Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 6.4]

Đặc điểm lớn nhất của Đồ Lôi chính là háo sắc. Dù đang nuôi hơn năm mươi bán thú “xinh đẹp” nhưng nghe nói gần đây, hắn còn si mê một thiếu niên loài người nữa. Con người không may bị hắn bắt thường có chung một kết cục vô cùng thê thảm. Hứa Mộ Triều thậm chí còn hoài nghi, nếu như không phải toàn thể thú binh đều đồng lòng chống lại loài người thì chưa biết chừng Đồ Lôi đã sớm đầu hàng để hưởng thụ một cuộc sống vinh hoa phú quý cũng nên.

Hứa Mộ Triều có muốn tránh cũng không thể tránh được. Cô cũng đã từng gặp Đồ Lôi vài lần, mặc dù ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, mắt hắn đã lộ rõ vẻ thèm muốn nhưng vì hắn vẫn chưa có hành động nào khác thường nên cô cũng coi như bình yên vô sự. Tuy nhiên, cố hết sức để không phải đi gặp hắn vẫn là giải pháp an toàn nhất.

Nhìn thấy sắc mặt của cô, Đại Võ nhất thời buồn bã cúi gằm mặt xuống. “Đội trưởng, cô lại muốn tôi đi à? Mỗi lần cô không đi, tôi đều bị Thống lĩnh mắng cho một trận.”

Hứa Mộ Triều cười mà như không cười, nhìn anh ta, không nói một lời. Đại Võ biết có nhiều lời cũng vô ích, đành ủ rũ cúi đầu, nghe lệnh rời đi.

Đại Võ vừa tiu nghỉu như mèo bị cắt tai đi khỏi, một giọng nói trầm thấp bỗng nhiên truyền tới: “Tôi đói bụng rồi!” Hứa Mộ Triều nhìn cửa phòng khách vẫn đóng chặt, thầm nghĩ anh chàng này cũng thẳng thắn thật đấy!

“Lát nữa tôi sẽ kêu người đưa cơm cho anh.” Cô cất cao giọng trả lời.

Trong phòng dành cho khách không còn tiếng động nào nữa.

Nhớ lại hồi tối qua suýt nữa đã cùng anh ta phát sinh quan hệ, Hứa Mộ Triều tự nhủ nhất định phải nghĩ cách ức chế ham muốn của mình ngay lập tức.

Gene của Quang ảnh thú thần bí chính là thứ quyết định dục vọng của cô.

Chuyện đã xảy ra cách đây một trăm năm lại giống như mới phát sinh ngày hôm qua.

Ngày đó, Hứa Mộ Triều đã phản ứng hết sức nhanh nhẹn, cầm dao tấn công hết lần này đến lần khác. Thế nhưng Quang ảnh thú thực sự quá nhanh, lại quá mạnh, ở một không gian chật hẹp như vậy, cô chỉ có thể gây ra vài vết thương nhỏ trên cánh của nó. Còn cô, sau vài lần bị nó đánh trúng, rốt cuộc cũng không chịu đựng nổi mà nằm sõng soài.

Cô vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác đau đớn, bất lực khi chỉ biết nằm giữa vũng máu lạnh băng trong khoang đông lạnh tối tăm đó, toàn thân không chỗ nào là không có vết thương, đau đến nỗi cơ hồ muốn ngất đi.

Nhận thấy cô đã kiệt sức, Quang ảnh thú cũng không vội nuốt cô vào bụng mà xem cô như một bữa tiệc ngon miệng, chậm rãi cắn xé làn da mềm mại của cô. Có lẽ cũng vì nguyên nhân này mà Quang ảnh thú vốn thông minh là thế lại toàn tâm toàn ý thưởng thức bữa ăn mà buông lỏng cảnh giác.

Cơn đau cắt da cắt thịt, chết đi sống lại khiến cho ý thức của Hứa Mộ Triều dần tan rã. Nhưng sở dĩ Hứa Mộ Triều có thể sống sót ở thời đại zombie hoành hành này, có thể giết chết một tên zombie cường tráng, nhanh nhẹn hơn mình gấp mấy lần cũng chính là bởi tính tình cô ương ngạnh, có lúc còn cứng đầu một cách khó hiểu.

Cô khẽ giơ tay lên, chậm rãi hướng mũi dao về phía đỉnh đầu của Quang ảnh thú đang mải mê ăn thịt. Vượt qua sự đau đớn của thể xác, cô trút hết sức mạnh còn sót lại của mình, với một tốc độ kinh người, đâm mạnh lưỡi dao vào sau gáy Quang ảnh thú. Lưỡi dao xuyên qua đầu con thú rồi đâm thẳng xuống bụng cô.

Vào thời điểm cận kề cái chết, Hứa Mộ Triều và Quang ảnh thú đã nối liền sinh mạng với nhau.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s