Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 4.1)

Chương 4

Ngài Tư lệnh

 

12003948_1686773914889635_7328762597724823589_n

Ước chừng hơn nửa giờ sau, Hứa Mộ Triều ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài cửa xe, nhận thấy binh lực của mình đã vào vị trí. Nét mặt cô tự nhiên vui vẻ, hào hứng hẳn lên.

“Cuộc chiến sắp bắt đầu, anh hãy tự bảo vệ mình.” Cô chậm rãi đứng lên, mỉm cười, nói với người đàn ông. “Anh cũng coi như một chiến lợi phẩm của tôi.”

Người đàn ông ngẩn ra, nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt tò mò. “Cô là ai? Một cô gái phản bội loài người ư?”

Hứa Mộ Triều cười ha hả, không trả lời mà nói: “Chờ đó! Tôi sẽ về ngay thôi!”

Lại nhìn những sợi xích sắt giăng chằng chịt trên người anh ta, cô nhíu mày, lắc đầu cảm thán: “Đúng là biến thái…” rồi lại liếc nhìn anh ta một cái, nói: “Chẳng cần biết anh đã gây ra tội ác tày trời gì, tôi sẽ giúp anh tháo chúng ra.”

Không đợi anh ta đáp lại, cô nhanh nhẹn đứng lên, dáng vẻ vô cùng hăng hái. Sau một tiếng huýt sáo dài, Hứa Mộ Triều giơ đôi chân đi bốt da ngắn màu đen lên, đá mạnh vào thùng xe.

Cánh cửa bật tung, văng ra xa vài mét, cô lập tức nhảy xuống xe.

Lúc này, Thiếu tá Quan Duy Lăng cũng nghe thấy rõ ràng tiếng thú kêu liên tiếp truyền đến trong đêm, lòng không khỏi chùng xuống. Kể từ khi nhận nhiệm vụ vào nửa tháng trước, anh ta luôn cố gắng hết sức né tránh thú quân. Chỉ còn vài ngày nữa là sẽ trở lại địa phận của loài người, không ngờ đêm qua, khi anh ta dẫn theo hai lính trinh sát đi dò đường, Thiếu úy Tống Huyên lại để xảy ra xung đột với đám thú binh.

Tống Huyên vốn thuộc diện con ông cháu cha, mặc dù khả năng chiến đấu rất mạnh mẽ nhưng kinh nghiệm còn non kém, lại không chịu tuân lệnh cấp trên. Sau khi xảy ra xung đột, Quan Duy Lăng lập tức lệnh cho binh lính cấp tốc hành quân, nhưng rốt cuộc vẫn bị thú binh bám sát ngay sau.

Nhiệm vụ áp giải tù nhân quan trọng như vậy mà lại phạm phải một sai lầm sơ đẳng, ngay cả bản thân anh ta cũng không thể tin nổi.

Sau khi đám người thú bao vây đoàn xe, lại có một đàn thú lớn tựa như những ngọn núi nhỏ nhanh chóng khiêng hỏa tiễn hạng nặng xuất hiện trong bóng đêm. Quan Duy Lăng biết, mặc dù binh lính của mình đều rất tinh nhuệ nhưng sự chênh lệch về binh lực của hai bên quá lớn, chắc chắn anh ta sẽ thua. Vậy là anh ta nhanh chóng đưa ra quyết định, phân công sĩ quan phụ tá bố trí trận địa, làm gì cũng được để kéo dài thời gian. Còn anh ta thì rút súng ra, đi thẳng tới chiếc xe thứ ba đang chở phạm nhân.

Rất nhanh sau đó, tiếng súng đầu tiên vang lên, rồi các loại súng ống lần lượt khai hỏa. Giữa bầu trời đêm tối đen như mực, những tia lửa đạn đan vào nhau tạo thành hỏa tuyến, chiếu rọi bầu trời lúc sáng lúc tối. Các binh sĩ đều vô cùng căng thẳng, nấp sau xe mà đánh trả. Còn ở bên ngoài, đám thú binh vẫn hung dữ chậm rãi tiến tới.

Tại một nơi tràn ngập ánh lửa và khói thuốc súng, Quan Duy Lăng vừa liếc mắt đã nhìn thấy cô gái tự xưng là lính đánh thuê đang đứng trước cửa thùng xe chở tử tù, vì cô đứng ngược sáng và cúi thấp đầu nên không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô. Anh ta lập tức chạy đến.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s