Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 4.2]

Diêu Viễn do dự mấy ngày, cuối cùng cũng đăng nhập vào trò chơi, chủ yếu là vì chị họ cô bảo: “Em này, mau đến cứu nguy đi! Chị lại bị người ta truy sát rồi, không có em là không được đâu!”

Diêu Viễn: “…”

Nhược Vi Quân Cố đăng nhập trò chơi, sau đó bị n tin nhắn gửi đến nhấn chìm. “Quân tỷ, nghe nói chị là tuyệt sắc giai nhân đó, tuyệt sắc đó!”

“Tiểu Quân, có người nói vào chiều tối ngày Hai mươi ba vừa rồi, tại đại lộ Lâm Ấm trong khu trường học ở thành phố Giang Ninh, đã nhìn thấy dung nhan mỹ miều của cậu rồi!”

“Quân Quân, có thật không thế? Cậu là mỹ nữ áo trắng phiêu phất hả? Hoàn toàn trùng khớp với hình mẫu trong tưởng tượng của tớ rồi này!”

Diêu Viễn ngẩn ra, ngày Hai mươi ba? Hôm đó hình như cô mặc áo khoác dày gần như đồ thu đông thì phải, mặc dù cũng là màu trắng thật nhưng phiêu phất” thì không nổi đâu.

Lúc này lại có tin nhắn gửi đến Thủy Thượng Tiên: “Đến rồi à! Mau mau, mở kênh Bang phái đi.”

Diêu Viễn vốn còn muốn hỏi chị mình rằng cái tin đồn kia là sao thế? Còn nữa, không cần cô cứu viện nữa à? Nhưng gửi đi hai tin nhắn đều chẳng thấy hồi đáp, đành phải mở kênh Bang phái lên trước.

Asia: “Quân tỷ lên mạng rồi à? Cầu ảnh, cầu ảnh!!!”

Hoa Khai: “Bang chủ, mau gọi em gái nhà cậu xuất hiện đi.”

Thủy Thượng Tiên: “Đã gọi rồi, bình tĩnh đừng nóng vội, tớ đi toilet tí đã.”

Nhược Vi Quân Cố: “…”

Asia: “Aaaa… Quân tỷ, rốt cuộc chị cũng xuất hiện rồi, cầu ảnh!”

Giữa một đám hỗn loạn, Diêu Viễn miễn cưỡng chen vào được một câu: “Tôi có thể hỏi đầu đuôi câu chuyện thế nào không?” Đang yên đang lành lại đi đòi ảnh của cô là sao?

Asia: “Quân tỷ, là thế này, có người trong bang Thiên Hạ bảo hai ngày trước nhìn thấy “chân thân” của chị ngoài đời, còn nói chị là tuyệt sắc giai nhân nữa đó. Dù sao tin tức cũng là từ bang Thiên Hạ truyền ra, sau đó một truyền mười, mười truyền một trăm, tin đã lộ ra thì không thể che giấu được nữa! Có điều người đó không chụp được ảnh của chị, hối hận mất mấy ngày luôn đó, ha ha! Quân tỷ, bọn em đang tò mò chết đi được, chị cho đám người nhà bọn em xem ảnh chị được không?”

Trong lòng Diêu Viễn dâng trào đủ loại cảm xúc: “Tôi có thể hỏi thêm câu nữa là người nhìn thấy… “chân thân” của tôi là ai không?”

A Di: “Đi Đâu Về Đâu, là tên này!”

Hoa Khai: “Tiểu Quân, không phải cậu định giết người diệt khẩu đấy chứ?”

Nhược Vi Quân Cố: “Không phải, tớ muốn nói với cậu ta rằng, người cậu ta nhìn thấy thật ra là hóa thân của tớ, ngày đó, ờ thì tớ hóa thân thành con người đến nhân gian dạo một vòng, bây giờ đã về lại thiên đình rồi, A Di Đà Phật.”

“…”

Đi toilet trở vào, Diêu Hân Nhiên vừa đọc được câu trả lời của em họ liền cười như điên. “Cái con nhóc này!”

Mà lúc này, kênh Riêng tư của Thủy Thượng Tiên cũng có tin nhắn tới. Diêu Hân Nhiên đọc xong tin nhắn liền che mặt hồi lâu, cuối cùng ngẩng đầu gõ chữ, trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại, tất cả đều vì tình yêu, chính nghĩa và cả… tiền nữa.

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Câu chuyện trước khi bắt đầu]

Câu chuyên trước khi bắt đầu….

 

Để đuổi kịp cô gái ở phía trước, anh đã không chợp mắt suốt hơn bốn mươi giờ đồng hồ, lần ăn gần nhất là cách đây hai ngày, tại sân bay Islamabad, với một chiếc bánh sô cô la, bởi thực sự anh không có đủ thời gian. Khi anh nhận được tin, cô gái đó đã bắt đầu đi vào trong núi. Ngay đến thời gian để đóng gói hành lí anh cũng không có, giày cũng phải mua dọc đường, chưa nói tới những vật dụng khác. Anh sợ sẽ lạc mất cô ta, dù sao đây cũng là Karakoram[1] chứ không phải London, việc bị mất dấu một người là quá đỗi bình thường, cũng may cô gái này đi chậm lại không hề cảnh giác, hoàn toàn không biết có người đuổi theo mình, mà không phải chỉ có một người.

Con đường anh đi cao hơn tầm mắt của cô gái đó, vì vậy anh có thể nhìn rõ bóng dáng của cô gái và cả những tay súng bắn tỉa phía sau cô ta. Những rừng tháp băng trải dài mỏng manh đã che mất tầm nhìn của những kẻ bắn lén, cho cô gái thêm thời gian, cũng cho anh thêm thời gian. Cô gái đã đi quanh rừng tháp băng ít nhất ba giờ đồng hồ, anh có thể khẳng định cô đã lạc đường.

Trên đường đưa anh ra sân bay, Hồ Hiểu Ân trừng mắt, tặc lưỡi hỏi: “Này, cậu đi cứu cô gái này, mẹ cậu sẽ nghĩ thế nào?” Hồ Hiểu Ân là hàng xóm của anh, cũng là người bạn mà anh tin tưởng nhất.

Giọng của anh vẫn đều đều: “Tôi không đi cứu cô ta.”

“Không cứu thì là gì!” Hồ Hiểu Ân quả quyết đính chính.

Anh chẳng ừ hữ gì cả. Nếu anh không ra tay, mối quan hệ giữa hai người mà anh gọi là bố và mẹ sẽ không thể cứu vãn được nữa. Thực ra cuộc hôn nhân của bố mẹ anh chỉ còn trên danh nghĩa, nhưng nếu mẹ trở mặt với bố trong lúc này thì những thứ anh tốn công chuẩn bị bấy lâu sẽ đổ xuống sông xuống bể cả. Cho nên lúc này, cô gái này không thể chết, chí ít là không được chết trong tay mẹ anh. Nhưng cô ta lại dám tới Pakistan, đây cũng là điều mọi người không hề ngờ tới.

Không thể ngờ rằng cô ta lại ngu ngốc như vậy. Anh cảm thấy thật khó tin, cô ta đi theo bố anh đã nhiều năm rồi, lẽ nào còn không hiểu người mà anh gọi là bố, hay những cô gái sinh ra để làm nhân tình đều hiển nhiên cho rằng một người đàn ông không muốn li hôn là do bị vợ anh ta cản trở?

Hồ Hiểu Ân lái xe như bay, hỏi: “Nhất định phải làm thế này sao? Cậu không giẫm vào vũng nước đục này không được hả?”

Anh không trả lời, nếu có thể anh cũng hi vọng mình chỉ là một thanh niên bình thường, sinh ra trong một gia đình trung lưu như tất cả những sinh viên đang trong độ tuổi dồi dào tinh lực khác. Nỗi buồn lớn nhất đời họ chỉ là không được thấu hiểu hoặc tiền tiêu vặt không đủ… Còn anh, anh không có được may mắn đó. Rất nhiều việc đều là ý trời.

Nửa đêm chợt tỉnh giấc, cũng có lúc anh nghĩ rằng, nếu năm đó mình không quay về Pakistan, liệu mọi việc có khác? Nhưng thế gian không có chữ “nếu”. Phật dạy: “Tất cả những việc xảy ra đều là những việc hiển nhiên sẽ xảy ra, tất cả những người mà bạn gặp đều là những người hiển nhiên mà bạn sẽ gặp.” Không có sự việc nào xảy ra là ngẫu nhiên cả, cũng như không có bông tuyết nào rơi xuống một bờ vai không thuộc về nó… Nhưng tại vùng đất đó, đức tin lại là Thánh Allah.

Ở đằng xa, cô gái đã ra khỏi rừng tháp băng, đang lảo đảo hướng đến đỉnh núi tuyết bên cạnh. Không còn rừng tháp băng bảo vệ, tấm lưng của cô nổi bật giữa vùng hoang dã…

[1] Dãy núi lớn bao trùm biên giới giữa Pakistan, Ấn Độ và Trung Quốc; nằm ở khu vực Gilgit-Baltistan (Pakistan), Ladakh (Ấn Độ) và khu vực Tân Cương (Trung Quốc).