Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.2]

Diêu Viễn do dự mấy ngày, cuối cùng cũng đăng nhập vào trò chơi, chủ yếu là vì chị họ cô bảo: “Em này, mau đến cứu nguy đi! Chị lại bị người ta truy sát rồi, không có em là không được đâu!”

Diêu Viễn: “…”

Nhược Vi Quân Cố đăng nhập trò chơi, sau đó bị n tin nhắn gửi đến nhấn chìm. “Quân tỷ, nghe nói chị là tuyệt sắc giai nhân đó, tuyệt sắc đó!”

“Tiểu Quân, có người nói vào chiều tối ngày Hai mươi ba vừa rồi, tại đại lộ Lâm Ấm trong khu trường học ở thành phố Giang Ninh, đã nhìn thấy dung nhan mỹ miều của cậu rồi!”

“Quân Quân, có thật không thế? Cậu là mỹ nữ áo trắng phiêu phất hả? Hoàn toàn trùng khớp với hình mẫu trong tưởng tượng của tớ rồi này!”

Diêu Viễn ngẩn ra, ngày Hai mươi ba? Hôm đó hình như cô mặc áo khoác dày gần như đồ thu đông thì phải, mặc dù cũng là màu trắng thật nhưng phiêu phất” thì không nổi đâu.

Lúc này lại có tin nhắn gửi đến Thủy Thượng Tiên: “Đến rồi à! Mau mau, mở kênh Bang phái đi.”

Diêu Viễn vốn còn muốn hỏi chị mình rằng cái tin đồn kia là sao thế? Còn nữa, không cần cô cứu viện nữa à? Nhưng gửi đi hai tin nhắn đều chẳng thấy hồi đáp, đành phải mở kênh Bang phái lên trước.

Asia: “Quân tỷ lên mạng rồi à? Cầu ảnh, cầu ảnh!!!”

Hoa Khai: “Bang chủ, mau gọi em gái nhà cậu xuất hiện đi.”

Thủy Thượng Tiên: “Đã gọi rồi, bình tĩnh đừng nóng vội, tớ đi toilet tí đã.”

Nhược Vi Quân Cố: “…”

Asia: “Aaaa… Quân tỷ, rốt cuộc chị cũng xuất hiện rồi, cầu ảnh!”

Giữa một đám hỗn loạn, Diêu Viễn miễn cưỡng chen vào được một câu: “Tôi có thể hỏi đầu đuôi câu chuyện thế nào không?” Đang yên đang lành lại đi đòi ảnh của cô là sao?

Asia: “Quân tỷ, là thế này, có người trong bang Thiên Hạ bảo hai ngày trước nhìn thấy “chân thân” của chị ngoài đời, còn nói chị là tuyệt sắc giai nhân nữa đó. Dù sao tin tức cũng là từ bang Thiên Hạ truyền ra, sau đó một truyền mười, mười truyền một trăm, tin đã lộ ra thì không thể che giấu được nữa! Có điều người đó không chụp được ảnh của chị, hối hận mất mấy ngày luôn đó, ha ha! Quân tỷ, bọn em đang tò mò chết đi được, chị cho đám người nhà bọn em xem ảnh chị được không?”

Trong lòng Diêu Viễn dâng trào đủ loại cảm xúc: “Tôi có thể hỏi thêm câu nữa là người nhìn thấy… “chân thân” của tôi là ai không?”

A Di: “Đi Đâu Về Đâu, là tên này!”

Hoa Khai: “Tiểu Quân, không phải cậu định giết người diệt khẩu đấy chứ?”

Nhược Vi Quân Cố: “Không phải, tớ muốn nói với cậu ta rằng, người cậu ta nhìn thấy thật ra là hóa thân của tớ, ngày đó, ờ thì tớ hóa thân thành con người đến nhân gian dạo một vòng, bây giờ đã về lại thiên đình rồi, A Di Đà Phật.”

“…”

Đi toilet trở vào, Diêu Hân Nhiên vừa đọc được câu trả lời của em họ liền cười như điên. “Cái con nhóc này!”

Mà lúc này, kênh Riêng tư của Thủy Thượng Tiên cũng có tin nhắn tới. Diêu Hân Nhiên đọc xong tin nhắn liền che mặt hồi lâu, cuối cùng ngẩng đầu gõ chữ, trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại, tất cả đều vì tình yêu, chính nghĩa và cả… tiền nữa.

Advertisements

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Câu chuyện trước khi bắt đầu]

Câu chuyên trước khi bắt đầu….

 

Để đuổi kịp cô gái ở phía trước, anh đã không chợp mắt suốt hơn bốn mươi giờ đồng hồ, lần ăn gần nhất là cách đây hai ngày, tại sân bay Islamabad, với một chiếc bánh sô cô la, bởi thực sự anh không có đủ thời gian. Khi anh nhận được tin, cô gái đó đã bắt đầu đi vào trong núi. Ngay đến thời gian để đóng gói hành lí anh cũng không có, giày cũng phải mua dọc đường, chưa nói tới những vật dụng khác. Anh sợ sẽ lạc mất cô ta, dù sao đây cũng là Karakoram[1] chứ không phải London, việc bị mất dấu một người là quá đỗi bình thường, cũng may cô gái này đi chậm lại không hề cảnh giác, hoàn toàn không biết có người đuổi theo mình, mà không phải chỉ có một người.

Con đường anh đi cao hơn tầm mắt của cô gái đó, vì vậy anh có thể nhìn rõ bóng dáng của cô gái và cả những tay súng bắn tỉa phía sau cô ta. Những rừng tháp băng trải dài mỏng manh đã che mất tầm nhìn của những kẻ bắn lén, cho cô gái thêm thời gian, cũng cho anh thêm thời gian. Cô gái đã đi quanh rừng tháp băng ít nhất ba giờ đồng hồ, anh có thể khẳng định cô đã lạc đường.

Trên đường đưa anh ra sân bay, Hồ Hiểu Ân trừng mắt, tặc lưỡi hỏi: “Này, cậu đi cứu cô gái này, mẹ cậu sẽ nghĩ thế nào?” Hồ Hiểu Ân là hàng xóm của anh, cũng là người bạn mà anh tin tưởng nhất.

Giọng của anh vẫn đều đều: “Tôi không đi cứu cô ta.”

“Không cứu thì là gì!” Hồ Hiểu Ân quả quyết đính chính.

Anh chẳng ừ hữ gì cả. Nếu anh không ra tay, mối quan hệ giữa hai người mà anh gọi là bố và mẹ sẽ không thể cứu vãn được nữa. Thực ra cuộc hôn nhân của bố mẹ anh chỉ còn trên danh nghĩa, nhưng nếu mẹ trở mặt với bố trong lúc này thì những thứ anh tốn công chuẩn bị bấy lâu sẽ đổ xuống sông xuống bể cả. Cho nên lúc này, cô gái này không thể chết, chí ít là không được chết trong tay mẹ anh. Nhưng cô ta lại dám tới Pakistan, đây cũng là điều mọi người không hề ngờ tới.

Không thể ngờ rằng cô ta lại ngu ngốc như vậy. Anh cảm thấy thật khó tin, cô ta đi theo bố anh đã nhiều năm rồi, lẽ nào còn không hiểu người mà anh gọi là bố, hay những cô gái sinh ra để làm nhân tình đều hiển nhiên cho rằng một người đàn ông không muốn li hôn là do bị vợ anh ta cản trở?

Hồ Hiểu Ân lái xe như bay, hỏi: “Nhất định phải làm thế này sao? Cậu không giẫm vào vũng nước đục này không được hả?”

Anh không trả lời, nếu có thể anh cũng hi vọng mình chỉ là một thanh niên bình thường, sinh ra trong một gia đình trung lưu như tất cả những sinh viên đang trong độ tuổi dồi dào tinh lực khác. Nỗi buồn lớn nhất đời họ chỉ là không được thấu hiểu hoặc tiền tiêu vặt không đủ… Còn anh, anh không có được may mắn đó. Rất nhiều việc đều là ý trời.

Nửa đêm chợt tỉnh giấc, cũng có lúc anh nghĩ rằng, nếu năm đó mình không quay về Pakistan, liệu mọi việc có khác? Nhưng thế gian không có chữ “nếu”. Phật dạy: “Tất cả những việc xảy ra đều là những việc hiển nhiên sẽ xảy ra, tất cả những người mà bạn gặp đều là những người hiển nhiên mà bạn sẽ gặp.” Không có sự việc nào xảy ra là ngẫu nhiên cả, cũng như không có bông tuyết nào rơi xuống một bờ vai không thuộc về nó… Nhưng tại vùng đất đó, đức tin lại là Thánh Allah.

Ở đằng xa, cô gái đã ra khỏi rừng tháp băng, đang lảo đảo hướng đến đỉnh núi tuyết bên cạnh. Không còn rừng tháp băng bảo vệ, tấm lưng của cô nổi bật giữa vùng hoang dã…

[1] Dãy núi lớn bao trùm biên giới giữa Pakistan, Ấn Độ và Trung Quốc; nằm ở khu vực Gilgit-Baltistan (Pakistan), Ladakh (Ấn Độ) và khu vực Tân Cương (Trung Quốc).

 

Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 7.4]

Màn đêm dần buông, đám thú binh lo việc đồng áng hoặc luyện tập cả ngày đều đã say giấc nồng. Hứa Mộ Triều mặc đồ ngủ, đi vào phòng cho khách. Mục đích của cô rất rõ ràng. Nếu nói mỗi người đàn ông đều như một miếng thịt tươi ngon khiến cô thèm rỏ dãi thì chắc hẳn anh chàng trẻ tuổi đẹp trai ngời ngời này phải là món thịt ngon thượng hạng rồi. Vì thế, cô định tiếp tục áp dụng biện pháp cũ, lợi dụng anh ta để luyện tập sức chịu đựng của mình, cho đến khi miễn dịch mới thôi.

“Ngài Tư lệnh, bọn họ tiếc rẻ chút tiền chuộc. Mấy ngày này anh thuộc về tôi.” Hứa Mộ Triều nói.

Người đàn ông mở mắt ra, lẳng lặng nhìn cô.

Quai áo màu xanh mảnh mai hờ hững vắt trên bờ vai trần trắng nõn, mịn màng, trên chiếc cổ mảnh khảnh còn đọng vài giọt nước long lanh, làm tôn lên làn da trắng muốt như ngọc, mịn như tơ của cô, càng khiến cô có vẻ duyên dáng, dịu dàng, rung động lòng người.

Nhưng dưới đôi mi dày, đen và cong vút kia, trong đôi mắt trong veo như mặt nước hồ kia lộ ra vài tia đắc ý khiến người nhìn lập tức liên tưởng ngay tới câu thành ngữ: “Khẩu Phật tâm xà”.

Thân là tư lệnh, người đàn ông này từng có không ít phụ nữ bên cạnh, nhưng anh ta chưa bao giờ nhớ được rõ khuôn mặt của ai trong số họ. Trong ý nghĩ mơ hồ của anh ta, bọn họ đều là những người phụ nữ nhu nhược, chỉ biết nằm bên cạnh anh ta mà phát ra những tiếng thở dốc, rên la và van vỉ.

Nhưng người phụ nữ đột nhiên xuất hiện trong xe tù này lại đánh thức anh ta từ trong cơn mê, sau đó còn bắt anh ta đi, khiến anh ta không thể phản kháng. Sự xuất hiện của cô đã làm rối loạn kế hoạch của rất nhiều người mà cô không hề hay biết.

“Cô muốn gì?” Anh ta nhíu mày hỏi.

Quả nhiên, cánh tay mảnh khảnh, trắng nõn như ngọc của cô khẽ lật tấm ga trải giường lên, rồi cô cất tiếng nói bằng giọng hết sức bình tĩnh: “Bắt đầu từ đêm nay, chúng ta sẽ ngủ cùng nhau.”

Ngài Tư lệnh không hề tỏ ra lúng túng khi cơ thể đột nhiên bị phơi bày, nhưng Hứa Mộ Triều thì đã đỏ bừng mặt. Cô cố gắng tỏ ra trấn tĩnh nhất có thể, khẽ khàng nằm xuống bên cạnh anh ta. Anh ta nhìn chằm chằm vào mái tóc dài, đen nhánh buông xõa trên bờ vai trần của cô, thản nhiên nói: “Không ngờ tôi lại có ngày thảm hại đến mức bị một nữ bán thú gọi là tới, đuổi là đi thế này.”

Giọng điệu có phần tự giễu của anh ta khiến Hứa Mộ Triều bật cười.

“Yên tâm, chỉ đơn giản là ngủ chung với nhau thôi.” Bởi vì hôm nay đã thu được một món tiền chuộc kếch sù nên tâm trạng của Hứa Mộ Triều hết sức vui vẻ, cô cất giọng trong trẻo, nói. “Tôi đã nói không động vào anh thì sẽ giữ lời.”

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Mở đầu]

Lời tựa

“Chúa sẽ phù hộ cho em, và cho cả tôi nữa.”

 

View this post on Instagram

[Sách mới] CHÚA SẼ PHÙ HỘ EM – CỐ KHÚC Trong tiếng Urdu, khi tạm biệt, người ta sẽ nói: “Khuda hafiz – Chúa sẽ phù hộ bạn!”. Khi mới bắt đầu học tiếng Urdu, cô cảm thấy câu nói này là lời từ biệt đẹp nhất trên thế gian. “Chúa sẽ phù hộ bạn!”, khi nói lưỡi hơi cong về phía sau, nhẹ nhàng thốt ra. Khi nói như thế, ngay đến ánh mắt cũng sẽ trở nên rất đỗi dịu dàng. Cô đã không biết, thì ra khi một người không thể ở bên đối phương được nữa, họ cũng sẽ nói như vậy. “Khuda hafiz” – “Chúa sẽ phù hộ cho em, chứ không phải cho tôi.” #ChúaSẽPhùHộem | #CốKhúc |#SáchHayTháng4

A post shared by Sách Amun Đinh Tị (@amunbooks) on

***

Trong tiếng Urdu, “Tạm biệt” là “Khuda hafiz”.

“Khuda” là Thượng Đế của người Ba Tư, còn “Hafiz” bắt nguồn từ chữ “Hifz” trong tiếng Ả Rập, có nghĩa là “bảo vệ”. Cho nên câu nói này có thể được hiểu là: “Chúa sẽ phù hộ bạn.” Nó được sử dụng phổ biến trong cộng đồng người theo và không theo đạo Hồi. Tại vùng Tây Bắc Pakistan, đặc biệt là hai bên đèo Khyber gần Afghanistan, khi tạm biệt hoặc biết sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, người ta sẽ nói: “Khuda hafiz – Chúa sẽ phù hộ bạn!”

Khi tôi mới bắt đầu học tiếng Urdu, cảm thấy câu nói này là lời từ biệt đẹp nhất trên thế gian. “Chúa sẽ phù hộ bạn!”, khi nói lưỡi hơi cong về phía sau, nhẹ nhàng thốt ra. Khi nói như thế, ngay đến ánh mắt cũng sẽ trở nên rất đỗi dịu dàng. Tôi đã không biết thì ra khi một người không thể ở bên đối phương được nữa, họ cũng sẽ nói như vậy, Chúa sẽ phù hộ cho bạn, chứ không phải cho tôi.

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.1]

Chương 4

Nghe nói người ngoài đời rất đẹp

Diêu Viễn tầm thường hôm nay vừa tan làm đã bị chị họ đến lôi đi chơi. Ăn xong cơm xem xong phim, trong lúc hai người đang thả bộ đi lại bãi gửi xe thì Diêu Hân Nhiên không nhịn được mà lôi cô em họ ra trêu chọc: “Chị phải nói là lá gan của em cũng lớn ghê đó, chẳng phải bị người ta “bá vương ngạch thượng cung[1]” trên trò chơi thôi sao, có cần phải trốn chui trốn lủi như thế không? Thử suy nghĩ từ hướng khác, người ta muốn lợi dụng em, chẳng bằng em cũng tính kế lại đi. Đối phương dù sao cũng là đại thần của đại thần, xem như em cũng kiếm được bảo vật rồi, bao nhiêu người ngưỡng mộ, ganh ghét đó.”

Diêu Viễn toát mồ hôi. “Cái gì mà “bá vương ngạch thượng cung” chứ?”

“Chị không có trình độ văn học như em, biểu đạt không chuẩn lắm, thông cảm đi, dù sao ý nghĩa đại khái cũng thế cả thôi mà.” Diêu Hân Nhiên kéo cô em họ từ tốn đi tiếp. “Nói thật, đây cũng được coi như một kiểu “ông trời rơi bánh xuống” rồi còn gì.”

Diêu Viễn câm nín. “Bánh to thế rơi chết người ấy chứ!.”

Diêu Hân Nhiên cười to. “Có để mà rơi chết cũng còn hơn chết đói.” Sau đó lại hỏi: “Rốt cuộc em định lúc nào mới lên mạng thế? Đám người trong bang đều đang đợi em lên mạng để tám chuyện về đại thần kia kìa, đừng để đường đường bang chủ Bách Hoa Đường là chị đây phải đi dọn dẹp hậu quả cho em!”

Diêu Viễn nghe đến đây không khỏi dừng bước. “Chị, hình như trước giờ đều là em giúp chị thu dọn hậu quả thôi mà?”

Diêu Hân Nhiên nghiêm túc nói: “Nhược Vi Quân Cố, em phải nhớ, làm người không được quá ích kỷ.”

Diêu Viễn buồn bực.

Rạp chiếu phim mà hai chị em Diêu Viễn vừa vào nằm ở khu tập trung các trường học, ngay gần Đại học Giang Ninh, bởi thế con đường hai người đang đi lúc này có rất nhiều học sinh, sinh viên qua lại. Mà cũng chính thời khắc đó, có một cậu sinh viên nghe được ba câu cuối trong câu chuyện của hai người, sau đó lập tức đứng ngẩn ra nhìn theo bóng Diêu Hân Nhiên và Diêu Viễn rời xa, mãi lâu sau mới nhảy dựng lên rồi chạy hùng hục về ký túc xá. “Trời ạ!! Mình nhìn thấy chị dâu rồi!!! Còn ai hoành tráng hơn mình nữa?!”

[1] Bá vương ngạch thượng cung: Ý nghĩa ban đầu vốn để chỉ những người mạnh mẽ, ngang ngược, chỉ cưỡng chế tiến hành việc gì đó. Bây giờ thêm ý nghĩa ẩn ý về việc ép người khác thực hiện hành vi tình dục với mình.