Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 3.8]

Tất cả mọi người lập tức về vị trí theo nhiệm vụ và nhân vật của mình. Mục sư Ôn Như Ngọc, cung thủ Ngạo Thị Thương Khung, thuật sĩ Huyết Sa vừa lùi về sau vừa tấn công từ xa. Kiếm khách Nhược Vi Quân Cố, Hùng Ưng Nhất Hiệu và đao khách Quân Lâm Thiên Hạ thì hăng hái xông lên tiền tuyến, sáu người bận rộn tíu tít. Mà Diêu Viễn rốt cuộc cũng coi như “cầu được ước thấy”, thể nghiệm được đao kiếm hợp bích là thế nào. Không thể không thừa nhận nếu Quân Lâm Thiên Hạ không thi thoảng lại giúp cô chống đỡ thì chắc cô đã toi từ lâu rồi. Điều an ủi duy nhất là ít ra bản thân Diêu Viễn cũng xem như phát huy được chút tác dụng. Mà Quân Lâm Thiên Hạ quả thật rất mạnh, trong lúc bản thân chiến đấu nhẹ nhàng, thoải mái còn có thể giúp những người bên cạnh giảm bớt gánh nặng, rất có khí thế mãnh liệt dời non lấp bể. Diêu Viễn nhìn nam tử tóc bạch kim, đột nhiên cảm thấy ngưỡng mộ.

Đánh gần nửa tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng giải quyết được con quái kia, sau đó toàn đội nghỉ ngơi rồi tiếp tục tiến về phía trước.

Quân Lâm Thiên Hạ: “Nhược, qua bên chỗ anh.”

Diêu Viễn trả lời theo phản xạ: “Ừ.”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Bảo vệ bản thân thật tốt, những việc khác không cần lo.”

Ngạo Thị Thương Khung: “Giang thiếu gia dịu dàng chăm sóc người khác thế này thật đúng là hiếm thấy, hiếm thấy.”

Huyết Sa: “Giang? Bang chủ họ Giang à?!”

Ngạo Thị Thương Khung: “A, lỡ miệng rồi!”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Thương Khung, ngoài đời ông cũng quen lão đại à?! Như Ngọc với lão đại là bạn đại học, vì thế nên mấy người đều quen nhau hết cả, chỉ có tôi là bị xếp ra ngoài?”

Huyết Sa: “Cả tôi nữa.”

Ngạo Thị Thương Khung: “Đây là số mệnh cả rồi. ╮(╯▽╰)╭ ”

Diêu Viễn đang uống nước suýt chút nữa thì phun thẳng lên màn hình, cái icon kia thật đúng là…

Diêu Viễn quả thật rất nghi ngờ. “Ngạo Thị Thương Khung, thật ra anh là nữ đúng không?”

Huyết Sa: “…”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “…”

Ngạo Thị Thương Khung: “… …”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Ha ha ha ha ha ha!”

Lần đầu tiên Diêu Viễn thấy Quân Lâm Thiên Hạ trả lời như thế thì có chút ngạc nhiên, có điều so ra mà nói, trong cả đám người thì phản ứng của Diêu Viễn là bình tĩnh nhất rồi.

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Lão đại bị trộm nick rồi?!”

Huyết Sa: “Hiện tượng này tôi quả thật mới thấy lần đầu.”

Ngạo Thị Thương Khung: “Ha ha ha, quả nhiên vẫn là chị dâu lợi hại nhất! Có điều chị dâu à, tôi là con trai, đàn ông trăm phần trăm đấy!”

Diêu Viễn toát mồ hôi. “Khụ khụ, vậy chúng ta tiếp tục đi, đánh xong tôi còn bận chút việc.”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Chị dâu bận gì thế? Đúng rồi, chị dâu làm gì vậy? Không phải vẫn còn đi học đấy chứ? Hi hi, liệu có phải là một đại mỹ nữ không?”

Diêu Viễn cảm thấy anh chàng Hùng Ưng Nhất Hiệu này nói nhiều quá, có điều cũng thuộc dạng hiếm hoi nói nhiều mà không khiến người khác thấy ghét.

Nhược Vi Quân Cố: “Không phải.”

Huyết Sa: “Không phải học sinh? Hay không phải mỹ nữ?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Được rồi, đánh tiếp nào.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s