Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.3]

Nhược Vi Quân Cố vừa thoát khỏi vòng vây từ kênh Bang phái, bên người liền xuất hiện… đúng vậy, Quân Lâm Thiên Hạ.

Đại thần à, thân là bang chủ bang phái lớn nhất Thịnh thế, anh rảnh rỗi thế này thật sự không thấy quá vô lý à?

Quân Lâm Thiên Hạ gọi Bạch hổ xuất hiện, sau đó gửi lời mời “cùng cưỡi” qua: “Đến Vân Lâm Địa Vực đi dạo không?”

Vân Lâm Địa Vực, một trong mười thánh địa hẹn hò của Thịnh thế.

Nhược Vi Quân Cố yếu ớt nhấn “từ chối”: “Quân Lâm bang chủ, anh… không có việc “quan trọng” nào khác cần làm à?” Cô đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “quan trọng”.

Quân Lâm Thiên Hạ: “Không có.”

Diêu Viễn: “…”

Quân Lâm Thiên Hạ lại gửi lời mời “cùng cưỡi”: “Đi thôi.”

Nhược Vi Quân Cố lại yếu ớt nhấn “từ chối”: “Có thể không đi được không?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Thế em muốn làm gì?”

Vấn đề là tôi chẳng muốn làm gì với ông lớn nhà anh cả, áp lực như núi vậy.

Quân Lâm Thiên Hạ: “Vậy em có muốn kéo đồ đệ luyện cấp với anh không?”

Diêu Viễn kinh ngạc. “Anh có đồ đệ à?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Ừ, để anh gọi nó qua đây.”

Diêu Viễn vừa phản ứng lại, định bảo không cần đâu thì ngay giây sau, bên người đã xuất hiện thêm một nhân vật. Kiếm sĩ nhỏ cấp hai mươi vẫn còn đang mặc bộ trang bị cơ bản, là nhân vật nữ nhưng trên đầu lại là một cái tên rất nam tính: Kiệt Khắc (Jack), khiến người ta không khỏi nghi ngờ đây là một nhân yêu.

Kiệt Khắc vừa đến đã rất nhiệt tình: “Chào sư nương!”

Khóe miệng Diêu Viễn bất giác giật giật, vừa định bảo tôi không phải sư nương của cậu thì anh chàng kiếm sĩ nhỏ kia đã đi vòng vòng quanh cô, nói tiếp: “Sư nương sư nương, sư nương cũng đưa con đi luyện cấp à? Anh… không phải, sư phụ bình thường lười lắm, chẳng đưa con đi luyện cấp bao giờ.”

Kiệt Khắc: “Sư nương, sư nương mất bao lâu để lên được mãn cấp thế?”

Nhược Vi Quân Cố: “Gần nửa năm.” Từ lúc tốt nghiệp thạc sĩ về nước thì bắt đầu chơi.

Kiệt Khắc: “Ồ, vậy chắc con cần ba tháng là được rồi đúng không? Nếu cả sư phụ lẫn sư nương đều đưa con đi luyện cấp.”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Tôi lập đội đây.”

Kiệt Khắc: “Vâng vâng!”

Lập đội rất nhanh, Diêu Viễn nhấn nút “đồng ý” trong khi mắt vẫn đang nhìn cậu kiếm sĩ nhỏ nhảy tới nhảy lui líu ra líu ríu.

Kiệt Khắc: “Sư nương, nghe anh Ôn bảo sư nương là đại mỹ nữ đúng không?”

Diêu Viễn: “…”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Tiểu Kiệt.”

Kiệt Khắc: “Ồ, câm miệng.”

Diêu Viễn thầm nghĩ, cái tên này lạm dụng uy quyền, à nhầm, uy thế quả nhiên quá khủng khiếp.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s