Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 7.5]

Không biết những lời này của cô là thật hay giả nhưng anh ta vẫn không hỏi tiếp mà chỉ yên lặng theo dõi động tĩnh của cô.

Đèn được tắt đi, trong phòng tối sầm lại. Bên ngoài cửa sổ, đám thú đực vẫn chưa thỏa mãn cơn khát tình, không ngừng phát ra những tiếng kêu trầm thấp, buồn thảm giữa vùng đồng cỏ bao la. Người đàn ông vẫn yên lặng nằm im, còn Hứa Mộ Triều thì không ngừng lăn qua lăn lại, cả người đầm đìa mồ hôi. Cho dù không làm gì cả nhưng sự ham muốn vẫn hành hạ thân thể và tinh thần của cô, cô buộc phải tìm cách phân tán sự chú ý của mình.

“Tại sao anh lại muốn nổi loạn?” Cô trầm giọng hỏi, thoạt nghe hơi run rẩy.

Trong bóng tối, ngài Tư lệnh trầm mặc một hồi. Hứa Mộ Triều cho rằng anh ta sẽ không trả lời, bất chợt lại nghe thấy một giọng nói khẽ khàng mà lạnh lẽo như bóng đêm chậm rãi vang lên: “Bởi vì tôi đã từng ở trong địa ngục.”

Hứa Mộ Triều cảm thấy có chút kinh hãi, ngẩng đầu nhìn anh ta theo bản năng. Ánh mắt cô chậm rãi lướt qua bả vai dày rộng, cường tráng của anh ta, dưới ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt anh ta càng có vẻ bình lặng mà anh tuấn lạ thường, duy có đôi mắt màu mực kia là ánh lên những tia sáng lạnh lẽo, cô quạnh tựa như ánh trăng.

“Ý anh là sao?” Hứa Mộ Triều hỏi.

Anh ta lại không trả lời, chỉ khẽ nhắm mắt lại.

Trong đầu Hứa Mộ Triều không khỏi nổi lên vô vàn liên tưởng. Rốt cuộc điều gì đã khiến một người như ngài Tư lệnh đây phải cảm thấy bản thân không khác gì ở chốn địa ngục? Con đường thăng quan tiến chức không thuận lợi ư? Nhìn anh ta trời sinh tính tình khoáng đạt, không giống người hay để ý tới mấy vấn đề vặt vãnh này. Bị kẻ gian hãm hại ư? Nhưng cứ nhìn dáng vẻ dũng mãnh, ngạo mạn từ trong xương tủy của anh ta, nếu thực sự có người hãm hại, anh ta càng phải hăm hở lao thẳng tới mới phải chứ?

Trừ phi kẻ hại anh ta là người mà anh ta tuyệt đối không thể chiến thắng.

Chẳng lẽ lại chính là người đang ngự trị trên các đại quân… Cố Nguyên soái ư? Hứa Mộ Triều khẽ đưa mắt nhìn khuôn mặt anh tuấn như tượng ẩn trong bóng đêm của anh ta, cũng không có ý định truy hỏi tới cùng.

“Tôi tên Hứa Mộ Triều, còn anh tên gì?” Cô giới thiệu tên mình với thái độ vô cùng thẳng thắn, chân thành. Cái tên từ một trăm năm trước của cô không có bất cứ giá trị nào cả, nhưng muốn thăm dò lí lịch của một tư lệnh, việc giới thiệu tên là bước cơ bản để đơn giản hóa mọi việc.

Anh ta chậm rãi mở mắt ra, nói: “Mộ Triều, cái tên rất con người.” Trầm ngâm một chút rồi nói tiếp: “Thẩm Mặc Sơ.”

Hứa Mộ Triều có chút kinh ngạc, không ngờ anh ta lại có cái tên văn vẻ, nho nhã như vậy. Cô lặp lại lời đánh giá của anh ta: “Mặc Sơ, cũng là một cái tên rất con người.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s