Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 5.2)

Báo cáo xong, gã lính liền lui ra ngoài. Nguyên soái trầm mặc một lát rồi quay sang nói với người trợ lí bên cạnh: “Chuẩn bị số tiền chuộc theo lời của cô ta. Về phần tiền chuộc phạm nhân, nói với cô ta rằng tôi cần suy nghĩ thêm.”

Viên trợ lí thận trọng hỏi: “Nguyên soái, hắn ở trong tay người thú, chỉ sợ sẽ xảy ra rủi ro, có lẽ chúng ta nên nhanh chóng chuộc hắn về…”

Nguyên soái cười lạnh, nói: “Nếu hắn đã muốn thoát thân thì cậu cho rằng người thú có thể ngăn được hắn sao? Cậu nghĩ rằng chúng ta có thể bắt được hắn lần nữa à?”

Trợ lí vội vã gật đầu, lại hỏi: “Thế phải xử lí cô gái đó thế nào ạ?”

Nguyên soái hơi nhíu mày. “Đợi qua giai đoạn bận rộn này, phái người đi bắt cô ta về đây, để phòng thí nghiệm giải phẫu xem rốt cuộc cô ta thuộc loài nào.”

 

Trong thế giới của người thú, sự tồn tại của thú cái là vô cùng quý báu.

Cả đại đội của Hứa Mộ Triều từ trên xuống dưới có cả thảy hai mươi thú cái, mỗi thú cái đều có quyền cùng lúc lựa chọn nhiều gã người thú anh tuấn, cường tráng để bầu bạn. Lúc Hứa Mộ Triều mới tới, bọn họ cũng không dành nhiều thiện cảm cho cô. Sau này, khi cô lập nhiều chiến công, họ mới miễn cưỡng chấp nhận cô.

Hiện tại, tuy uy tín và danh tiếng của Hứa Mộ Triều đã vang rất xa nhưng đối với đám thú cái, cô vẫn phải tỏ ra tôn trọng hết mực. Bởi vì mỗi người họ đều là bảo vật trong tay đám thú binh hùng mạnh. Thế nên, sẩm tối ngày hôm nay, khi nhìn thấy hai ả người rắn và một người thú ba mắt đồng thời xuất hiện trước cửa phòng mình, Hứa Mộ Triều không khỏi cảm thấy có chút bất ngờ.

Vừa nhìn thấy cô, bọn họ liền tươi cười, kẻ chạy, kẻ bò đến trước chân cô, ả người rắn thậm chí còn trườn lên người cô khiến cô chếnh choáng một hồi. Từ trước tới giờ, Hứa Mộ Triều đều không có mấy thiện cảm đối với người rắn, trong suy nghĩ của cô, bọn họ luôn là những kẻ xảo trá, không đàng hoàng, mà thường ngày, bọn họ cũng lạnh nhạt với cô chẳng kém phần. Nhưng lúc này, ả người rắn kia lại đang nhìn cô ra chiều nịnh nọt. “Đội trưởng, ngài thật xấu quá đó!”

Hứa Mộ Triều im thin thít.

Ả người thú ba mắt có phần dịu dàng hơn, chỉ ngượng ngùng mỉm cười, không lên tiếng. Ả người rắn thứ hai chớp chớp đôi mắt long lanh rồi vội vã nói: “Đội trưởng, tuy ngài có công đưa một gã đàn ông loài người siêu đẹp trai trở về, nhưng cũng đừng hưởng thụ một mình như thế chứ!”

Đàn ông loài người ư? Bọn họ đang nói tới Quan Duy Lăng đang bị nhốt ở tầng một sao? Dáng dấp anh ta cũng không tệ nhưng đâu đến mức siêu đẹp trai chứ. Tuy nhiên, ngẫm lại thì Hứa Mộ Triều thấy cũng đúng, so với đám thú đực hung tợn kia thì đàn ông loài người đúng là có vẻ lãng tử, anh tuấn hơn rất nhiều.

Advertisements

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 2.9]

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Chị dâu PK với em lần nữa nhé?” Khoảng thời gian trước, không hiểu sao bang chủ đại nhân lại đột nhiên để ý đến dang tiếng của mình, tất cả những tên dám nói anh ta trêu hoa ghẹo nguyệt, không chịu trách nhiệm đều bị anh ta ra lệnh truy nã. Nhớ lần đó bọn họ truy sát cặp nam nữ hủy hoại danh tiếng bang chủ nhà mình, Hùng Ưng Nhất Hiệu thừa nhận khi ấy mình hoa mắt nhìn nhầm, nhưng càng đau khổ hơn là cuối cùng mình lại là người bị giết, đúng là mất mặt chết đi được! Cậu ta chưa từng bị acc nữ nào PK cho chết, mà quan trọng nhất là trang bị của đối phương cũng chẳng phải xịn gì cho cam. Thế là cậu ta tự lừa mình dối người: “Chắc chắn là nhân yêu rồi!” Đương nhiên, bây giờ cậu ta hoàn toàn không dám nghĩ thế nữa.

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Tôi vừa nghĩ ra, nếu tôi PK với chị dâu mà thắng chị ấy, vậy lão đại nhất định không tha cho tôi, thế thì tôi lại phải chết thêm lần nữa à, đau đầu quá!”

Ôn Như Ngọc: “Yên tâm, sẽ không đâu!”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Thật chứ?! Lão đại sẽ không giết tôi chứ?”

Ôn Như Ngọc: “Ý tôi là cậu đánh không lại chị dâu đâu. Hơn nữa, theo hiểu biết của tôi về bang chủ, tất cả những thứ thuộc quyền “sở hữu” của cậu ấy, nếu không có sự đồng ý của cậu ấy thì đến chạm vào cậu cũng chẳng có cơ hội đâu, cũng tức là trước khi cậu kịp PK với chị dâu thì đã bị lão đại giết chết rồi. ^_^ ”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “…”

 

Lúc này, Ngạo Thị Thương Khung một thân quần áo tân lang màu đỏ bước về phía Quân Lâm Thiên Hạ, bên cạnh còn có tân nương Thủy Điệu Ca Dao.

Ngạo Thị Thương Khung: “Bang chủ sama[1], dù gì thì hôm nay cũng là ngày kết hôn của tôi, cậu làm ơn đừng có nhảy lên chiếm hết cả ánh đèn trung tâm vậy chứ, ok?” Sau đó lại quay sang nói với Nhược Vi Quân Cố: “Chị dâu, bang chủ nhà chúng tôi mặc dù thủ đoạn có hơi hung ác, tàn độc nhưng con người rất nice, chị dâu cũng đừng khinh thường mà cứ chấp nhận cậu ta đi nhé, chụt chụt!”

“Phó bang chủ bang Thiên Hạ hình như có hơi… ấy ấy thì phải? Mà “hung ác, tàn độc” với “nice” không phải trái ngược hoàn toàn sao? Hơn nữa, tôi với bang chủ nhà mấy người quả thật không có quan hệ gì đâu, chụt chụt!” Diêu Viễn thầm than thở nhưng đã chẳng còn chút sức lực nào mà trả lời nữa.

Ôn Như Ngọc: “Được rồi, lão Thương, tôi thấy mọi người cũng đến gần hết rồi, bắt đầu hôn lễ luôn chứ?”

Ngạo Thị Thương Khung: “Ok!”

[1] Sama: Là hậu tố đứng sau tên người trong tiếng Nhật, bày tỏ thái độ tôn trọng rất cao, thường được dùng với những người có địa vị cao hơn người nói rất nhiều, hoặc những vị khách, khách hàng, và đôi lúc là cả những người mình ngưỡng mộ.

 

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 2.10]

Trong Thịnh thế phải có đến hơn năm mươi loại hình hôn lễ, người chơi có thể tùy chọn theo sở thích của mình.

Hôn lễ của phó bang chủ bang Thiên Hạ chính thức bắt đầu. Trên đài chủ hôn xuất hiện một cha xứ tay cầm thánh kinh, mỉm cười nhìn số khách đến tham dự và cặp đôi nhân vật chính ngày hôm nay.

【Hệ thống】 Năm tháng hoàng kim, trăm hoa đua nở, hôm nay chúng ta tụ họp lại đây làm chứng cho hạnh phúc của đôi tình nhân này.

Khách đến lần lượt gửi lời chúc phúc.

【Hệ thống】 Anh Ngạo Thị Thương Khung, anh có đồng ý cưới cô Thủy Điệu Ca Dao làm vợ, cả đời vui vì niềm vui của cô ấy, buồn vì nỗi buồn của cô ấy không? Mời chọn: A. Tôi đồng ý. B. Tôi không thể không đồng ý.

Quần chúng cười ha hả. “Hóa ra là ép hôn à!”

【Hệ thống】 Cô Thủy Điệu Ca Dao, cô có đồng ý cưới anh Ngạo Thị Thương Khung làm chồng, cả đời vui vì niềm vui của anh ấy, buồn vì nỗi buồn của anh ấy không? Mời chọn: A. Để sau. B. Giải quyết riêng.

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Quá dã man, hình thức này do ai chọn vậy?”

Ôn Như Ngọc: “Người trả tiền chọn.”

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “A Ôn, ông bỏ tiền hả? Hiếm có hiếm có, hào phóng ghê!”

Ôn Như Ngọc: “Không phải tôi, là bang chủ.”

“…”

Lạc Thủy: “Bang chủ lúc nào cũng giết người không dao như thế.”

Ngạo Thị Thương Khung: “Bang chủ, cậu càng ngày càng dã man đấy, mệt chết luôn rồi /(ㄒoㄒ)/~~ ”

Trong lúc mọi người đang cười nói rộn ràng, Diêu Viễn nhìn thấy Thủy Điệu Ca Dao nhìn về phía Quân Lâm Thiên Hạ, mà Quân Lâm Thiên Hạ lại đang nhìn sang hướng Ngạo Thị Thương Khung, thế là không kìm được mà thốt lên một câu: “Thật ra người bang chủ thích là phó bang chủ đúng không?”

Quần chúng: “…”

Lạc Thủy: “Trước khi nhắm mắt xuôi tay, rốt cuộc tớ cũng gặp được người dám lấy bang chủ ra làm trò cười rồi!!!”

Đám người kia kẻ thì sùng bái vô hạn, kẻ thì bò lăn ra đất mà cười, còn Diêu Viễn nước mắt đầy mặt, đọc quá nhiều tiểu thuyết các loại là rất dễ nghĩ lệch lạc đó.

Diêu Viễn mất bò rồi mới chuẩn bị đi làm chuồng, định lên tiếng lấp liếm thì Quân Lâm Thiên Hạ lại quay sang cô, nói luôn trên kênh Phụ cận: “Muốn anh giết cậu ta để chứng minh người anh để ý là em sao?”

“…”

Hôm đó, những người có mặt tại hiện trường đều không thể không cảm thán, đương nhiên nội dung cảm thán thì phong phú vô cùng.

Phe sùng bái Quân Lâm Thiên Hạ thì: “Quân Lâm bang chủ với phu nhân đáng yêu quá!”

Đám cao thủ chẳng biết là kẻ thù hay bạn tốt của Quân Lâm Thiên Hạ thì: “Cái thằng Quân Lâm Thiên Hạ chết tiệt, xem như mày giỏi, đến yêu đương mà cũng không biết giới hạn như thế nữa!”

Ba người bang Bách Hoa Đường: “Về sau chắc chẳng ai dám bắt nạt Bách Hoa Đường của chúng ta nữa đâu nhỉ?”

Ngày đó, trước khi Diêu Viễn vừa nấc cụt vừa đăng xuất (đúng thế, cô ấy vẫn nấc cụt đến giờ vẫn chưa dừng đâu) thì Quân Lâm Thiên Hạ gửi một tin trên kênh Riêng tư khiến Diêu Viễn nhất thời hết cả nấc cụt.

“Em đã từng cứu anh, vì thế, anh tới đền ơn.”

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 5.1)

Chương 5

Một đêm hoang mang

 

View this post on Instagram

Bất kể em có mờ mịt mất phương hướng ra sao, bất kể em đa nghi khổ sở tới mức nào, thì khi nhìn thấy gương mặt hiền hòa say ngủ của anh, tất thảy phiền não đều dường như tan biến, không còn gì khiến em phải bận tâm đến nữa. Em sẽ không nghĩ đến chuyện sau này, sẽ không thèm nghĩ khi nào thì anh tỉnh lại, không thèm để ý tới những tiếng xấu về sau, cũng không nghĩ tới chuyện mình có sống sót qua khỏi cuộc chiến này hay không. Điều em nghĩ đến chỉ có anh thôi, A Triệt. Nếu như ông trời đã muốn anh say ngủ, thì đất nước này của anh, em sẽ thay anh gánh vác.” #ChiếnThần #ĐinhMặc #DụcVọngCủaKẻChinhPhục

A post shared by Sách Amun Đinh Tị (@amunbooks) on

 

Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng trong mà yên tĩnh, dưới bậc tam cấp, người lính trẻ nín thở, trầm ngâm, trong lòng buồn bã thầm nghĩ, đây có lẽ là lần cuối cùng mình được nhìn ngắm cảnh đêm ở đế đô.

Lãnh thổ của con người, phía bắc là Thái Bình Dương mênh mông; phía tây, trên chiến tuyến Khưu Lăng[1] dài dằng dặc, con người và zombie mỗi bên chiếm cứ một phương; phía nam, vượt qua dãy núi hùng vĩ, bạt ngàn là vùng đất thuộc về thú tộc.

Đế đô nằm trong lãnh thổ của loài người, được bao bọc bởi những ngọn núi cao chất ngất, vách đá dựng đứng, cheo leo.

Phủ Nguyên soái nằm ở ranh giới phía đông của đế đô, có cả một đội quân hùng hậu ngày đêm canh phòng nghiêm ngặt, không một ai có thể xâm nhập được. Cả tòa nhà được xây bằng đá xám trắng, toát lên vẻ trang nghiêm rất mực, dưới nền trời xanh biếc và cảnh núi non hùng vĩ, trông nó lại càng uy nghiêm, thanh tịnh.

Đám binh sĩ cấp thấp cả đời cũng khó có cơ hội tận mắt nhìn thấy vị Nguyên soái uy danh hiển hách kia. Thế mà gã lính quèn chưa một lần nghĩ sẽ được trông thấy Cố Nguyên soái lại được thú quân thả về đòi tiền chuộc trong thân phận một tên tù binh hèn hạ.

Quan Duy Lăng đã nói dối Hứa Mộ Triều. Anh ta không phải người thuộc Bộ Tư pháp, mà chính là tâm phúc của Cố Nguyên soái. Anh ta sợ Hứa Mộ Triều sẽ gây ra hậu họa khôn lường nên không dám để lộ thân phận. Nhưng anh ta không biết những suy nghĩ ẩn sâu trong lòng Hứa Mộ Triều. Đối với cô, Bộ Tư pháp nổi tiếng quan liêu, xảo trá, nhất định là một miếng mồi béo bở, mà cũng không quá mạo hiểm nên mới không cho Quan Duy Lăng bất kì cơ hội trả giá nào. Nếu như cô biết trận cướp bóc lần này sẽ động đến Cố Nguyên soái – kẻ thống trị tối cao của loài người – thì có lẽ ngay cả tiền chuộc cũng không dám đòi, mà sẽ mượn cớ hai bên cùng nhượng bộ để thả bọn họ về.

Sau khi báo cáo toàn bộ tình hình xảy ra trên đường áp giải tù binh bằng chất giọng run rẩy, hoảng loạn, gã lính vẫn cúi đầu đứng im như cũ. Vào khoảnh khắc Cố Nguyên soái bước vào phòng khách, gã vô thức ngẩng đầu lên, chỉ dám nhìn lướt qua khuôn mặt hờ hững nổi bật giữa bộ quân phục màu xanh của Cố Nguyên soái, khuôn mặt đó trông còn trắng hơn cả bao tay của sĩ quan. Gã hoảng hốt nghĩ, thì ra Nguyên soái còn trẻ đến vậy.

“Là một phụ nữ loài người sao?” Giọng nói của Nguyên soái hết sức rõ ràng và trầm thấp, không để lộ bất cứ cảm xúc gì.

“Vâng ạ.” Gã lính kể lại chuyện đêm đó, giọng nói có vẻ phẫn nộ. “Chính người phụ nữ đó đã kìm chân ngài Thiếu tá, nếu không thì Thiếu tá đã có đủ thời gian để giết chết phạm nhân, không đến nỗi để phạm nhân rơi vào tay thú quân.”

“Không có chút đặc tính nào của người thú ư?” Nguyên soái ngắt lời gã.

“Không có…” Gã lính tỏ ra hơi nghi hoặc rồi cẩn trọng nói: “Cô ta mang dáng dấp của con người, chúng tôi cũng cảm thấy hết sức kì quái, người thú sao có thể để cho một phụ nữ loài người làm đội trưởng được? Nghe nói trước đây, bất kì người phụ nữ nào rơi vào tay bọn chúng đều phải chết.”

[1] Chỉ gò đất hoặc một ngọn đồi nhỏ – ND.