Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 1.3]

Nhìn những cái lỗ được hình thành trong nháy mắt, tôi tự nhủ, nếu có thể sống sót trở về, nhất định phải bảo Ngô Chung trả thêm phí bảo hiểm rủi ro cao. Ngọn núi này động một cái là cát bay đá lở, thật quá đáng sợ! Nghĩ tới cảnh cát bay đá lở, tôi bỗng rùng mình, lần này thì tỉnh hẳn, nhớ tới việc đêm qua không ngủ được cũng không hẳn vì phiến đá vừa lạnh vừa gồ ghề này, mà vì tôi đã lạc đường, sau đó lại cứu được một người.

Thực ra người này cũng không hẳn là do tôi cứu, chỉ là anh ta tình cờ va phải tôi, cứ như từ trên trời rơi xuống vậy.

Người đàn ông đó nằm cách tôi khoảng một mét, vẫn chưa tỉnh. Ánh mặt trời buổi sớm chiếu vào gương mặt thanh tú, khôi ngô, chỉ tầm hai mươi tuổi của anh ta. Tôi giơ cánh tay cứng đờ ra, thận trọng chọc nhẹ vào người anh ta. Đến giờ xuất phát rồi, còn định giả chết hả? Sức lực hành hạ tôi ngày hôm qua đi đâu cả rồi?

Đối phương vẫn không hề động đậy. Tôi cầm cây gậy leo núi, từ từ tiến đến, sở dĩ phải phòng bị như thế này là vì nơi tôi đang ở là vùng núi Tây Bắc Pakistan, không an toàn một chút nào. Chẳng phải đài BBC đã gọi một cách hoa mĩ nơi này là “khu vực vũ trang phi chính phủ” đó sao?

“Chúng tôi không đánh nhau, kẻ đánh nhau là Afghanistan”, trước khi xuất phát, Muri đã nói như vậy. Anh ta còn thêm: “Có điều cô biết đấy, giữa nước tôi và Afghanistan là vùng núi, bọn họ muốn tới, chúng tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào cả, đúng không?” Thấy mặt tôi trở nên trắng bệch, Muri vội vàng an ủi: “ Đó chỉ là thổ phỉ, khu vực hoạt động của chúng thường cố định, chỉ cần chịu khó đi đường vòng, không đến gần khu vực đó là được.”

Tôi gật đầu lia lịa, nói: “Phải, an toàn là trên hết, đi vòng một chút cũng không sao.”

Nhưng thế này mà dám bảo là chỉ đi vòng một chút thôi sao? Từ lúc xuất phát vào sáng sớm hôm qua, tôi đã phải đi bộ liền mười tiếng đồng hồ, tới chiều, hai chân tôi đã mỏi nhừ, tưởng như không cất lên nổi nữa. Trước khi xuất phát, Muri nói chỉ cần đi bộ hơn bốn mươi dặm là có thể tìm được xe tới Chitral.

Bốn mươi dặm. Trước khi lên đường, tôi nghĩ lái ô tô thì chỉ mất hơn nửa giờ đồng hồ là có thể tới nơi, đi bộ chắc một ngày kiểu gì cũng tới được. Thế là tôi đeo chiếc ba lô nhỏ lên vai, hăm hở xuất phát, đến bây giờ mới biết bốn mươi dặm ở vùng núi so với ở thành phố là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Núi Karakoram có độ cao trung bình so với mực nước biển là bốn nghìn mét, điều này có nghĩa là giữa điểm xuất phát và đích đến còn có vô số ngọn núi cao vút tận trời xanh.

Tôi không biết hôm qua mình đã đi được bao nhiêu dặm, chỉ thấy Muri càng lúc càng có vẻ mất kiên nhẫn, và hậu quả của việc mất kiên nhẫn chính là anh ta và Abbas, người phu khuân vác người Balti, đi càng lúc càng nhanh. Lúc đầu, họ còn không ngừng ngoái đầu lại xem tôi có theo kịp không, về sau khi mặt trời từ từ xuống núi, hai người họ quyết định tăng tốc để tìm chỗ dựng lều và nấu bữa tối. Trước khi đi, Muri dặn tôi: “Cứ men theo con đường này đi thẳng về phía trước”, sau đó không quên vẫy tay gọi và nói thêm một câu: “Cứ theo hướng đông nam mà đi!”

Những người Giang Nam chúng tôi từ cổ chí kim đều chỉ biết trên dưới trái phải, không biết đông nam tây bắc là gì cả, cho nên tôi đã bị lạc đường.

Khi mặt trời khuất ở phía tây, chìm sau những đỉnh núi tuyết nhấp nhô, khi bóng núi tràn qua thung lũng, hướng về phía rừng tháp băng khổng lồ, cuối cùng tôi đã biết mình không thể nào tìm thấy Muri được nữa, ít nhất là cho tới sáng ngày hôm sau.

Một tiếng đầu tiên sau khi lạc đường, tôi dành để mắng chửi Muri. Bây giờ là thời đại nào rồi, có biết trên thế giới này có thứ được gọi là điện thoại không hả? Muri nhìn tôi, lạnh lùng đáp: “Không có tín hiệu.” Ngữ khí đều đều của anh ta khiến tôi vô cùng kinh ngạc, nhưng vì anh ta thông thuộc địa hình Pakistan, đồng thời là viện binh duy nhất mà Ngô Chung cử đi giúp tôi, nên tôi đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Không nên đắc tội với viện binh giữa nơi đất khách quê người, hơn nữa lại ở một quốc gia trọng nam khinh nữ. Người này là chỗ dựa duy nhất của tôi… thế mà, tôi lại lạc mất anh ta rồi.

 

Tôi là một kẻ mù đường chính hiệu. Làm việc ở Thượng Hải lâu như vậy mà cũng chỉ biết mỗi cầu vượt Diên An. Chưa kể, Karakoram đâu phải là một ngọn núi mà là một khu vực rộng lớn gồm nhiều dãy núi nhấp nhô trải dài hơn một trăm kilomet.

Những ngọn núi tuyết có thể dùng làm cột mốc trông như những lưỡi dao bất khuất vươn tận trời xanh, sáng lấp loáng, đúng là đứng ở chỗ nào cũng có thể nhìn thấy, nhưng chỉ là khi trời quang mây tạnh thôi. Đỉnh núi tuyết ở nơi quá cao so với mực nước biển luôn biến đổi trong nháy mắt, thời gian nhìn thấy chúng thực sự chỉ tính bằng giây nên căn bản không thể lấy làm cột mốc được.