Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 1.2]

Diêu Viễn giật mình tỉnh giấc, hoàn toàn không thể hiểu được. “Sao lại mơ một giấc mơ kì lạ vậy nhỉ?” Bây giờ cô đã học xong thạc sĩ, vậy mà còn mơ về khoảng thời gian vẫn đang học đại học năm nhất.

“Hẳn là vì dạo này đọc sách nhiều đến đần cả người ra rồi.” Thế là cô nàng quyết định. “Lát nữa dậy phải chơi game xả “xì trét” mới được!”

Từ nhỏ đến lớn, Diêu Viễn luôn là tấm gương học sinh giỏi tiêu biểu. Cô học khoa Văn ngôn Hán ngữ tại trường Đại học Giang Ninh nổi tiếng, sau đó được trường cử sang Canada học thạc sĩ, tốt nghiệp xong về lại trường cũ công tác, trở thành giảng viên dạy môn tự chọn. Cô dạy môn  Mỹ học đại cương, đã đứng lớp được hai tháng rồi.

Cô cũng không có mục tiêu gì to lớn, vĩ đại, chỉ mong ngày ngày trôi qua yên ả.

Tựa như, lúc chơi game nhất định phải đảm bảo tốc độ đường truyền nhanh, không rớt mạng giữa chừng nha ông trời!

Trưa Chủ nhật, Diêu Viễn ngủ dậy, gộp bữa sáng với bữa trưa vào giải quyết một lần rồi mở máy tính, đăng nhập Thịnh thế truyền thuyết. Vừa vào đã nhìn thấy nhân vật của mình, Nhược Vi Quân Cố, đứng tại một đình viện, tường cao gấp khúc, phía trước mặt là một hồ nước nho nhỏ với những bông hoa súng nở rực rỡ.

Chốn thanh tĩnh liễu rủ thướt tha, nước biếc hoa thắm này tên là Tiểu Liễu viện, do cô đi bừa mà tìm thấy được.

Bởi vì chỗ này chẳng có gì để đánh nên chẳng có mấy người chơi lai vãng.

Kiếm khách Nhược Vi Quân Cố lặng lẽ đứng dưới một gốc liễu, đeo kiếm bên hông, mái tóc dài đen bóng được cố định bởi ba chiếc trâm bạc, tùy ý buông xuống lưng, bên trong là làn áo mỏng màu tím nhạt, bên ngoài khoác áo hai lớp màu tím hoa cà, còn có áo khoác ngắn và dải thắt lưng màu tím bạc, ngoại hình rất oai hùng, hiên ngang.

“Chỗ này rất thích hợp để hẹn hò, vậy mà có mỗi mình cô đơn lẻ bóng đứng đây, quả là lãng phí!”

Diêu Viễn thở dài cảm thán. Nào ngờ, trên bức tường cao ngay sau lưng Nhược Vi Quân Cố có một đao khách, tóc dài bạc trắng, tay áo phiêu phất, đang lẳng lặng nhìn về phía cô.

Mà Diêu Viễn cũng không mất hứng được bao lâu, người chơi Hoa Khai cùng bang phái đã gửi tin nhắn cho cô: “Tiểu Quân, nghe nói cậu sắp cùng Quân Lâm Thiên Hạ nổi tiếng trâu bò của Thịnh thế mình ước hẹn chung thân à?”

Nhược Vi Quân Cố: “Hả?”

Hoa Khai: “Cậu không biết sao? Hai ngày nay cậu không lên, kênh Thế giới đang đồn ầm ầm kia kìa, nói là cậu được Quân Lâm Thiên Hạ cứu, sau đó định lấy thân báo đáp người ta luôn.”

Nhược Vi Quân Cố: “Cái gì?!”

Mình với cái người “nổi tiếng trâu bò” Quân Lâm Thiên Hạ kia bắt đầu có liên quan đến nhau… nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ được gần một tuần chứ mấy?

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 1.3)

Quang ảnh… thú?

“Cô còn đồ ăn không? Thịt ấy? Nó không ăn bánh quy đâu.” Giáo sư Tiết hỏi.

Hứa Mộ Triều lắc đầu.

“Quang ảnh thú thật đáng thương, đã nhịn đói cả ngày rồi…” Giáo sư Tiết tỏ ra hơi thất vọng.

Hứa Mộ Triều lại hỏi: “Giáo sư, chúng ta làm thế nào để thoát thân đây? Khắp nơi đều là zombie.”

Giáo sư cười, vỗ nhẹ vào chiếc rương nhốt Quang ảnh thú rồi nói: “Đây là một chiếc rương đông lạnh. Nó được chế tạo từ những chất liệu cao cấp nhất dành cho tàu vũ trụ, có thể duy trì sự sống trong trạng thái hôn mê ở nhiệt độ cực thấp. Nếu có nguy hiểm, chúng ta sẽ chui vào trong đó, cùng Quang ảnh thú ngủ đông vài chục năm, chờ đến khi lũ zombie bị tiêu diệt hết rồi ra ngoài.”

Người đông lạnh ư? Hứa Mộ Triều bán tín bán nghi, chỉ có thể hi vọng rằng ông Giáo sư này không bị điên mà thôi!

Đương nhiên, Giáo sư Tiết không hề điên.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Mộ Triều còn chưa kịp nghiệm chứng tính khả thi của chiếc rương đông lạnh đó thì một đoàn zombie đã tràn vào, vây quanh phòng thí nghiệm. Có vẻ như mấy tên zombie chạy thoát hôm qua đã trở về gọi đồng bọn tới tấn công. Không biết bọn chúng tìm đâu ra một cây cột thép khổng lồ, liên tục nện mạnh vào cánh cửa kim loại của phòng thí nghiệm. Nửa giờ sau, trên cánh cửa kim loại xuất hiện một lỗ thủng lớn, chẳng mấy chốc mà bị phá tung.

Đạn dược của Giáo sư đã dùng hết từ ngày hôm qua, ông ta cắn răng, nói: “Chúng ta vào trong rương đông lạnh kia thôi.”

Hứa Mộ Triều chỉ do dự trong nửa giây, sau đó quả quyết gật đầu. Cô chỉ có thể tin tưởng vào con đường sống duy nhất này mà thôi.

Đứng trước chiếc rương kim loại, Giáo sư Tiết nói: “Bây giờ tôi mở cửa, cô phải nhanh chóng chạy vào trong.”

Hứa Mộ Triều nhấc một chân lên rồi lại bỏ xuống, hỏi: “Ngài không vào cùng với tôi sao?”

Giáo sư Tiết nói: “Phải có người ở bên ngoài điều khiển hệ thống bảo vệ. Ngộ nhỡ lũ zombie xông vào đây thì chúng ta không sống nổi đâu. Nhanh lên! Giúp tôi trông nom Quang ảnh thú thật tốt nhé!”

Hứa Mộ Triều nghe ông ta nói với vẻ thành khẩn như vậy, lại liếc mắt nhìn con thú nhỏ đang nằm co ro trong góc rương, gật đầu với tâm trạng trĩu nặng. “Bảo trọng!”

Vừa bước vào chiếc rương đông lạnh khổng lồ đó, cánh cửa sau lưng cô lập tức đóng lại, nhanh đến mức khiến cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Ngay sau đó, một mùi hương hết sức kì quái, rất giống với mùi xác chết đã thối rữa xộc thẳng vào mũi cô. Nhưng trong rương rõ ràng chỉ có mỗi con thú nhỏ kia, vậy thì thứ mùi đó từ đâu mà có?

Hứa Mộ Triều hết nhìn con thú nhỏ dường như đang say ngủ kia lại quay đầu nhìn về phía Giáo sư Tiết bên ngoài cánh cửa, chợt thấy ông ta nở một nụ cười cổ quái. Trong lòng cô lập tức dấy lên một cảm giác vô cùng bất an. Tại sao ông ta lại cười như vậy? Ánh mắt hưng phấn và bộ dạng thỏa mãn kia là có ý gì?

Lúc này, ánh mắt của lão Giáo sư lướt qua cô rồi nhìn thẳng xuống Quang ảnh thú, lão cất giọng đầy vẻ trìu mến: “Quang ảnh thú à Quang ảnh thú, bảo bối đáng thương của ta, rốt cuộc ngày hôm nay cũng có thức ăn tươi sống cho ngươi rồi… Đau lòng chết mất! Cứ từ từ mà thưởng thức nhé! Thịt con bé này hẳn là mềm như rau vậy đó!”

“Ông…” Hứa Mộ Triều dường như không tin nổi vào tai mình, hóa ra mục đích ông ta cứu cô là vì muốn biến cô thành thức ăn cho con quái vật này ư? Đây vốn là một cái bẫy!

Cô rút con dao ra, ánh mắt phút chốc trở nên lạnh như băng, trong giọng nói trấn tĩnh lộ rõ vẻ uy hiếp: “Tôi không phải loại phụ nữ yếu đuối như ông tưởng đâu! Thả tôi ra mau!”

“Hừ! Tao đã cứu mày một mạng, chẳng lẽ mày không thể lấy thân báo đáp sao?” Lão Giáo sư cười nham hiểm.

“Gừ…” Phía sau Hứa Mộ Triều đột nhiên truyền đến tiếng gầm nặng nề, trầm thấp. Cô nhanh như cắt xoay người lại. Hóa ra con thú nhỏ nãy giờ vẫn yên lặng đã nhận thấy sự thay đổi xung quanh, nó chậm rãi mở đôi cánh đỏ như máu ra, từ từ đứng lên, để lộ những bắp thịt rắn chắc trên cơ thể, móng vuốt và hàm răng trắng muốt, sắc nhọn như dao. Nó ngẩng chiếc đầu người lên, nhìn chằm chằm vào Hứa Mộ Triều, đôi mắt màu xanh lam lóe sáng, lạnh lẽo, đáng sợ nhưng cũng đẹp đến ma mị.