Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 7.3]

Sẩm tối ngày hôm đó, loài người đã đưa tiền chuộc tới trước mặt Hứa Mộ Triều với một tốc độ nhanh thần sầu.

Dưới ráng chiều êm ả, trong lành, nhìn từng thùng súng laser hạng nặng đen bóng, từng rương đạn dược mới tinh xếp đống trên thao trường, tâm trạng của Hứa Mộ Triều vui phơi phới.

Tên lính đại diện loài người áp tải tiền chuộc đứng giữa bầy thú giương nanh múa vuốt mà vẫn giữ vững vẻ mặt điềm tĩnh, ăn nói gãy gọn, rõ ràng khiến Hứa Mộ Triều cũng phải nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Một viên sĩ quan bán thú bước lên nhận hàng theo sự chỉ huy của Hứa Mộ Triều, còn cô chỉ đứng ở đằng xa.

Lại nghe tên lính kia nói gằn từng từ: “Cấp trên nói, cuộc xung đột lần này chỉ là việc ngoài ý muốn, sau khi giao tiền chuộc, hi vọng vùng biên giới sẽ không xảy ra bất kì xung đột nào nữa. Nhưng tên tù binh kia là trọng phạm, về tiền chuộc hắn, cấp trên còn phải thương lượng thêm với các quan chức khác trong Bộ Tư pháp.”

Viên sĩ quan bán thú đứng đằng xa quay đầu lại nhìn, Hứa Mộ Triều khẽ gật đầu. Cô có thể hiểu được sự do dự của đối phương. Trả tiền chuộc cho binh lính là một đạo lí hiển nhiên, nhưng phải chi một khoản tiền lớn hơn để chuộc một gã tù nhân phạm trọng tội thì e rằng bộ máy quan chức nội bộ sẽ rất khó đạt được ý kiến thống nhất. Chưa kể lúc này cô tạm thời cũng không muốn thả anh ta đi, vì anh ta còn có giá trị lợi dụng khác.

Quan Duy Lăng cùng mười bốn tên lính bị tước vũ khí được dẫn đến thao trường. Binh lính loài người vừa nhìn thấy anh ta, lập tức cung kính chào theo nghi thức quân đội. Anh ta bất chợt ngẩng đầu, chậm rãi đưa mắt một vòng, rồi dừng lại trên người Hứa Mộ Triều đang đứng phía ngoài bầy thú.

Hứa Mộ Triều vẫn ung dung đứng khoanh tay nhìn thẳng vào anh ta, thấy ánh mắt anh ta như thể đang bốc hỏa. Chắc hẳn anh ta vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện mình bị phụ nữ lừa gạt đây mà.

“Thiếu tá, đây là một ít đặc sản đội trưởng chúng tôi tặng cho anh.” Viên sĩ quan bán thú mặt dày cười cợt, cầm một chiếc túi lớn đưa cho Quan Duy Lăng, bên trong nhét đầy hoa quả đặc sản phía nam và một số dao kéo sắc bén mà những bán thú thường dùng xương thú để chế tạo ra.

Khuôn mặt vốn cứng đờ, lầm lì như tượng gỗ của Quan Duy Lăng lộ vẻ kinh ngạc. Những thứ này mặc dù không đắt giá nhưng lại hết sức hiếm có. Dao kéo của thú tộc thậm chí đã từng trở thành xa xỉ phẩm mà các quý tộc đế đô thi nhau sưu tầm. Anh ta tự hỏi tại sao Hứa Mộ Triều lại tặng những thứ này cho mình.

“Đội trưởng nói, trên chiến trường, bất đồng quan điểm là điều khó tránh khỏi, cô ấy hết sức xin lỗi. Nhưng cô ấy rất ngưỡng mộ anh, hi vọng sau này cô ấy và anh vẫn là bằng hữu.” Viên sĩ quan bán thú hạ thấp giọng giải đáp thắc mắc của anh ta.

Ánh mắt của viên Thiếu tá liêm khiết nhất thời trở nên phức tạp.

Từ đằng xa, Hứa Mộ Triều liếc nhìn vẻ mặt của Quan Duy Lăng, cảm thấy có chút hài lòng. Suy nghĩ của cô thực ra rất đơn giản. Tính tình của Quan Duy Lăng quả không tồi, tiền đồ trong tương lai có thể sẽ vô cùng rạng rỡ. Tuy có thể anh ta vẫn mang lòng thù hận cô nhưng sau khi tống tiền thành công, cô vẫn muốn lấy lòng anh ta. Tục ngữ có câu: “Không ra tay đánh người đang tươi cười[1]”. Không biết trong tương lai, người thú và loài người có đối đầu tới mức kẻ sống người chết hay không, nhưng cứ theo tính cách và thái độ lúc trước của anh ta, nói không chừng còn có thể hạ thủ lưu tình đối với cô.

[1] Câu này tương đương với “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại” trong tục ngữ Việt Nam – ND.

 

Advertisements