Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 9.4]

Hứa Mộ Triều những tưởng anh ta ít nhiều cũng sẽ tỏ ra hoảng hốt, vì dù sao việc trở thành thú cưng của thú tộc chẳng khác gì một tai họa và là nỗi sỉ nhục vô cùng lớn. Nhưng anh ta lại rất thản nhiên, không có bất cứ phản ứng nào.

Hứa Mộ Triều gật đầu, ném ba lô quân dụng về phía xô pha, cất giọng lạnh lùng: “Anh cũng khá lí trí đấy chứ! Ba ngày sau, tôi sẽ dâng tặng anh cho ngài Thống lĩnh.”

Thế mà anh ta vẫn giữ nguyên thái độ lãnh đạm như cũ.

Lúc này, Hứa Mộ Triều chợt nhận ra đúng là anh ta không hề lo sợ. Có điều anh ta chỉ có một thân một mình, căn bản không có khả năng phản kháng, chẳng lẽ anh ta quyết tâm tìm đến cái chết sao?

Lúc đồng ý với Đồ Lôi, Hứa Mộ Triều không hề có ý định giao Thẩm Mặc Sơ ra. Cho dù có giao Thẩm Mặc Sơ cho Đồ Lôi đi chăng nữa thì liệu hắn có chịu buông tha cho cô? Dựa vào tính cách của hắn có thể thấy, cô đã cự tuyệt hắn, bất kể có dùng biện pháp gì để xoay chuyển tình thế thì hắn cũng ôm mối hận đó trong lòng. Hơn nữa, hắn công khai cướp người trên địa bàn của cô, nếu lần này cô thuận theo ý hắn thì chỉ e sau này, cô sẽ chẳng còn quyền lên tiếng nữa. Thêm vào đó, tình cảnh thảm thương của cậu thiếu niên trong phòng Đồ Lôi không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô không thể ngăn cản nhưng ít nhất cũng sẽ không dung túng.

Hứa Mộ Triều nở một nụ cười tươi, chuyển chủ đề: “E là không được rồi, vì đêm nay, tù nhân của tôi… rất có thể sẽ thừa lúc tôi ngủ say mà bỏ trốn.”

Thẩm Mặc Sơ lẳng lặng nhìn cô, cô nói tiếp: “Anh ta sẽ trộm ba lô quân dụng của tôi, bên trong có thức ăn, nước uống và vũ khí phòng thân. Sức khỏe của anh ta còn chưa hồi phục, có thể chạy thoát được hay không thì còn phải xem vận may của anh ta đến đâu. Hướng tây nam phòng thủ yếu nhất, nhưng có lẽ gã tù nhân đó không biết đâu.

Sau đó thì… thuộc hạ của tôi sẽ phát hiện ra một thi thể ở hướng đông nam, với khuôn mặt đã hoàn toàn dập nát, qua phán đoán thì đó chính là tên tội phạm đào tẩu kia. Người chết không thể sống lại được, thế nên thống lĩnh thú tộc và Bộ Tư pháp của loài người xem ra chỉ còn cách phân chia thi thể đó thôi.”

Sau khi nói một mạch không ngừng nghỉ, Hứa Mộ Triều cầm chai nước dinh dưỡng để trên tủ ly lên tu ừng ực, xong thì ném cái chai đi, thoải mái ngồi xuống xô pha, ung dung nhìn Thẩm Mặc Sơ.

Advertisements

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 1.6]

Cô ta liếc nhìn tôi, đưa tay chỉnh lại cổ áo một chút, bên khóe miệng thoáng để lộ một nụ cười kỳ lạ không dễ gì phát hiện. “Nói ra mục đích của anh đi.”

“Ừm…” Tôi vô thức đưa tay lên gãi mũi, nhưng vẫn có chút căng thẳng. “Tôi đang có một chủ đề về tâm lý tội phạm giết người giai đoạn chuẩn bị, nhưng lại gặp phải một chút khó khăn. Lão Ngô… Viện phó Ngô từng vô tình kể với tôi về cô, anh ta nói rằng cô từng giết hơn hai mươi người…”

“Xét từ góc độ xã hội thì cái chết của bọn họ không liên quan gì tới tôi cả.” Khi nói tới chuyện giết người, giọng điệu và sắc mặt của cô ta vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, chẳng hề có lấy một tia xao động nào. “Nhưng nếu xét từ góc độ tinh thần thì đúng vậy, chính tôi đã giết chết bọn họ.”

“Xét từ góc độ tinh thần?” Tôi vội vàng truy hỏi: “Giống như dùng ý nghĩ để giết người đó ư?”

“Anh có thể hiểu là như vậy.”

“Cô có thể nói rõ hơn một chút không?” Tôi lại hỏi tiếp.

“Tôi không ngại nói rõ hơn, nhưng anh còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để nghe.” Cô ta khẽ lắc đầu.

“Tôi ư?” Tôi không hiểu ý của cô ta lắm. “Sự chuẩn bị mà cô đang nói tới là phương diện nào vậy?”

“Anh Trương, cũng là người học về tâm lý, anh đã từng đọc sách của Freud chưa vậy?” Cô ta đột nhiên hỏi lại tôi.

“Tôi từng đọc Giải mộng với Tôtem và Tabu, nhưng đều chưa đi sâu cho lắm.” Tôi thành thực trả lời.

“Freud nói bản năng tính dục[1] là động lực cơ bản của tâm lý con người, đây là điều mà tôi từng có một thời gian không sao hiểu nổi.” Cô ta bình tĩnh tựa như Đức Mẹ Đồng Trinh. “Nhưng về sau tôi đã hiểu ra, đồng thời còn có phát hiện mới. Bản năng tính dục quả thực là động lực cơ bản của tâm lý con người, nhưng đồng thời cũng là nguyên nhân chính khiến con người khó mà hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc của bản năng.”

“Con người ta lẽ nào lại có thể hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc của bản năng được ư?”

“Được chứ, chỉ cần thoát khỏi sự ràng buộc của bản năng tính dục là có thể hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc của bản năng.”

“Thoát khỏi sự ràng buộc của bản năng tính dục?” Theo bản năng, tôi tỏ vẻ khinh thường, thầm cảm thấy cô ta đang nói nhăng nói cuội. “Đối với một con người, đây là điều căn bản không thể nào làm được.”

“Phủ định và khinh thường, chứng tỏ anh là một người đã bị xã hội hóa cao độ.” Nghe thấy những lời mang đầy vẻ giễu cợt đó của tôi, cô ta không hề tỏ ra giận dữ. “Cho nên tôi mới nói anh còn chưa chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc trò chuyện với tôi. Anh Trương…” Cô ta hơi nhích người về phía trước một chút. “Nửa năm qua, ít nhất đã có mười người tới đây gặp tôi rồi, vậy nhưng, bọn họ rõ ràng đều không có chút thành ý nào cả. Còn anh thì sao? Anh có thành ý không?”

“Tôi…” Tôi không kìm được đưa tay lên gãi mũi, sau một phen trò chuyện với Diệp Thu Vi, giờ đây tôi đã có chút do dự rồi.

“Anh Trương, anh có muốn làm tình với tôi không?” Cô ta đột nhiên hỏi tôi như thế.

————————————————————————

[1] Tính dục là tổng thể con người, bao gồm mọi khía cạnh đặc trưng của con trai hoặc con gái, đàn ông hoặc đàn bà và biến động suốt đời. Tính dục phản ánh tính cách con người, không phải chỉ là bản chất sinh dục. Vì là một biểu đạt tổng thể của nhân cách, tính dục liên quan tới yếu tố sinh học, tâm lý, xã hội, tinh thần và văn hóa của đời sống. Những yếu tố này ảnh hưởng đến sự phát triển nhân cách và mối quan hệ giữa người với người và do đó tác động trở lại xã hội. Như vậy, tính dục người là toàn bộ con người đó như là người nam hay người nữ và những yếu tố tạo nên tính dục cũng là những thành phần làm nên nhân cách – tổng thể những phẩm chất tâm lý đặc trưng ở một con người, thể hiện bằng hành vi ứng xử – ND.

 

Tin vào điều em muốn – Tiểu Châu (1.9)

Cậu ấy đang ngồi trước mặt tôi, tôi nhớ rất rõ dáng lưng của cậu ấy. Bờ vai rộng, hai đầu vai xương nhô cao, sau chiếc áo sơ mi trắng cơ vai săn chắc nổi rõ. Có thể tương lai sẽ không có tương lai nào của hai chúng tôi, hiện tại tôi có thể nhìn thấy cậu ấy mỗi ngày nhưng sau này biết phải tìm cậu ấy ở đâu giữa cuộc đời rộng lớn? Với tương lai của chính mình, tôi như một nhánh cây trước giá rét, chỉ biết run rẩy khi bị mưa sa táp vào. Những hạt mưa đọng trên từng chiếc lá là những ảo vọng mơ tưởng mà tôi nhìn qua thấy cả trái tim mình đầy sợ hãi.

Tôi đang rối ren với những suy nghĩ thì West thẩy mẩu giấy gấp tư sang:

“Đồ tò mò.”

Vừa đúng lúc chuông reo hết giờ học, chẳng nói chẳng rằng, tôi vo mảnh giấy lại cộng thêm mấy mảnh giấy trong hộc bàn rồi ném thẳng ngay vào đầu West nhưng cậu ấy đã nhanh nhẹn né được, cười đắc chí.

Những năm tháng tươi đẹp trong đời là những khi có bên cạnh người bạn thật lòng. Có thể ra ngoài với gương mặt hốc hác, đầu tóc bù xù, quần áo lôi thôi mà không bị dòm ngó, chê bai. Có thể nói vài thứ ngốc nghếch, vài thứ lảm nhảm, vài thứ than thở mà không sợ bị đánh giá hay bị xem là ngớ ngẩn. Có thể cười vui vẻ, nhắc lại những chuyện cũ, trải qua một số chuyện, đi qua một số nơi. Đó chính là tình bạn của tôi và West. Cãi nhau, trêu chọc, cáu gắt, mọi thứ cứ xoay quanh như vậy nhưng khi nhìn lại thì ra đã bên nhau ngần ấy năm.

Tôi vừa thu dọn sách vở vừa hỏi West:

– Trông mình có dễ thương không?

– Nhan sắc bình thường, tính tình ngoài từ thất thường thì không có gì hình dung chuẩn hơn.

Đúng là tôi đã sai khi hỏi, tôi biết là càng thân càng chẳng nể nang nhau nhưng mà trong tình cảnh này khi tôi đang hoang mang thì cứ như bị tạt nước vào mặt. Tôi nằm áp mặt xuống bàn, buổi trưa trời đầy gió, thổi lộng vào cửa sổ, tôi muốn ngủ một lát nhưng nghĩ đến việc cả nhà đợi cơm nên đành nhủ lòng chỉ một phút nữa mà thôi. Trong lòng thấy khó chịu, tôi không biết phải làm sao với tình cảm của mình.

– Không về à? – West đến gần gõ gõ tay xuống mặt bàn hỏi.

Tôi im lặng.

– Này, giận à?

Có lẽ West nghĩ đã làm tôi giận thật.

– Không đâu, về thôi! – Tôi đứng dậy lắc đầu.

– Rõ là giận như thế!

– Đã bảo là không mà!

– Thế sao không cãi lại chứ? – West cứ hỏi mãi.

– Do đói bụng quá đó, về nhà mau thôi.

Chúng tôi thường cùng nhau ra về nếu hôm đó cả hai không bận việc riêng. West tham gia đội bóng của trường nên thường xuyên ở lại buổi chiều để tập. Từ lúc nào không rõ, tôi thấy West cao lên hẳn, nhìn từ đằng sau cảm giác rất khác. Tôi đã không để ý đến điều này cho tới khi phía sau lưng có tiếng con gái thì thào hệt như cái kiểu mà tôi hào hứng lúc thấy Young vậy. Hóa ra West cũng dần trưởng thành, cậu nhóc ngày nào chỉ cao ngang bằng tôi giờ đã có thể cuốn hút người khác rồi.

Tôi có người trong lòng mình, cậu ấy thì đã trở thành chàng trai được nhiều cô bạn học thích, chúng tôi đã không còn là những đứa trẻ nữa. Chứng kiến sự đổi thay này tôi cảm thấy thời gian trôi thật nhanh, lúc giật mình nhìn thấy người khác thay đổi rồi nhìn lại cũng nhận ra bản thân đã đổi thay.

Liệu mỗi người có cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống của chính mình? Liệu tôi có thể đi được bao xa, có thể giữ lại gì ở tuổi trẻ tươi đẹp này? Những người bên cạnh tôi sẽ ở lại bên tôi bao lâu, đó là một biến số mà không ai biết trước được.

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.10]

Mặc dù cũng vui lây với tâm trạng sung sướng của Abbas nhưng tôi vẫn không sao cười nổi, ngày mai mới có thể qua sông ư? Phải ở ngoài trời thêm một đêm nữa ư? Fenbid đã uống hết mất rồi, đêm dài trước mắt sẽ phải làm sao đây? Còn nữa, chúng tôi phải đi thêm một giờ đồng hồ nữa, rời khỏi bờ sông ẩm ướt này mới có thể tìm được nơi thích hợp để ngủ, điều đó có nghĩa là sáng sớm ngày mai lại phải quay lại đây một lần nữa.

Đúng lúc này, Lâm lên tiếng: “Nếu như quay lại cũng mất một giờ đồng hồ, vậy bây giờ qua sông, sau đó tranh thủ tối nay đến thôn Gama luôn thì thế nào?”

Abbas lắc đầu lia lịa, chỉ vào dòng sông Broughton, đáp: “Không được, thủy triều đang lên, nguy hiểm lắm!”

Lâm ngoái đầu quan sát dòng Broughton, khoảng cách giữa hai bờ bắc nam dùng mắt thường ước tính nhiều nhất cũng chỉ vài trăm mét, nếu thuận lợi chỉ mất vài chục phút, nhiều nhất là nửa tiếng đồng hồ nhất định có thể qua được. “Chúng ta sẽ qua trước khi thủy triều lên! Hơn nữa, vì việc này tôi sẽ trả thêm tiền công cho anh. Thế nào, có được không?” Giọng anh ta đầy vẻ dụ hoặc.

Câu cuối cùng mới là trọng điểm, đặc biệt là đối với người nghèo, Abbas bắt đầu lưỡng lự. Tôi nhìn Lâm đầy ngưỡng mộ, em Lâm hôm nay mới ngầu làm sao!

Về sau, tôi luôn ân hận về sự ngu ngốc lúc này của mình, nếu biết nể sợ thiên nhiên, nếu biết thế nào là trời cao đất dày, nếu tôi nghe theo lời can ngăn của Abbas, nếu tôi có thể nhận ra mình và Lâm đang cậy thế ức hiếp người khác… tôi nguyện bất chấp tất cả để thay đổi quyết định của mình.

“Bây giờ qua sông luôn.” Lâm cương quyết nói.

Ánh mắt của Abbas đưa qua đưa lại giữa bàn tay tím bầm co quắp của tôi và cái chân bị thương của Lâm, cuối cùng anh ta miễn cưỡng gật đầu.

Chúng tôi xếp theo hàng dọc, Lâm đi đầu, Abbas ở giữa, tôi đi sau cùng, thận trọng bước lên tảng đá đen đầu tiên ở bãi sông. Có đứng trên những tảng đá này mới biết dòng sông Broughton cuồn cuộn như một cái máy xay thịt khổng lồ, có lẽ vì lòng sông đột ngột bị thắt lại ở chỗ này nên đâu đâu cũng là nước xoáy nước ngầm, hơn nữa càng lúc càng mãnh liệt. Những cột sóng lẫn với băng tuyết dâng cao, chốc chốc lại ào tới làm chúng tôi ướt sũng từ đầu tới chân; nếu bị rơi xuống, không quá một giây, chúng tôi sẽ bị nghiền nát, ngay đến bã cũng chẳng còn.

Abbas đỡ Lâm đi một cách khó nhọc, mỗi bước đều quay lại dặn dò tôi: “Tiểu Ngải, mỗi bước đều phải giẫm lên vết chân cũ của tôi, nhớ đấy, mỗi bước!” Tôi gạt những giọt nước trên mặt, lo lắng gật đầu, biết rằng những tảng đá này mặc dù trông thì vững như Thái Sơn nhưng có những tảng chỉ là đá cuội, chạm nhẹ vào là lung lay, lúc đó tính mạng sẽ khó bảo toàn.

Hơn nửa giờ sau, chúng tôi đã vượt qua dòng sông và trèo được lên một quả đồi cao ở bờ nam. Đây là một vách núi gần như thẳng đứng, nhưng dù sao cũng cách xa dòng sông Broughton nguy hiểm rồi. Tôi thở phào, trên mặt Abbas cũng hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm. Đêm nay, chúng tôi có thể uống trà ngọt và ăn bánh Chapati nóng hổi rồi, và quan trọng nhất là được ngủ trên một chiếc giường đúng nghĩa!

Đột nhiên, Abbas thét to một tiếng, đồng thời đẩy mạnh Lâm về phía vách đá, bắt anh đứng sát vào đó rồi lao về phía tôi, nhưng tất cả đã muộn.

Từ lúc lên bờ, tốc độ của tôi đã chậm lại. Đây là một con đường vòng ngược chiều kim đồng hồ, chỉ nhỏ bằng nửa thân người, bên trái là núi, bên phải là vực. Vì tôi bị thương bên tay trái nên đi đứng rất khó khăn. Lúc Abbas hét lên cũng là lúc cả ngọn núi rung chuyển. Một đàn dê mấy chục, mấy trăm, sau đó là mấy nghìn con kêu be be lao từ góc đường tới, tôi còn chưa kịp phản ứng thì chúng đã tràn tới chỗ tôi như dòng nước lũ, sau đó nhấn chìm tôi.

Trước kia, tôi chưa bao giờ so sánh một đàn dê với dòng nước lũ, nhưng đàn dê trước mặt hoàn toàn không nhìn thấy chúng tôi, chúng chen lấn, giẫm đạp, giành giật từng centimet đất trên con đường chật hẹp này.

Abbas gào lên: “Không được cử động, Tiểu Ngải, tuyệt đối không được cử động!”

Tôi không hề cử động nhưng sừng của sơn dương lại móc vào quần áo tôi, “xoạt” một tiếng, túi áo khoác rách toạc, mười nghìn đô la lập tức bị gió núi cuốn đi. Gần như là bản năng, tôi giơ tay túm lấy những đồng tiền đang bay như hoa rụng đầy trời. Mười nghìn đô la đối với tôi là một khoản tiền lớn, mất rồi sẽ không thể kiếm lại nổi, vì thế tôi không để ý thấy cơ thể mình đã tách ra khỏi vách núi, bỗng một nguồn lực ào tới, đẩy mạnh tôi vào vách núi.

Thời gian Abbas rơi xuống vực rất rất dài. Anh ta cong lưng về phía sau, mặt hướng về phía tôi, lúc rơi xuống còn làm mấy con sơn dương giật mình sợ hãi. Tôi nhìn thấy trên gương mặt nứt nẻ vì gió lạnh đó có nhiều nét kinh ngạc hơn là sợ hãi. Abbas dang rộng hai tay như thể muốn túm vào thứ gì đó, nhưng cuối cùng, anh ta không túm được cái gì cả, sau đó thì biến mất.

Tất cả giống như một cảnh quay chậm, cảnh tượng cuối cùng đọng lại trong đầu tôi là đôi chân dang rộng của Abbas, đôi ủng cao su sản xuất tại Trung Quốc, ngay đến tất cũng không có, sau đó, cả người anh ta rơi thẳng xuống vực sâu vạn trượng, không uốn lượn, không hề có tiếng gào thét, cũng không còn sau đó nữa…

 

 

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 1.5]

Lời vừa mới dứt, những tiếng “tít tít” đã liên tiếp vang lên, thế rồi lão Ngô liền ghé đến bên cạnh mấy cái lỗ nhỏ trên cửa mà nói với người ở trong phòng: “Cô Diệp, bây giờ có tiện không? Chúng tôi chuẩn bị đi vào đây.”

Sau một hồi im lặng, từ phía sau cánh cửa vang ra một giọng nữ rất bình tĩnh: “Mời vào.”

Lão Ngô đẩy cửa ra, tôi cúi đầu bước vào, đợi đến khi ngẩng lên thì cánh cửa đã được đóng lại. Lão Ngô không hề gạt tôi, cảnh tượng phía sau cánh cửa không hề đáng sợ chút nào. Trước mắt tôi là một bức tường thủy tinh cách âm rất dày, phía bên kia là mấy bức tường được sơn trắng xóa, ngoài ra còn có một bộ bàn ghế được bày ngay ngắn chỉnh tề, một chiếc tủ chạn đựng khay đĩa bát đũa sạch bong, thậm chí ngay đến một số thứ khác như hoa tươi, trái cây và điều hòa cũng đều có đủ. Trên bức tường ở mé đông của gian phòng có một ô cửa sổ mở rộng, bên ngoài cửa sổ là một rừng cây tịch mịch, ở nơi xa hơn nữa thì còn có thể nhìn thấy những tòa kiến trúc cao vút.

Đương nhiên, trên ô cửa sổ đó đã được lắp một hàng chấn song sắt cực kỳ kiên cố, người ở bên trong căn bản không thể thoát ra ngoài qua lối đó được.

Nhìn thấy tình cảnh này, tôi không thể không thay đổi quan điểm trước đây của mình về những phòng bệnh đặc biệt, đồng thời sự tò mò của tôi về người phụ nữ sống ở nơi này cũng theo đó mà càng tăng thêm.

Diệp Thu Vi đang ngồi trên một chiếc ghế mây bên cửa sổ, bên cạnh có đặt một tờ báo. Thấy tôi đi vào, cô ta liền đứng dậy, chậm rãi bước tới bên cạnh bức tường thủy tinh, chỉ tay vào một cái tay cầm trong suốt trên tường, ra hiệu cho tôi đẩy nó qua bên phải. Tôi quan sát suốt một hồi lâu rồi mới đẩy cái tay cầm đó qua bên phải một chút, một miếng thủy tinh nhỏ trên tường tức thì bị kéo qua một bên, làm lộ ra hai mươi lăm cái lỗ nhỏ to cỡ móng tay được sắp thành năm hàng năm cột. Lúc này, âm thanh ở hai phía của bức tường đã có thể vang ra và vang vào thông qua những cái lỗ nhỏ đó.

“Ngồi đi.” Cô ta chỉ tay vào một chiếc ghế ở phía bên phải tôi, còn mình thì tự kéo lấy một chiếc ghế mây tới bên cạnh bức tường thủy tinh rồi ngồi xuống, sau đó bình tĩnh nói: “Đừng căng thẳng, tôi không đáng sợ như lời bọn họ nói đâu.”

“Ừm.” Tôi khẽ gật đầu, sau đó cũng kéo chiếc ghế kia tới bên cạnh bức tường thủy tinh rồi chậm rãi ngồi xuống. Lúc này, những lời mở đầu vốn đã chuẩn bị sẵn chỉ sau nháy mắt đã bị tôi quên sạch.

Cô ta nhìn tôi chăm chú, tôi cũng chăm chú nhìn lại cô ta. Cô ta thoạt trông khoảng độ hơn ba mươi tuổi, đeo một chiếc kính gọng nhỏ màu đen, ánh mắt tuy trầm lặng nhưng sắc bén. Vóc người cô ta hơi gầy, khuôn mặt tuy trắng nhưng không nhợt nhạt, cặp môi màu hồng phớt căng mọng. Mái tóc dài đen nhánh của cô ta buông xõa qua vai, có mấy lọn còn buông lơi trước ngực, hơi cong, tựa như một dòng suối thuần khiết uốn lượn nhẹ nhàng. Cô ta mặc một chiếc váy liền xếp nếp kiểu bohemian, chính là loại trang phục thịnh hành nhất mùa hè năm đó, hơn nữa cổ áo còn hơi trễ khiến những đường cong quyến rũ trở nên thoáng ẩn thoáng hiện. Tôi nhìn chằm chằm vào nơi đó suốt một hồi lâu, cặp mắt và đôi môi đều trở nên có chút tê dại.

“Nếu anh cứ nhìn chằm chằm vào ngực tôi như thế, chỉ e chúng ta sẽ khó có cách nào tiến hành một cuộc trò chuyện thiết thực và hữu hiệu.” Giọng nói của cô ta khiến tôi giật mình tỉnh táo trở lại từ trong cơn ngơ ngẩn.

“Ồ, xin lỗi, tôi…” Tôi vừa định biện bạch đôi câu thì lại chợt nhớ đến lời dặn dò của lão Ngô, bèn cố giữ bình tĩnh, rồi lại nhìn vào ngực cô ta lần nữa, nói: “Nơi đó ẩn chứa một sự quyến rũ khiến bất cứ người đàn ông nào cũng khó mà cầm lòng được.” Sau đó tôi lại cố tỏ ra điềm đạm hết sức có thể, khẽ gật đầu với cô ta. “Xin tự giới thiệu, tôi là Trương Nhất Tân, biên tập viên phụ trách mảng tâm lý tội phạm của tờ Nguyệt san Phổ Pháp.”