Chiến thần – Đinh Mặc [Chương 6.1]

Chương 6

Bán thú Quang ảnh

Áo ngủ của Hứa Mộ Triều bị kéo xuống, trên người cô lúc này chỉ còn lại mỗi chiếc quần lót mỏng manh. Cách một lớp vải mỏng, cô có thể cảm nhận được cơ thể nóng bỏng của anh ta. Đối với cô, cảm giác xa lạ này hết sức kích thích và nguy hiểm.

Khi Hứa Mộ Triều kề sát vào người anh ta, anh ta hơi nghiêng đầu, đôi môi lạnh lẽo mà khô ráp nhẹ nhàng lướt dọc chiếc cổ mềm mại, trắng nõn như ngọc của cô. Lát sau, động tác của anh ta dần trở nên mạnh mẽ khiến toàn thân cô trở nên tê dại, cứ như có từng cơn sóng ngầm đang vỗ về thân xác. Cùng lúc đó, anh ta cũng kiên nhẫn, nhẹ nhàng xâm chiếm cô, từng chút, từng chút một. Toàn thân cô cùng lúc chịu sự kích thích giống như bị giày vò. Trong tình cảnh gần gũi hoang dại thế này, Hứa Mộ Triều chưa từng có chút kinh nghiệm nào về chuyện nam nữ dần cảm thấy cả người rã rời, rồi cứ thế đắm chìm trong cảm giác khoái lạc.

Thế nhưng đúng lúc này, sự bi ai và phẫn nộ từ sâu thẳm trong trái tim cô lại từ từ dâng lên, không cách nào khống chế được. Dường như có một giọng nói đang hỏi cô: “Cô thật sự muốn như vậy sao? Để gene thú chi phối, hoàn toàn mất đi nhân tính, giống như những con thú hoang, cứ nổi dục vọng liền tìm cách thỏa mãn? Người đàn ông này chính là tù binh của cô, hắn ta chủ động gần gũi cô, nhất định là có mục đích. Còn cô, cô thật sự muốn cùng hắn để giải quyết nhu cầu sao?”

Không, cô là con người, dù thế nào đi chăng nữa thì cô vẫn là con người. Dù cho gene của Quang ảnh thú đã xâm nhập vào cơ thể cô, dù cho tất cả người thú đều coi cô là đồng loại, nhưng từ sâu thẳm trong nội tâm, cô vẫn luôn tin mình là con người chứ không phải một con thú.

Cảm giác trên cơ thể vẫn mãnh liệt như thế nhưng tâm trí của cô đã dần nguội lạnh…

Lúc này, dường như cảm nhận được sự thay đổi của cô, người đàn ông thoáng dừng lại một chút rồi đột nhiên gồng hết sức, khiến toàn thân Hứa Mộ Triều không khỏi run bắn lên. Cùng lúc đó, trên cổ cô cũng có cảm giác đau nhói. Là do anh ta không nhịn được mà cắn lên cổ cô một cái.

“Dừng lại!”

Ngọn đèn màu vàng cam treo trên bức tường kim loại ánh lên những tia sáng dịu dàng, đối lập hoàn toàn với bầu không khí đang hết sức căng thẳng trong căn phòng.

Vào giây phút cuối cùng, Hứa Mộ Triều nhanh nhẹn như một con báo săn, xoay người nhảy xuống giường. Mặc dù lúc này cô đang thở hổn hển, áo ngủ cũng tuột xuống gần hết, để lộ hơn nửa bộ ngực trắng như tuyết, nhưng hai mắt cô lại như bị phủ kín bởi một tầng sương mỏng, hết sức tĩnh lặng mà lạnh lẽo.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s