nào khiến người khác hiểu lầm. Nhưng rõ ràng đó chỉ là suy nghĩ chủ quan của tôi, vì lúc tôi sắp chạm vào người anh ta thì bất chấp cái chân đau, Lâm giơ tay ngăn tôi lại, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ căm hận. Nền tuyết vốn đã trơn trượt, lại không kịp đề phòng nên tôi ngã oạch một cái. Thẹn quá hóa giận, tôi gào lên: “Này, anh bị sao thế hả? Tôi có ý tốt mà!”

Lâm nằm nghiêng trên nền tuyết, sắc mặt trắng bệch, giống hệt kiểu thiếu gia gặp nạn nhưng lại kiên quyết cự tuyệt người khác giúp đỡ. Anh ta liếc xéo tôi, cười khẩy rồi nói: “Vậy thì xin lỗi nhé…”, sau đó ngoảnh mặt đi chỗ khác, bất luận tư thế hay giọng điệu đều không có vẻ gì là hối lỗi cả.

Tôi trừng mắt nhìn anh ta mà không hiểu gì cả. Tại sao anh ta lại có thái độ thù địch với tôi như vậy? Có phải khi tôi rơi xuống không cẩn thận đã đâm phải sao chổi mà người ta vẫn nói hay không? Nghĩ tới đây, tôi chỉ biết ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt.

Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm, tôi đã bị vẻ ngoài của anh ta làm cho ngỡ ngàng. Tại cái nơi hoang vu vắng vẻ này, ánh mắt của anh ta khiến tôi phải há hốc miệng kinh ngạc, gương mặt đó mặc dù cắt không còn giọt máu, mặc dù trời đang chạng vạng tối nhưng vẫn đủ khiến người ta quên hết mọi u sầu trên thế gian. Nhưng cũng chỉ có như vậy mà thôi. Tôi thân thiện với anh ta chẳng qua là vì trong hoàn cảnh này, chúng tôi bất đắc dĩ trở thành bạn đồng hành và đều là những kẻ lưu lạc nơi xứ lạ.

Đúng là kì quặc! Chẳng lẽ anh ta đã bị thương nặng tới mức thần kinh rối loạn rồi? Thôi, cứ coi như bị chó cắn đi! Thế là tôi liền tránh xa ra, tìm một góc khuất gió để nằm. Qua đêm nay rồi tính tiếp. Vậy mà Lâm không có ý định chấp nhận thái độ dàn hòa của tôi. Lúc đầu còn ổn, mặc dù thái độ lạnh lùng của anh ta mạnh mẽ cứ như sóng điện từ, ép tôi phải tránh xa, nhưng cũng may còn có việc quan trọng hơn cần anh ta lo lắng, ví dụ như cái chân gãy đó. Lâm coi tôi như không khí, không thèm đếm xỉa đến mà bắt đầu chậm rãi mò mẫm trên nền tuyết. Một lát sau, trên trán anh ta đã lấm tấm mồ hôi, bàn tay lần mò trên nền tuyết run rẩy thấy rõ. Nhưng tôi vẫn ngoan cố coi như không nhìn thấy gì. Một lúc sau, đột nhiên tôi nghe thấy anh ta hỏi: “Túi của tôi đâu rồi?”

Tôi không thèm đáp, chỉ đá chiếc túi ở cách đó vài mét về phía anh ta. Chiếc túi lăn trên nền tuyết phát ra tiếng loạt xoạt. Một lúc sau, tôi lại nghe thấy anh ta hỏi: “Đồ của tôi đâu?”

Tôi nghĩ bụng, mình đâu phải bảo mẫu của anh ta chứ, liền đáp gọn lỏn: “Không biết.”

“Tôi hỏi khẩu súng đâu?” Anh ta gằn giọng.

“Súng nào?”

Ánh mắt của anh ta như một cây chùy bằng băng đập xuống người tôi. “Tiểu thư, Beretta của tôi. Tôi cần nó để ứng phó với các tình huống bất ngờ xảy ra.”

Cũng có thể cho tôi một phát đạn bất kì lúc nào, tôi thầm nghĩ.

“Tôi đảm bảo sẽ không bắn cô.” Hình như anh ta biết tôi đang nghĩ gì, lại nói.

“Beretta là cái gì? Không nhìn thấy.” Tôi đáp. Nhưng thực ra, khẩu súng đó, tôi đã giấu đi từ lâu rồi.

Bốn mắt nhìn nhau như thể có ngọn lửa đang cháy bập bùng giữa sơn cốc tĩnh mịch. Một lúc sau, sự lạnh lùng trong mắt anh ta dần dần không còn nữa, anh ta khẽ thở dài, hỏi tiếp: “Vậy cô có thuốc giảm đau không?”

Tôi do dự giây lát.

“Một mình cô rất khó ra khỏi chỗ này.”

Câu nói của Lâm như bắt được thóp tôi. Tôi nghe tiếng gió thổi ù ù qua dãy núi, trước mắt chỉ thấy vô số ngọn núi tuyết khổng lồ sừng sững, đây là một thế giới nguyên sơ cách biệt hoàn toàn với bên ngoài, hoang liêu, mênh mang, thuần khiết, hẻo lánh và tĩnh mịch tới vô tận. Tôi bắt đầu thấy bực, vặc lại: “Ai bảo tôi không ra khỏi đây được? Chỉ cần đi thẳng xuống dưới là có thể ra khỏi dãy núi này, sẽ có làng mạc. Có làng mạc ắt sẽ có đồ ăn và xe cộ, tôi sẽ không sao cả.” Mà biết đâu ngày mai vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Muri quay lại thì sao?

Anh ta tiếp lời: “Cứ đi xuống dưới? Ở phía dưới cách chỗ chúng ta vài trăm mét có một khe núi tuyết khổng lồ, cô không biết sao?”

“Khe núi tuyết? Đó là cái gì vậy?”

Anh ta chế giễu: “Ngay đến khe núi tuyết là cái gì cũng không biết, làm thế nào mà cô tới được Karakoram vậy?”

Tôi thầm nhủ: “Anh biết mà vẫn bị ngã gãy chân đó thôi.”

Đối phương tiếp tục: “Từ chỗ này hoàn toàn không có đường đi xuống dưới đâu. Cô phải đi vòng qua đỉnh Gasherbrum[2], rồi đi về hướng tây bắc, tới đỉnh núi hoa cương hình tháp thì rẽ sang hướng đông nam, sau đó mới có thể tìm thấy tuyến đường xuống núi an toàn.”

Tuyến đường xuống núi? Không phải là con đường xuống núi sao? Tôi bắt đầu chóng mặt. Đúng lúc này, anh ta lại bồi thêm một câu: “Nghe nói khu vực này có rất nhiều thổ phỉ.”

[1] Chữ “Ngải” và “Ái” trong tiếng Trung có cách phát âm giống nhau.

 

[2] Đỉnh núi cao thứ mười một trên thế giới, nằm trên biên giới Trung Quốc và Pakistan.

 

Advertisements

Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 8.1]

Chương 8

Thiếu niên tuyệt thế

View this post on Instagram

“Anh điên rồi sao…?” Hứa Mộ Triều mở to đôi mắt đỏ ngầu, vằn đầy tia máu, lẩm bẩm. Khi nhìn thấy rõ bóng người đang đi tới đó, tuy có hơi thất vọng, thế nhưng cảm giác vui mừng hòa lẫn nỗi đau vẫn xông lên đầu cô, không cách nào xua tan đi được… “Em mới là đồ ngốc.” Anh tựa hồ không hề nghĩ ngợi, bật thốt: “Anh yêu em như vậy, sao có thể cam lòng để em chết một mình được đây?” Đúng vậy, anh rồi cũng sẽ chết. Cái gì là tri kỷ, cái gì là âm mưu phản bội, anh nợ em hay em nợ anh, anh không thể quản được nhiều như thế. Anh chỉ biết là anh rất yêu em, yêu em điên cuồng. Sau khi làm em tổn thương sâu sắc, anh lại càng yêu em hơn. “Anh mau đi đi…” Hứa Mộ Triều nghẹn ngào nói. “Bom trên người tôi… có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Chẳng lẽ anh muốn… bỏ lại ba mươi vạn quân zombie kia sao? Bọn họ… chỉ có mình anh!” Thẩm Mặc Sơ hơi chấn động, nhưng rất nhanh sau đó lại trầm mặc. “Vậy thì đành bỏ lại thôi!” Anh ta thấp giọng nói. [CHIẾN THẦN – ĐINH MẶC] #ChiếnThần | #ĐinhMặc | #DụcVọngCủaKẻChinhPhục Link đặt sách: https://www.bit.ly/Chien-Than-Dinh-Mac

A post shared by Sách Amun Đinh Tị (@amunbooks) on

 

Ánh đèn màu lam nhạt bao phủ cả căn phòng, dải lụa mỏng nhẹ nhàng bay trong gió khiến khung cảnh càng trở nên mờ ảo.

Phía sau dải lụa mỏng là một gã đực rựa tráng kiện, cao tới gần hai mét, đang ôm chặt lấy phần eo thon nhỏ của một người đang bị treo lơ lửng trên không. Hai tay gã ta kéo hông của người đó lên thật cao, hung hăng va chạm. Căn phòng tràn ngập mùi hoan ái, chứng tỏ việc này đã được duy trì trong suốt một thời gian dài.

Đứng ngoài tấm lụa, Hứa Mộ Triều vẫn giữ thần sắc bình thường, còn Đại Võ thì sớm đã hai mắt thao láo, mặt đỏ phừng phừng.

Hồi lâu sau, một giọng nói khàn khàn vang lên: “Thật ngại quá, bỗng nhiên nổi hứng, để hai người phải đợi lâu rồi.”

Hứa Mộ Triều ngẩng đầu, liền nhìn thấy Đồ Lôi mình người đầu sư tử với cơ bắp rắn chắc khoác tạm chiếc áo choàng dài màu trắng bước ra. Khách quan mà nói thì Đồ Lôi là một gã bán thú khá điển trai, lãng tử, ngũ quan cân đối, cơ thể rắn chắc. Chỉ có điều cái tính háo sắc của hắn khiến Hứa Mộ Triều không sao ưa nổi.

Dải lụa phía sau hắn khẽ bay lên, thấp thoáng có thể nhìn thấy thân hình dong dỏng, mảnh dẻ, yếu ớt vì kiệt sức của con người bị treo lơ lửng trên sợi dây thừng. Đứng ở chỗ của Hứa Mộ Triều có thể nhìn thấy được xương gò má tinh tế, làn da trắng ngần và hàng mi dài đang khép chặt của thiếu niên đó. Cả người cậu ta toát lên vẻ đẹp trong trắng, thuần khiết như hoa tuyết đầu mùa, hoàn toàn không hợp với không khí phóng đãng, mê mị trong phòng lúc này.

Dải lụa mỏng rất nhanh đã hạ xuống, ngăn cản tầm nhìn của Hứa Mộ Triều. Khung cảnh này không hề làm cô nổi lên dục vọng, ngược lại còn khiến cô không cách nào chấp nhận nổi. Nhưng từ đầu chí cuối, cô vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm trên mặt. “Thống lĩnh, hoan nghênh ngài!”

Ánh mắt lười nhác mà thâm trầm của Đồ Lôi không chút kiêng dè lướt về phía Hứa Mộ Triều, quét một lượt từ đầu tới chân cô, trong con ngươi màu vàng nổi lên ý cười. Hắn ngồi xuống xô pha, nói: “Đội trưởng Hứa, hình như cô chưa gặp Tham mưu trưởng của tôi phải không?”

Hứa Mộ Triều vội đáp “vâng” một tiếng. Trước đây cô cũng có nghe nói, nửa năm trước không biết Đồ Lôi tìm đâu ra tên Tham mưu trưởng này, lai lịch vô cùng thần bí nhưng lại được hắn rất mực trọng dụng.