Như hoa, như sương lại như gió – Vương Thinh [chương 6.3]

Cửa mở. Hà Diễm đã quay trở lại.

Một tay cô ả cầm chai rượu vang, tay kia kẹp hai chiếc ly cao chuyên dùng để uống rượu, ánh mắt lúng liếng đưa tình. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, mặt ả bỗng nhiên cứng đờ khi nhìn thấy một đôi mắt khát máu đang cháy rực và thân hình nằm sõng soài trên giường của Vạn Tam Tư .

“Mày…” Ả muốn rít lên nhưng đã bị lãnh ngay một cú đấm vào mặt. Cơn đau thấu trời bất chợt ập đến khiến ả biến thành con câm. Chủ nhân của đôi mắt chan chứa uất hận cúi xuống nhìn ả trừng trừng, đỡ lấy ly rượu suýt nữa rơi xuống đất, tóm lấy chỏm tóc trên đỉnh đầu ả và hung hăng giật mạnh một cái khiến ả đau đến mức quên mất cả khóc.

“Nếu mày dám gian xảo với tao thì cứ chống mắt lên mà xem kết cục của thằng kia!”

Hà Diễm liếc nhìn xác của Vạn Tam Tư nằm chình ình trong phòng, vẫn chưa kịp nguội, liền khiếp đảm, trợn tròn hai mắt, không biết nên khóc hay nên cười. Cười vì cuối cùng lão cũng hết đời, còn khóc vì lão lại chết ngay trong phòng ả, dù có thu dọn bãi chiến trường này hay không thì cũng khó thoát được nạn.

“Anh… anh… rốt cuộc anh muốn gì?” Hà Diễm đổi giọng, cố nặn ra một câu. Ả muốn biết cái giá để đổi lấy tự do. Nhưng khuôn mặt chằng chịt những vết bầm xanh xanh tím trước mắt khiến ả vô cùng tuyệt vọng, bởi tất cả những vết thương ấy đều nhờ phúc của ả ban cho.

“Chắc mày không ngờ lại có ngày phải ngồi thương lượng với “con chó” do chính mình nuôi đâu nhỉ? Nhưng tao phải cảm ơn những ngày những đêm huấn luyện gian khổ đó, nếu không tao đã chẳng thay đổi đến chừng này.”

Mười phút trước, Đoàn Kỳ Phàn chỉ là loài “cẩu tạp chủng” bị ả thuần dưỡng nhưng bây giờ, y đã là một người đàn ông theo đúng nghĩa và vừa mới học xong bài học giết người.

“Chỉ cần mày dắt tao an toàn thoát ra khỏi đây, tao sẽ tha mạng cho mày.” Đoàn Kỳ Phàn từ tốn nói. Đương nhiên y không cần thiết phải giết ả vì đám vệ sĩ của Vạn Tam Tư nhất định sẽ không bỏ qua cho ả.

Hà Diễm cũng nghĩ tới điểm này, ả nói: “Làm thế thì tôi cũng chỉ còn đường chết. Tay chân của Vạn lão gia chắc chắn sẽ cho rằng tôi và anh tư thông với nhau. Đến lúc ấy, tôi muốn sống cũng chẳng thành.” Chết đứng hay chết nằm thì cũng là chết, Hà Diễm gắng lấy can đảm thương thảo với y.

Đoàn Kỳ Phàn không thèm trả lời, với lấy khẩu súng của Vạn Tam Tư, dí vào đầu ả tình nhân của lão, ép ả phục tùng theo mệnh lệnh của mình.

Y đẩy cô ả đến chỗ đĩa hát, ra lệnh mở nhạc. Âm điệu trầm buồn vang lên, giọng ca nữ đẹp đến nao lòng, bài hát nói về bầu trời của bao nhiêu cô gái, vậy mà bầu trời của ả đã sụp đổ. Đột nhiên, Hà Diễm thấy thân mình nhẹ bẫng rồi rơi bịch xuống đất, thì ra ả bị ném tới cạnh chỗ Vạn Tam Tư. Chân của lão chỉ đúng vào ngực ả, giống như cảnh các quý tộc thời cổ đại chỉ định thê thiếp sủng ái nhất bồi táng theo mình sau khi chết. Chẳng lẽ lão đã chọn ả từ trước rồi sao?

“Sợ rồi à? Lão là tướng công của mày đấy. Để báo đáp những ngày được mày đặc biệt chăm sóc, hôm nay tao sẽ giúp mày.” Đoàn Kỳ Phàn phá lên cười, chẳng mấy chốc cả căn phòng chìm ngập trong tiếng nhạc du dương.

Hà Diễm oà khóc, nước mắt điên cuồng tuôn chảy như thác lũ. Ả sợ phải chạm vào một kẻ đã chết, đặc biệt là Vạn Tam Tư. Nhưng ngay khi ả muốn phản kháng thì sợi xích sắt của Đoàn Kỳ Phàn đã bay tới đập chan chát vào người ả hết lần này đến lần khác, lần nào ả cũng đau muốn thét lên, ngặt nỗi ả bị chụp gối vào mặt, ngạt thở muốn đứt hơi, nào còn sức mà gào hét. Có lẽ chỉ khi bị như vậy thì ả mới thấu hiểu Đoàn Kỳ Phàn phải khó khăn đến mức nào mới có thể gắng gượng đến ngày hôm nay.

“Thế nào, mùi vị có dễ chịu không? Mày cứ hưởng thụ cảm giác của một con chó cái đi.” Đoàn Kỳ Phàn nghiến răng nói, sợi xích cũng vung lên theo. Bây giờ y không vội trốn chạy, ở đời có vài người cứ muốn ăn đòn nên không đánh không được.

Y nhấc gối lên, liếc mắt nhìn gương mặt tái mét của Hà Diễm rồi nhếch miệng cười châm chọc. “Thưa bà chủ, bà hưởng thụ xong thì dắt tôi ra ngoài đi dạo nhé. Chẳng phải ngày nào bà cũng dùng xích sắt dắt tôi tung tẩy đi khắp vườn sao? Vẫn chưa chịu đứng lên à?” Còn chưa dứt lời, y đã lôi ả ra khỏi giường.

Tuy khắp người Hà Diễm đã dày đặc những vết bầm tím nhưng khuôn mặt thì vẫn sạch sẽ, Đoàn kỳ Phàn cố ý chừa cho ả còn tiện ra đường gặp người khác. Nhưng khi Hà Diễm vừa đứng dậy thì chân đã nhũn ra và khuỵu xuống, y đành phải đỡ lưng ả. Sau khi chịu đủ sự giày vò, một Hà Diễm vốn cao ngạo, vênh váo cũng phải xuống nước làm xác chết di động. Ả đang cầu mong một vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống cứu giúp. Đúng lúc đó, bên ngoài chợt có tiếng gõ cửa. Tính cảnh giác của vệ sĩ luôn nhạy bén hơn người bình thường, có lẽ chúng linh cảm thấy điều khác thường đang xảy ra trong phòng. “Hà tiểu thư… Cô có cần chúng tôi giúp không?”

Quả nhiên là vệ sĩ của Vạn Tam Tư. Đoàn Kỳ Phát đánh mắt ra hiệu, Hà Diễm gắng nhịn đau, run rẩy nói: “Cứu với…” Ả đã vi phạm quy tắc trò chơi, quyết tâm lội ngược dòng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s