Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 1.4]

Hồi tưởng, màn hai: (^.^)

Hai ngày sau khi diễn ra màn một, chị họ Thủy Thượng Tiên bị người ta vây đánh, gọi cô sang cứu viện. Trong quá trình miễn cưỡng cứu giúp chị họ nhà mình, cô bị phe kia lên kênh Thế giới ra lệnh truy nã. Cái con người tên Ôn Như Ngọc đó cũng lên kênh Thế giới góp vài câu, nói: “Kẻ nào dám giết Nhược Vi Quân Cố, kẻ đó là kẻ thù của Ôn Như Ngọc ta.”

Người nổi tiếng nói chuyện quả có khác, kênh Thế giới chớp cái đã náo nhiệt hẳn lên. Lúc có người hỏi anh ta Nhược Vi Quân Cố là ai, anh ta lại lên tiếng lần nữa: “Là bang chủ phu nhân nhà chúng tôi chứ ai!”

Thế là, trên kênh Thế giới, câu chữ rào rào như đèn kéo quân, nhấp nháy không ngừng, đến độ Diêu Viễn ngồi trước màn hình phải hít một hơi thật sâu rồi mới xông thẳng lên đó: “Ôn Như Ngọc, anh nói linh tinh gì thế?”

Cùng lúc đó, có người cũng phát ngôn một câu y hệt như cô, đến cả dấu câu cũng chẳng khác tẹo nào.

Người đó… tên là Quân Lâm Thiên Hạ, bang chủ của bang phái đứng đầu Thịnh thế.

Sau đó Quân Lâm Thiên Hạ còn quăng thêm một câu: “Cho dù có là thật thì cũng không thể bạ đâu cũng nói như thế được.”

“…”

Câu này… quả thật rất đáng để nghiên cứu và bàn tán.

Thế là hôm đó, nhân vật Nhược Vi Quân Cố của Diêu Viễn nổi danh như cồn.

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 2.1)

 

 

Chương 2

Đội trưởng người thú[1]

 3d t1

Sau khi gánh chịu hàng loạt tia bức xạ hạt nhân, bầu trời từ màu xanh lam chuyển sang sắc đỏ như máu. Mặt trời chói chang như một tấm gương sáng treo trên cao, dưới cái nắng hè nóng nực, Đại Võ lê từng bước nặng nề giữa thao trường rộng lớn.

Trên thao trường, một đám người thú đang nghiêm túc luyện tập dưới sự chỉ huy của đội trưởng. Ngoài ra, còn có một gã người thú cao tới hai mét đang luyện tập đối kháng tay không; một con hổ biến dị màu trắng, tuy cơ thể nhỏ bé nhưng lại nhanh nhẹn, mạnh mẽ vô cùng; còn có những gã bẩm sinh đã hóa thú, thân hình lực lưỡng, gã nào gã nấy phải cao đến hơn tám mét, ai nghe qua danh cũng phải sợ mất mật. Cả đám đứng sừng sững giữa thao trường, như những cây trụ sắt khổng lồ.

Thân là tinh anh của đội quân bán thú[2], khuôn mặt Đại Võ vừa mang nét dữ tợn, lại khôi ngô tuấn tú khác thường. Nhưng lúc này, vẻ mặt của anh ta hết sức nặng nề, cho thấy tâm trạng đang không được tốt, khiến những gã người thú khác không dám bén mảng đến chào hỏi.

Đại Võ đi sâu vào trong căn cứ, đến trước một tòa nhà nhỏ ba tầng, liền bị đám lính bán thú ngăn lại.

Gã thú binh khó xử nói: “Đội phó! Đội trưởng đã dặn, buổi sáng là thời gian để cô ấy nghỉ ngơi, dưỡng sức và suy tính chiến lược, bất luận là ai cũng không được làm phiền…”

“Nói láo!” Đại Võ trừng mắt nhìn gã thú binh. “Đội trưởng nói tôi là ngoại lệ, có việc khẩn cấp thì cứ đến gặp cô ấy. Cút ngay!”

Sau khi đạp một cú vào mông gã thú binh, Đại Võ phi ầm ầm lên lầu.

Ở trước mặt đám thú binh, Đại Võ luôn tỏ ra ngang tàng, cao ngạo, thế mà khi đến trước cửa phòng nghỉ của đội trưởng, anh ta lại nín thở, bước chân cũng nhẹ hẳn đi. Nhưng bước chân của người thú dù có cố gắng nhẹ nhàng đến mấy thì vẫn để lại những tiếng thình thình trên mặt sàn.

“Vào đi!” Một giọng nói trong trẻo uể oải vang lên.

Vẻ mặt Đại Võ thoáng chốc vui mừng. Cánh cửa tự động từ từ mở ra, anh ta cứ thế nghênh ngang đi vào, liếc mắt thấy đội trưởng đang từ trên giường ngồi dậy. Vì vừa mới tỉnh giấc nên đôi mắt vốn sắc bén, sáng ngời trên chiến trường của đội trưởng lúc này hơi mơ màng, có vẻ ngái ngủ, hệt như một con cừu nhỏ.

Nghỉ ngơi dưỡng sức, suy tính chiến lược gì chứ? Đại Võ biết thừa đội trưởng chẳng qua chỉ là thích ngủ nướng mà thôi.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu qua ô cửa sổ thủy tinh màu xanh nhạt khiến cả căn phòng ngập tràn ánh sáng nhàn nhạt. Đại Võ nheo mắt nhìn đội trưởng, cô đang mặc chiếc áo sơ mi quân nhân màu trắng, quần màu đen, càng tôn lên thân hình cân đối, thon thả với làn da trắng sáng như ngọc và tinh thần nhẹ nhàng, khoan khoái.

Nhưng mà… Đại Võ khịt khịt mũi. Gian phòng của đội trưởng vốn luôn thoang thoảng hương hoa, đương nhiên thỉnh thoảng cũng có xen lẫn chút ít mùi thuốc súng và máu, nhưng mùi hương này…

Ánh mắt Đại Võ nhất thời biến đổi, anh ta nhìn cô vẻ khó tin. “Đội trưởng, cái mùi này…”

Rõ ràng đây là mùi tỏa ra từ động vật giống cái khi đến mùa, thơm đến ngất ngây.

Đội trưởng ngẩn ra, sắc mặt hơi biến đổi. Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên cô mơ thấy giấc mơ kì quái đó. Trong mơ, cô thấy mình cùng một người đàn ông không nhìn rõ mặt liều chết quấn lấy nhau… Khi tỉnh khỏi giấc mộng, thấy đáy quần lót ẩm ướt, toàn thân mỏi nhừ, cô cảm thấy xấu hổ và giận dữ không sao chịu nổi.

[1] Người thú là những con thú thuần chủng do chịu tác động của khoa học kĩ thuật hoặc ma thuật, đột biến gene mà có tư duy, tiếng nói và đứng thẳng như con người, nhưng cơ bản vẫn có hình thú nhiều hơn. Loại này mạnh mẽ, to lớn và hung dữ hơn bán thú rất nhiều.

 

[2] Bán thú là loại người được lai tạo giữa người và thú hoặc do phải chịu một tác động nào đó mà từ cơ thể người có thêm những bộ phận của thú.

 

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 1.4)

Hứa Mộ Triều chợt hiểu ra, nó muốn ăn thịt cô, muốn ăn tươi nuốt sống cô, nó biết cô chính là món mồi ngon của nó.

Nhưng sao cô có thể chết ở nơi này được? Trải qua muôn vàn khổ cực, không chết trong tay lũ zombie mà lại chết trong tay lão Giáo sư biến thái và con quái vật này ư?

“Grào…” Con quái vật gầm lên một tiếng rồi lao về phía Hứa Mộ Triều.

“A…” Hứa Mộ Triều cũng điên tiết, trợn mắt, cầm dao liều mạng lao về phía con quái vật.

 

Sau khi dụ dỗ Hứa Mộ Triều chui vào chiếc rương đông lạnh khổng lồ, tâm trạng của lão Giáo sư vô cùng tốt. Ông ta vốn định theo dõi toàn bộ quá trình Quang ảnh thú xé xác con mồi, nhưng tiếng động do lũ zombie gây ra càng lúc càng lớn, chắc bọn chúng đã phá được cánh cửa hầm tầng một rồi.

Giáo sư Tiết nhíu mày, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc bình nhỏ đựng chất lỏng màu đen, sau đó quăng ra ngoài qua lỗ thông hơi cực nhỏ trên cánh cửa, rồi lại dùng một tấm thép bịt chặt lỗ thông hơi đó lại.

Ngoài phòng, rất nhanh đã không còn tiếng động nào nữa.

Ông ta gỡ tấm thép, nhìn ra bên ngoài, thấy lũ zombie với khuôn mặt dữ tợn đổ rạp dưới đất, liền cười khẩy một tiếng. Lũ zombie thối tha này sao có thể chống chọi nổi loại khí độc do chính tay ông ta chế tạo? Chỉ có con nhãi ranh trong kia mới dám cho rằng ông ta không thể đối phó nổi lũ zombie thối tha đó, hết đạn cạn lương thật. Thực ra, ông ta chỉ muốn lừa Hứa Mộ Triều tự nguyện chui đầu vào chiếc rương đông lạnh để làm miếng mồi béo bở cho con quái vật kia mà thôi.

Ông ta quay lại chỗ chiếc rương đông lạnh, nhìn qua ô cửa sổ nhỏ, chỉ thấy một màn sương mù màu đỏ tươi. Ông ta không dám bước vào kiểm tra, nhưng cũng không lo lắng chút nào, vì sức tấn công của Quang ảnh thú mạnh mẽ ghê người, hơn nữa nó cũng đã ăn thịt bảy, tám người rồi. Ngay đến nam thanh niên cường tráng còn không chống đỡ nổi, huống chi là một cô gái nhỏ bé. Ông ta chăm chú lắng nghe, trong chiếc rương rõ ràng chỉ có tiếng thở đều đều của Quang ảnh thú, nhịp thở chậm hơn của con người nửa nhịp.

Ông ta hài lòng gật đầu, cô gái này da nhẵn thịt mềm, xem ra đủ để Quang ảnh thú no nê trong vài ngày. Ba ngày sau, quân đội sẽ đến đón ông ta như đã hẹn, lúc đó, ông ta và Quang ảnh thú đều có thể bình yên vô sự rời đi. Nhưng để đảm bảo thịt cô gái luôn được tươi ngon, ông ta vẫn mở hết các máy móc, thiết bị trong rương đông lạnh. Chất hóa học bên trong chiếc rương đủ dùng trong một trăm năm. Dù sao Quang ảnh thú cũng chịu được nhiệt độ thấp, đợi đến nơi an toàn rồi, ông ta sẽ nâng nhiệt độ lên sau.

Đến buổi tối ngày thứ tư, chậm hơn lịch hẹn một ngày, rốt cuộc Giáo sư Tiết cũng chờ được quân cứu viện đến. Đó chính là quân đội trung ương được chính phủ phái đến cứu nhà sinh vật học kiệt xuất nhất thế giới – kẻ đã lừa Hứa Mộ Triều.

Mặc dù chỉ là một tiểu đội nhỏ gồm sáu người nhưng ai cũng được trang bị vũ khí hết sức đầy đủ. Sau khi xuống khỏi chiếc xe việt dã, họ nhanh chóng dò tìm tín hiệu của những người còn sống. Giáo sư Tiết rất yên tâm, mở cửa phòng thí nghiệm dưới lòng đất cho họ vào. Sáu quân nhân vũ trang đầy đủ sải bước tiến vào, cầm súng cẩn thận dò xét xung quanh, sau khi xác định trong phòng chỉ có một mình Giáo sư Tiết, bọn họ mới bỏ súng xuống.

“Đi thôi! Các cậu chậm chạp quá! Giúp tôi chuyển tất cả những thiết bị này lên xe đi!” Giáo sư Tiết nói.

Tay chỉ huy ngẩng đầu lên. Bên dưới chiếc mũ quân nhân là đôi mắt sâu thẳm màu xanh biếc, những hoa văn kim loại hình bướm trải rộng trên làn da tái nhợt, trắng xanh. Hắn nhếch miệng cười, nhìn thẳng vào Giáo sư Tiết, nói: “Hóa ra là chỉ còn một người sống, lại còn là một lão già nữa. Thật lãng phí thời giờ của ta.”

Toàn thân Giáo sư Tiết run lẩy bẩy, trong lòng dấy lên nỗi khiếp hãi không gì so sánh được. “Các ngươi là… zombie ư?!… Các ngươi đã tiến hóa rồi sao?”

Zombie vốn chỉ là những cái xác không hồn, không biết nói và không có suy nghĩ. Ai có thể ngờ, người lính rõ ràng mang những đặc điểm của zombie, đứng trước mặt Giáo sư Tiết lúc này, lại xảo quyệt đến mức có thể ngụy trang thành con người?

“Đúng vậy, chúng tao luôn tiến hóa không ngừng.” Gã quân nhân nắm lấy cổ Giáo sư Tiết, vặn nhẹ một cái.

Năm phút sau.

Sau một loạt âm thanh tàn nhẫn, thô bạo như dã thú xé thịt con mồi, sáu gã quân nhân chậm rãi lau khô vết máu nơi khóe miệng. Trên mặt đất chỉ còn lại một đống xương trắng ởn. Trong lúc những tên khác thu gom những thứ hữu dụng thì gã chỉ huy lại chú ý tới chiếc rương đông lạnh khổng lồ nằm ở giữa phòng.

Hắn bước tới gần, vừa chạm tay vào liền bị cảm giác lạnh thấu xương bủa vây, vội rụt tay lại. Hắn ghé mắt nhìn vào trong qua ô cửa sổ nhỏ trên thành rương, chỉ thấy một màn sương trắng mịt mờ, lạnh ngắt, mơ hồ còn lộ ra vài dải màu đỏ như máu, ngoài ra không nhìn rõ bất cứ thứ gì khác.

“Đi!” Hắn không có hứng thú nghiên cứu bên trong rốt cuộc có thứ gì, liền dẫn thuộc hạ rời khỏi phòng thí nghiệm.

Chiếc máy phát điện duy nhất cũng bị bọn chúng mang đi, toàn bộ phòng thí nghiệm trong nháy mắt chìm trong bóng tối sâu thẳm.

Đó là mùa thu năm 2012, năm đầu tiên bùng nổ chiến tranh zombie.

Chớp mắt đã rất nhiều năm trôi qua, có biết bao người đã đi ngang qua đây, cùng vô số chiến dịch đã diễn ra. Dần dần, nơi đây chính thức trở thành một phế tích, rác rưởi, thi thể chất chồng như núi, chiếc rương đông lạnh bị vùi sâu dưới lòng đất, không một ai biết đến. Càng không ai biết được, có một cô gái nhỏ tên là Hứa Mộ Triều cùng một con quái vật với biệt danh “Quang ảnh thú” đang bị chôn sâu dưới lớp đất này.

Mãi đến một trăm năm sau.

 

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 1.3]

Hồi tưởng, màn một: (>.<)

Gần một tuần trước, có một ngày cô đang đi dạo dưới một chân núi nào đó thì trông thấy một cặp tình nhân đang ngọt ngào ân ái giữa non xanh nước biếc. Người nam tên Gia Đẹp Trai Nhất, người nữ tên là Mỹ Nhân Như Xưa. Sau đó, dưới ánh chớp lửa bùng, một đoàn người nhảy ra, giết luôn đôi tình nhân đang mặn nồng thắm thiết kia…

Khụ, khoe khoang tình cảm bị người ta giết thì thôi đi, nhưng sao đến người qua đường vô tội như cô cũng bị tấn công nữa? Diêu Viễn rất buồn bực, cái tên Hùng Ưng Nhất Hiệu của đám người kia chẳng nói một lời đã xông thẳng tới giết cô. Một đấu một đùng đùng đoàng đoàng đến gần mười phút, cuối cùng cô xách kiếm tung một chiêu tức thời, dưới mưa hoa ngập trời, mũi kiếm vẽ một vòng cung như vầng trăng, chiêu này là “Hoa kiến nguyệt”, tục gọi là “Cho ngươi hoa mắt”, vừa chặn đứng sự tấn công của đối phương vừa nhân thời gian ba giây đối phương hoa mắt chóng mặt, Diêu Viễn nhanh chóng, chuẩn xác tung ra hai chiêu “Huyết tế”, một giây rưỡi một kiếm, hai kiếm là đủ đánh bay nốt chỗ máu còn lại của đối phương. Hùng Ưng Nhất Hiệu ngã gục. Trong khoảng thời gian đó, cặp đôi mặn nồng thắm thiết kia cũng đo đất luôn rồi.

Sau đó, Diêu Viễn còn tưởng cô sẽ bị đồng bọn của Hùng Ưng Nhất Hiệu vây đánh, chẳng ngờ đám người kia chỉ đứng một bên, một người ra tay hồi sinh cho Hùng Ưng Nhất Hiệu xong thì không ai có động tĩnh gì nữa.

Trong lúc Diêu Viễn còn đang âm thầm nâng cao cảnh giác thì cô nàng tên Mỹ Nhân Như Xưa bị đám người kia đánh gục lại lên kênh Thế giới chỉ mặt điểm tên bang chủ của bang Thiên Hạ, nhân vật trâu bò của Thịnh thế – Quân Lâm Thiên Hạ: “Quân Lâm Thiên Hạ, anh không thể bỏ qua cho bọn này sao?”

Quân Lâm Thiên Hạ hiện không có mặt ở hiện trường đáp lại: “Không thể.”

Đây hẳn là mấy vụ “tranh giành tình cảm” thường thấy nhất trong game. Diêu Viễn đọc xong chỉ có thể cảm thán số mình quá nhọ, cô đây hoàn toàn là chọn sai thời gian, đi sai địa điểm nên mới gặp phải một dàn diễn viên với trình độ diễn xuất quá là lung tung bát nháo, chẳng tôn trọng kịch bản gì cả. Đúng là tai bay vạ gió!

Ngày đó cô cứ ngỡ vai của mình đến đấy là xong, đang định rời đi thì một nhân vật nam trông phong độ phi phàm tên là Ôn Như Ngọc từ đám người bên kia bước sang tạ lỗi với cô, nói rằng anh chàng Hùng Ưng Nhất Hiệu nhà mình mắt mũi kèm nhèm nhận nhầm người, sau đó hỏi cô có vui lòng kết bạn cùng bọn họ hay chăng.

Cô vừa choáng vừa thấy khó hiểu, lúc đối phương gửi tới yêu cầu kết bạn, cô ấn “từ chối” rồi chỉ đáp một câu: “Kết bạn thì không cần đâu, nếu chuyện chỉ là nhầm lẫn thì tôi đi trước đây.” Nói xong, cô liền điều khiển nhân vật bước đi, trước khi khuất hẳn còn vô tình liếc thấy mấy câu nói chuyện trên màn hình.

Lạc Thủy: “Quan tài vụ số một bang Thiên Hạ nhà mình bị từ chối rồi??? Lần đầu tiên trong lịch sử nha!”

Ôn Như Ngọc: “Ồn ào cái gì? Chẳng lẽ các người không thấy bang chủ nhà chúng ta tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc phải thành gia lập thất rồi hả?”

Lạc Thủy: “Ông đúng là không sợ chết!”

Thuyết minh:

  1. Hoa kiến nguyệt: Còn có tên là “Cho ngươi hoa mắt”, chiêu thức lập tức thi triển (không cần thời gian chờ vận công), chặn đứng sự tấn công của đối phương, đồng thời khiến địch thủ hoa mắt trong vòng ba giây.
  2. Huyết tế: Thời gian vận công một phẩy năm giây, dùng hai mươi lăm phần trăm lượng máu của mình để tăng bốn lần mức độ bạo kích của đường kiếm, nếu sử dụng bốn lần thì người sử dụng kỹ năng này sẽ chết.