Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 2.8]

hiên Hạ đứng từ xa hét một tiếng: “Bang chủ, ngài có muốn đến tuyên bố giờ lành không?”

Quần chúng nhìn về phía thần nhân.

Thần nhân Quân Lâm Thiên Hạ chậm rãi trả lời trên kênh Phụ cận: “Không có hứng, có phải hôn lễ của tôi đâu.”

Đối với kiểu logic này, quần chúng đều chẳng còn sức đâu mà đi kể tội đại thần luôn rồi.

Nhưng Diêu Viễn nghe câu này lại cảm thấy dường như có ẩn ý sâu xa gì đó, lại thêm lúc trước cô bị người trong bang của anh ta gọi là chị dâu gì gì ấy nữa, người này đang có tính toán gì vậy?

Lúc đứng bên cạnh anh ta, Diêu Viễn cứ có cảm giác tương lai bất trắc, mờ mịt, mà cô lại không giỏi thuật đọc tâm, nhưng quả thật chẳng muốn bị người khác cho vào tròng, thế là cô lên tiếng hỏi thẳng: “Đại thần, anh để bạn bè anh gọi tôi là… cái gì đó… là trêu cho vui sao?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Không, anh mớm lời đấy.”

Nhược Vi Quân Cố: “…”

Diêu Viễn đột nhiên nghĩ ra một việc, nghe nói Đệ nhất mỹ nhân hôm nay kết hôn đã từng qua lại với anh ta? Không phải anh ta đưa cô đến đây là để chọc tức mỹ nhân đó chứ? Nhưng như thế cũng không hợp lý, chẳng phải có tin anh ta đã đá cô ấy sao?

Nhược Vi Quân Cố: “Đại thần, anh với Đệ nhất mỹ nhân rốt cuộc là thế nào vậy?” Diêu Viễn hỏi mà hoàn toàn không có chút tư tâm gì cả.

Lần này Quân Lâm Thiên Hạ không trả lời cô qua kênh Riêng tư, cũng không nói chuyện trên kênh Phụ cận, ông lớn đó lên thẳng kênh Thế giới phát ngôn: “Nhược Vi Quân Cố, em hỏi anh với Thủy Điệu Ca Dao có chuyện gì, câu trả lời của anh là, không có chuyện gì cả. Từ đầu đến cuối, trong trái tim anh chỉ có mình em.”

Lần này Diêu Viễn không chỉ mắt chữ O mồm chữ A, mà phải nói là đến tim cũng đập chậm mất hai nhịp, sau đó thì kinh hãi tới độ nấc cụt luôn.

A Di: “Quân tỷ, em thật sự không có cơ hội rồi sao?!”

Hoa Khai: “Ha ha ha, Tiểu Quân thường xuyên làm mấy chuyện khiến người khác không thể không kinh hãi, ví như lần trước đi đánh phụ bản mà không đủ người, cậu ấy còn một mình đảm nhận ba vai trò luôn cơ mà, đỉnh thôi rồi! Ví như trên kênh Thế giới có người kêu bao nuôi nhân vật nữ nào đẹp, cậu ấy cũng đi đăng ký nữa! Lại ví như cậu ấy thu nhận luôn cả Quân Lâm Thiên Hạ rồi! Đúng là làm cho tớ không yêu không được mà!”

Diêu Viễn tỏ vẻ bất đắc dĩ, xem ra sau này có giải thích thế nào cũng vô ích rồi.

Lại còn đám người trong bang Thiên Hạ.

Lạc Thủy: “Nồng thắm thật đấy, đúng là khiến người ta ngưỡng mộ quá đi!”

Ôn Như Ngọc cười nhạo Lạc Thủy: “Ngưỡng mộ bang chủ hay ngưỡng mộ chị dâu?” Bởi vì Lạc Thủy chính là một nhân yêu, nam chơi acc nữ.

Lạc Thủy: “Cút!”

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 4.5)

Phía đông dần hửng sáng, hơi lạnh ban đêm nhanh chóng tan đi, lại là một ngày nắng nóng. Thú quân lái chiếc xe chiến lợi phẩm, lên đường quay về doanh trại.

Hứa Mộ Triều phân công công việc xong xuôi, liền nhảy lên xe tù của “ngài Tư lệnh”. Trong thùng xe, anh ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, trầm tư, nhìn cô với ánh mắt sáng quắc.

“Tôi sẽ thả anh ra.” Cô rút con dao laser bên hông ra. “Xoẹt, xoẹt” mấy tiếng, xiềng xích đứt thành từng đoạn. Chắc vì bị nhốt quá lâu, lại đột nhiên mất đi điểm tựa nên anh ta chao đảo chực ngã. Gã thú binh đứng bên liền tiến tới, đỡ lấy anh ta.

Anh ta hít sâu vài hơi rồi mới nói: “Thả tôi ra, không sợ tôi bỏ trốn sao?”

Hứa Mộ Triều nhìn anh ta bằng ánh mắt có chút quái dị. “Ngài Tư lệnh, anh đang nói đùa đấy à? Với binh lực của tôi, anh có thể trốn thoát thế nào đây?” Cho dù anh ta có là cao thủ đứng đầu loài người đi chăng nữa thì chỉ cần hai mươi gã người thú to lớn là đủ để bắt sống anh ta tới mười lần rồi. Huống chi, cô còn nắm trong tay một đội quân vô cùng hùng hậu.

Người đàn ông trầm tư một lát rồi lại hỏi: “Cô định xử lí tôi thế nào?”

“Ân oán của các người, tôi mặc kệ… Tôi chỉ cần tiền chuộc.” Dứt lời, cô sờ lên đầu anh ta, cười, nói tiếp: “Anh rất đáng giá, tôi rất hài lòng.”

Người đàn ông liếc cô một cái, không nói gì thêm.

Mặt trời tỏa ánh sáng nhàn nhạt, dịu dàng. Hứa Mộ Triều đi được vài bước, quay đầu lại thấy người đàn ông giơ tay che nắng, đôi mắt hơi nheo lại, có vẻ khó chịu. Thật đáng thương! Chẳng lẽ đã rất nhiều ngày, anh ta không được nhìn thấy ánh mặt trời? Nghe nói thủ đoạn của Cố Nguyên soái vô cùng tàn độc, lòng dạ hết sức nham hiểm, thế mới có thể khiến loài người đạt đến đỉnh cao cường thịnh trong vòng một trăm năm qua. Cho dù người đàn ông này có địa vị cao quý, lại là tư lệnh trong quân đội loài người, nhưng xúi giục binh lính dưới trướng Cố Nguyên soái làm phản thì có thể mang lại kết quả tốt đẹp gì chứ? Nhưng dù sao thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì tới Hứa Mộ Triều. Cô không muốn dây vào Cố Nguyên soái, nhưng chẳng ngại chọc vào Bộ Tư pháp. Nghe nói cơ quan then chốt của thế giới loài người này hết sức quan liêu, nói không chừng thủ trưởng của Quan Duy Lăng cũng không dám báo cáo chuyện Tư lệnh bị bắt cóc lên cấp trên, mà sẽ đưa ngay tiền chuộc đến cho xong chuyện cũng nên. Nghĩ đến đó, Hứa Mộ Triều không khỏi cảm thấy hứng khởi, vẫy tay với người đàn ông thay cho lời tạm biệt rồi đi về phía thú quân.

Chợt sau lưng cô vang lên giọng nói khàn khàn, trầm thấp nhưng rõ ràng từng từ: “Cô không phải là con người.”

Giọng nói không lớn nhưng lại khiến Hứa Mộ Triều phải dừng chân. Cô chậm rãi xoay người, chỉ thấy trong ánh mắt anh ta không còn ý dò hỏi, không có nét sợ hãi, cũng không có vẻ khinh thường, chỉ lẳng lặng nhìn cô, chờ đợi câu trả lời.

Hứa Mộ Triều khẽ mỉm cười. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt bao phủ toàn thân khiến cả người cô thoạt nhìn có vẻ hư ảo.

“Ánh mắt… không tệ…” Thực ra, ánh mắt của cô còn trong trẻo, sáng ngời hơn cả ánh mặt trời.

“Tôi chưa từng nói tôi là con người.” Hứa Mộ Triều từ tốn nói.

Đúng vậy. Nếu chỉ là một cô gái loài người bình thường thì dù thông minh, kiên cường, giỏi giang đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể khiến đám thú binh dũng mãnh tình nguyện cúi đầu như vậy.

 

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 2.7]

Sau đó, cả đám người tiến vào trong Thiên Hi cung, bao gồm cả Nhược Vi Quân Cố.

Thực ra, Nhược Vi Quân Cố là tiến vào dưới sự công kích từ cả trong lẫn ngoài.

Công kích từ bên ngoài như:

Ôn Như Ngọc: “Lúc trước tôi còn thấy lạ, sao hôm nay bang chủ lại đích thân đi đón khách, hóa ra là đang đợi chị dâu.”

Lạc Thủy: “Ôn Như Ngọc, ông đúng là không sợ chết! Chào chị dâu!”

Và một đống lời khác…

Công kích nội bộ như:

Hoa Khai: “Chị dâu?!”

Doraemon: “Aaaaaa!”

A Di: “Quân tỷ, chị đã trở thành phu nhân của Quân Lâm Thiên Hạ rồi sao?! Ôi trời ơi!”

Đại loại vậy…

Thế là dưới khung cảnh hỗn loạn như thế, Nhược Vi Quân Cố bị Quân Lâm Thiên Hạ “khống chế” kéo vào Thiên Hi cung.

Thao tác cụ thể như sau:

Quân Lâm Thiên Hạ: “Nhược, lấy thiệp mời ra đi.”

Diêu Viễn thất thần nhấp chuột vào thiệp mời.

Quân Lâm Thiên Hạ: “Ấn “đồng ý”.”

Ấn “đồng ý”.

Sau đó, trong cung điện sang trọng, mặc dù so với bên ngoài thì ít hơn một chút nhưng nhân vật nào cũng là dạng tai to mặt lớn, có số có má trong trò chơi.

Doraemon: “Aaaaaaaaaaaa!”

Hoa Khai: “Tiểu Mon, em có thể đừng làm ồn nữa được không? Chị nhìn mà đau hết cả đầu rồi đây này!”

A Di: “Quân tỷ, đừng đứng xa người ta thế, người ta sợ mà, ở đây toàn người mạnh không ấy.”

Hoa Khai: “Sặc, thế thì cậu chủ động đến chỗ Tiểu Quân đi.”

A Di: “Nhưng mà… nhưng mà bên cạnh Tiểu Quân lại là kẻ mạnh nhất trong đám kẻ mạnh đó!”

Hoa Khai: “Xem cái bộ dạng nhát chết của cậu kìa!”

Người đứng sát bên cạnh Nhược Vi Quân Cố chính là “thần nhân” truyền kì của server này, Quân Lâm Thiên Hạ. Lấy anh ta làm trung tâm, nguyên khoảng cách nửa màn hình xung quanh hoàn toàn chẳng có mấy người dám tùy tiện bước vào. Khụ, nói thẳng thắn quá mất rồi, thật ra là bởi vì ngày thường, tác phong của vị đại thần này quá khủng bố, quá vô tình, không thân thiện chút nào cả.

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 4.4)

Hứa Mộ Triều lại nhìn về phía Quan Duy Lăng. “Thiếu tá, bây giờ chúng ta nói về vấn đề tiền chuộc.”

Quan Duy Lăng mặc dù là một người chính trực nhưng cũng không đến mức cứng nhắc. Trong chiến tranh, thứ quý giá nhất chính là sinh mệnh, hơn nữa, để lãnh đạo đội quân đặc chủng này, anh ta và quân đội đã phải chi trả một khoản rất lớn. Lúc này, nghe thấy có thể lấy tiền chuộc mạng người, Quan Duy Lăng liền thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù đó là một nỗi nhục nhưng cũng đáng.

Nhưng khi Hứa Mộ Triều tham lam đòi đội quân loài người phải giao ra mười khẩu súng laser, ba mươi khẩu súng tự động và một trăm rương đạn dược thì Quan Duy Lăng liền nhíu mày, hồi lâu mới miễn cưỡng nói: “Cũng được, nhưng phải giao nộp toàn bộ tù binh cùng một lúc.”

Hứa Mộ Triều hơi ngả người ra sau, con hổ trắng liền cong đuôi đỡ lấy cô. Cô miễn cưỡng nở nụ cười, hỏi: “Thiếu tá, anh đang đùa tôi đấy à? Cái giá này là để đổi lấy mười lăm người các anh. Còn người kia, đội trưởng tôi đây rất coi trọng, chỉ bằng mấy khẩu súng quèn thì tôi không đổi đâu.”

Đám Đại Võ đứng bên cạnh nghe thấy vậy liền ngơ ngác nhìn nhau.

Khuôn mặt Quan Duy Lăng cứng đờ, hiển nhiên là không ngờ cô lại có thể vô liêm sỉ đến vậy. “Không được! Hắn là trọng phạm!”

“Anh ta phạm phải tội gì? Tại sao các người lại áp giải anh ta?”

Quan Duy Lăng im lặng một lát rồi nói: “Tôi là Thiếu tá chấp hành của Bộ Tư pháp. Hắn xúi giục quân đội ở tiền tuyến nổi loạn, gây ra tổn thất vô cùng lớn. Tôi áp giải hắn về đế đô để xử phạt.”

Thì ra là vậy, đúng là rất hợp tình hợp lí. Nghe nói, đối với những trường hợp phản bội, quân đội loài người luôn có những thủ đoạn tàn nhẫn, không chút nể tình.

“Tôi muốn giữ anh ta lại.” Hứa Mộ Triều tỏ vẻ không đành lòng, nói.

“Không được! Tôi nhất định phải đưa hắn trở về.” Quan Duy Lăng nhất định không xuống nước.

Hứa Mộ Triều ra vẻ khó xử. “Anh đã kiên quyết như vậy… Hay là thế này đi, anh phái một tên lính quay về mang tiền chuộc tới, đồng thời bảo Bộ trưởng Bộ Tư pháp của anh đưa ra một cái giá xứng đáng cho người đàn ông này. Nếu như giá cả hợp lí, tôi có thể chịu thiệt mà từ bỏ thứ mình thích…”

Quan Duy Lăng tức giận, trừng mắt nhìn cô, nét mặt thể hiện rõ ba chữ: Vô liêm sỉ!

Hứa Mộ Triều thu lại nụ cười, sa sầm mặt, nói: “Thiếu tá, các người chịu khó tới doanh trại chúng tôi làm khách trước đã.”

Quan Duy Lăng bị thú binh giải đi. Vừa đi được vài bước, anh ta đột ngột xoay người, lớn tiếng hỏi: “Cô là con người, vì sao lại kết bè với người thú? Niềm vinh quang và nỗi ô nhục của chủng tộc, cô đã quên rồi sao?”

Hứa Mộ Triều ngẩn ra, chưa kịp đáp lời thì đám thú binh xung quanh, nhất là đám do Đại Võ đứng đầu, đã cười phá lên.

Quan Duy Lăng không hiểu ra sao, vừa nghi hoặc vừa giận dữ, nhìn chằm chằm vào Hứa Mộ Triều.

Chỉ có Hứa Mộ Triều không cười. Cô cưỡi hổ trắng đến gần, chậm rãi cúi xuống, ghé vào tai Quan Duy Lăng, nói bằng giọng nhẹ nhàng pha chút quái dị: “Anh nói rất đúng, con người, tại sao lại sa ngã đến mức kết giao với người thú chứ?”