Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 1.4]

Tôi dừng lại, chậm rãi quay đầu nhìn người đàn ông trên mặt đất, anh ta vẫn không hề động đậy. Người này rốt cuộc là ai? Bốn bề đều là màu xanh thẫm của những dãy núi, lạnh lẽo, thờ ơ, tôi không thể hiểu nổi rốt cuộc anh ta từ đâu rơi xuống, lắng tai nghe, chỉ có tiếng gió đang gào thét một cách hoang dại, không hề có ai tới cứu anh ta.

Sau một hồi do dự, tôi quay người, chầm chậm đến gần chỗ anh ta, dù sao đây cũng là người duy nhất tôi có thể gặp giữa nơi hoang vu này, thổ phỉ chắc sẽ không đơn thương độc mã xuất hiện giữa nơi hoang vắng này đâu nhỉ, tôi tự an ủi mình. Nếu anh ta không phải thổ phỉ thì chắc sẽ biết đường. Hơn nữa, bất luận là bị ngã gãy chân hay trẹo chân, trong tình trạng này, dù anh ta là ai, cũng không thể chạy nhanh bằng tôi được. Nghĩ vậy, tôi chậm rãi ngồi xuống, giơ tay thận trọng gạt chỗ băng tuyết phủ trên mặt người đó ra.

Hơn nửa khuôn mặt của người đàn ông bị vùi trong tuyết, chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt anh ta. Đường nét rõ ràng, nước da trắng trẻo. Người Pakistan đa phần thuộc chủng Ấn Âu trắng, ngũ quan sắc nét, lông mày rậm, nhưng do ảnh hưởng lâu dài của môi trường tự nhiên, đa phần nước da của họ sẽ có màu ngăm ngăm. Người này rõ ràng không phải dân bản địa, đương nhiên càng không phải người từ trên trời rơi xuống, cũng không có vẻ gì là người châu Âu, châu Mỹ thích leo núi, sở dĩ tôi nghĩ vậy là vì tất cả những người thích leo núi đều mang theo các vật dụng leo núi cần thiết, trong khi người này thì không có.

Tôi lập tức lùi lại, đồng thời nhặt một vật lấp lánh ánh bạc trên nền tuyết lên, xem ra đây là đồ của anh ta. Sau khi nhìn kĩ, tôi lập tức ném nó đi như chạm phải bỏng, “bịch” một tiếng, vật đó lún sâu vào nền tuyết. Dưới nền tuyết trắng, có thể nhận ra đó là một khẩu súng ngắn. Sau này tôi mới biết đây là một khẩu Beretta, cũng chính là khẩu M9 nổi tiếng thế giới.

Tôi ngồi phịch xuống đất.

Người đàn ông đó vẫn không hề động đậy. Những bông tuyết bay trong màn đêm một lần nữa lại phủ lên gương mặt của anh ta, trên mặt tôi cũng bắt đầu đóng một lớp băng mỏng. Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, đồng hồ đeo tay đã chết từ lâu, tôi chỉ có thể dựa vào cảm giác gió càng lúc càng lạnh thấu xương để đoán đêm đã khuya lắm rồi.

Trong vô thức, tôi một lần nữa lại tiến đến chỗ người đàn ông, đồng thời nhấc đầu anh ta ra khỏi đống tuyết. Không ngờ khi tôi nhấc đầu anh ta lên, anh ta bỗng mở mắt ra, trừng trừng nhìn tôi… Lấp lánh như những ánh sao. Trong giây lát, như thể tất cả những vì sao của mùa đông ở Bắc bán cầu đều rơi cả vào đôi mắt của anh ta.

Tôi vốn tưởng “mắt sáng như sao” chỉ là lời nói dối bọn trẻ con, chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình lại được nhìn thấy ánh mắt như vậy, đột nhiên chỉ thấy tim đập thình thịch, cảm giác rất kì lạ. Phản ứng đầu tiên của tôi là khiếp đảm rụt tay lại, thế là đầu của anh ta rơi bịch xuống tuyết, và anh ta lại một lần nữa ngất đi.

Tôi sửng sốt, một tay vẫn giữ tư thế đỡ người anh ta, nhất thời cũng không biết làm thế nào. Lay anh ta dậy ư? Ánh sáng lấp loáng phát ra từ khẩu súng kia không ngừng cảnh báo tôi rằng có nguy hiểm, nhưng nếu anh ta chết thì tôi phải làm sao đây?

Tuyết đã ngừng rơi, những vì sao xuất hiện, rất yếu ớt và thưa thớt, nhưng ít nhất bầu trời đêm cũng không còn giống một tấm vải đen sì nữa. Sau đó, người đàn ông kia đã tỉnh lại. Vào lúc anh ta lần nữa mở mắt ra, tim tôi lại đập thình thịch một cách khó hiểu.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Lâm. Anh ta nhìn tôi chằm chằm khiến tôi cứ há hốc miệng ra vì sững sờ, đột nhiên cảm thấy Karakoram này trở thành “Ngân hà dần tắt sáng trời sao thưa. Trời xanh biển biếc đêm chưa thư nhàn”[1] mất rồi. Nhưng sắc mặt của đối phương lại vô cùng khó coi. Anh ta nhíu mày, phóng ánh mắt như tia lửa điện về phía tôi, khiến “Trời xanh biển biếc đêm chưa thư nhàn” bỗng chốc tan biến hết.

 

“Cô là ai? Đây là chỗ nào?” Anh ta vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn quanh, lông mày nhíu tịt lại.

Tôi cứ tưởng trong những tình huống như thế này, lẽ ra phải tạ ơn ơn cứu mạng trước chứ; tên tuổi, địa điểm đương nhiên cũng phải hỏi, nhưng chắc chắn không phải với giọng điệu như thế này. Tuy nhiên tôi cũng cảm thấy hơi yên tâm một chút vì anh ta nói tiếng Anh, nếu không nhầm thì đây là giọng London chuẩn, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi. Tôi thận trọng đáp: “Trước khi tôi bị ngã xuống đây, có lẽ là ở sông băng Bartolo, nhưng hiện giờ đang ở chỗ nào thì tôi không biết. Còn anh là ai? Sao lại ngã xuống chỗ này?”

Khóe miệng của anh ta hơi nhếch lên đầy vẻ khinh bỉ. Vài giây sau, anh ta trả lời với giọng giễu cợt: “Tôi là Lâm, cô là ai?”

Thoáng rung động của lần đầu tiên gặp mặt đã biến mất không chút tăm tích, trong lòng tôi hiện giờ chỉ có sự cảnh giác. Tôi trả lời ngắn gọn: “Tôi là Ngải.” Thực ra tôi có một cái tên rất kêu, nhưng bầu không khí đang không tốt, không nên nói ra thì hơn.

[1] Câu thơ thứ hai và thứ tư trong bài Thường Nga của nhà thơ Lý Thương Ẩn thời Đường.

 

Advertisements

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.4]

Về sau, trong quá trình cùng Quân Lâm Thiên Hạ đưa Kiệt Khắc đi luyện cấp, Diêu Viễn cũng dần dần cởi mở hơn, không câu nệ nhiều nữa, chủ yếu là bởi cậu nhóc kia quá đáng yêu. Cậu ta nói mình mới mười bốn tuổi, chắc là thật, nói chuyện ngây thơ, hoạt bát khiến người khác cũng thả lỏng bản thân. Tóm lại thời gian thoáng cái đã trôi qua, quay đầu lại nhìn kiếm khách nhỏ đã thăng lên cấp hai mươi tư, Diêu Viễn cũng thấy rất vui vẻ.

Kiệt Khắc: “Sư nương, về sau sư nương có thể đưa con đi luyện cấp nhiều hơn được không? Sư nương đưa đi, con được thăng cấp nhanh hơn sư phụ đưa đi nữa.”

Sặc, không kì lạ đâu, bởi sư phụ cậu từ đầu đến cuối chỉ khoanh tay đứng nhìn thôi mà.

Nhược Vi Quân Cố: “Nếu tôi có thời gian thì được thôi.”

Kiệt Khắc: “Cảm ơn sư nương! Sư nương tốt nhất đấy!”

Nhược Vi Quân Cố: “Chuyện nên làm thôi.” Diêu Viễn nói xong cứ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cảm giác nghi hoặc mơ hồ ấy đã bị thái độ vui mừng hớn hở của cậu kiếm khách nhỏ đuổi đi mất luôn.

Mà lúc này, người đàn ông mặc đồ ngủ ngồi trước màn hình đang nhìn toàn cảnh mà mỉm cười khe khẽ, sau đó đánh ra một hàng chữ: “Hôm nay cảm ơn em.”

Nhược Vi Quân Cố: “Không có gì.”

Diêu Viễn vừa đánh xong ba chữ “không có gì” thì bên chỗ cô liền xảy ra chuyện.

Asia: “Quân tỷ, trên diễn đàn có người đăng ảnh chị lên kìa! Có đúng không thế? Chị mau qua xem đi, mặc dù ảnh mờ lắm.”

Diêu Viễn mở đường link Asia gửi qua, liền nhìn thấy tiêu đề: Ảnh quý của phu nhân Quân Lâm Thiên Hạ.

Diêu Viễn đọc đi đọc lại đến hai lần, phản ứng đầu tiên là: Đơn giản thế thôi sao? Bởi vì tiêu đề mấy bài viết trên diễn đàn thường rất chấn động, đơn giản, ngắn gọn, đúng trọng tâm như thế này thì quả thật mới thấy lần đầu.

Trong tình trạng ngoài mặt bình tĩnh vô song, trong lòng lại thấp thỏm phập phồng, Diêu Viễn tiếp tục kéo chuột xuống dưới, tới khi bức ảnh ở bài đầu tiên xuất hiện, cô trợn tròn mắt nhìn rất lâu. Một bóng người chụp nghiêng đang nằm bò ra bàn, rất mơ hồ, chỉ có thể nhận ra mái tóc dài, khuôn mặt rất trắng, cứ như cương thi vậy, quần áo là một bộ đồng phục thể dục màu đỏ. Bức ảnh này rõ ràng là ngắm hoa giữa sương mù, nhưng Diêu Viễn vẫn nhíu mày, bởi người trong ảnh đúng là cô thật. Có điều bức ảnh này chụp từ thời đại học, bởi vì cô chỉ mặc bộ đồng phục thể thao màu đỏ đó hồi năm thứ ba thôi.

Diêu Viễn hoàn toàn không hiểu nổi, ID của người đăng tin là Lấy Tiền Làm Chuẩn, người này làm sao chụp được ảnh của cô chứ? Còn biết được cô là Nhược Vi Quân Cố trong trò chơi nữa! Diêu Viễn nghĩ cả nửa ngày vẫn không nghĩ ra, bởi cô hoàn toàn không có chút manh mối nào, ngay cả việc mình bị chụp trộm lúc nào cô còn chẳng biết nữa là.