Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 3.4]

Sau khi Quân Lâm Thiên Hạ nhận được tọa độ chính xác, rất nhanh đã đến bên Nhược Vi Quân Cố, sau đó vào lúc Diêu Hân Nhiên đứng bên cạnh đi tới đi lui định hỏi em mình sao chẳng thấy động đậy gì thì đột nhiên giật nảy mình. “Có phải chị hoa mắt rồi không? Quân Lâm Thiên Hạ? Sao anh ta lại xuất hiện ở đây?”

Quân Lâm Thiên Hạ gửi tin nhắn riêng tới Diêu Viễn: “Làm nhiệm vụ ở đâu?”

Diêu Viễn không trả lời anh ta, bởi vì chị cô đột nhiên hiểu ra: “Em quyến rũ được anh ta thật rồi hả?!”

Diêu Viễn toát mồ hôi. “Em không có quyến rũ.”

Thủy Thượng Tiên: “Quân Lâm bang chủ, anh có chuyện gì sao?”

Một lúc sau, có tin nhắn đến, Quân Lâm Thiên Hạ: “Hỏi Nhược.”

Diêu Hân Nhiên quay phắt lại, gào lên với cô em họ ngồi bên cạnh: “Còn nói không quyến rũ người ta!”

Diêu Viễn có trăm cái miệng cũng không giải thích cho rõ ràng được.

Nhược Vi Quân Cố: “Nhiệm vụ này hệ số khó khăn không cao lắm, anh…”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Anh rảnh.”

Ba người lập thành một đội, Diêu Viễn cố tỏ ra thản nhiên giới thiệu: “Chị, đây là Quân Lâm Thiên Hạ. Quân Lâm bang chủ, đây là Thủy Thượng Tiên.”

Thủy Thượng Tiên: “…”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Chào cô.”

Diêu Hân Nhiên cảm thán với Diêu Viễn: “Nhóc quỷ, đừng có quên lát nữa phải kể hết cho chị nghe đầu đuôi câu chuyện đấy.”

Diêu Viễn rưng rưng nước mắt. “Cái “đuôi” thì chị thấy rồi đấy, còn cái “đầu” thì em cũng không biết ở đâu luôn.”

Nhờ có anh tài số một server gia nhập mà chưa đầy mười phút sau, nhiệm vụ của Thủy Thượng Tiên đã hoàn thành. Thủy Thượng Tiên khen ngợi rối rít: “Cái chức đại thần này quả nhiên không phải hư danh.”

Đại thần nhắn tin riêng qua: “Còn có gì cần làm nữa không?”

Nhược Vi Quân Cố: “À, hết rồi, cảm ơn.”

Diêu Hân Nhiên nhìn hai người lại lần nữa chẳng nhúc nhích trên màn hình.

Thủy Thượng Tiên: “Quân Lâm bang chủ, vừa nãy thật cảm ơn, về sau có chuyện gì có thể tìm tôi, đương nhiên tìm Nhược Nhược cũng được! Ha ha, tôi đi trước đây!”

Diêu Viễn quay đầu trừng mắt với chị mình.

Diêu Hân Nhiên chẳng thèm ngó ngàng. “Đừng có trừng mắt nữa, em cũng nên biết thế nào là đủ đi, đại thần to thế này cho em tùy ý sử dụng luôn rồi. Khụ khụ, Quân Lâm Thiên Hạ, thật đúng là tên cũng như người. Nếu không phải vừa rồi anh ra phát ra khí thế “người không phận sự có thể đi rồi” mạnh mẽ, rõ ràng như thế thì chị còn định ở lại chiêm ngưỡng thêm chút nữa cơ.”

Diêu Viễn câm nín, quay màn hình máy tính lại, nói: “Đây, chiêm ngưỡng đi.”

Diêu Hân Nhiên bật cười, cũng quay đầu qua xem thật.

Trên màn hình, nam tử tóc bạch kim kiêu ngạo đứng đó, trên tay cầm hai thanh đao nức tiếng giang hồ ngang ngửa với Tuyết kiếm, khí độ hiên ngang, coi thường thiên hạ.

Diêu Viễn cũng nhìn nhân vật khôi ngô tuấn tú, phong độ phi phàm trên màn hình, đột nhiên thấy hơi hiếu kì, không biết người đứng đằng sau nhân vật này là người thế nào nhỉ?

Advertisements

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 3.3]

Diêu Viễn nghĩ một hồi, dày mặt hỏi: “Quân Lâm bang chủ, lần trước anh nói là đến báo ơn đúng không? Vậy thì xem chín trăm chín mươi chín đồng vàng kia như đền ơn đi, từ nay về sau chúng ta không liên quan gì đến nhau nữa, được không?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Hờ.”

“Hờ” là ý gì? Diêu Viễn sắp khóc đến nơi rồi.

Nhược Vi Quân Cố: “Thế này đi, Quân Lâm bang chủ, tôi mạo muội hỏi một câu, có thể là do tôi hiểu nhầm… Có phải là anh muốn… quấn lấy tôi không thế?” Nói xong, mặt Diêu Viễn cũng đỏ hồng lên, cái gì mà “quấn lấy tôi” chứ? Não cô toàn đậu phụ cả rồi sao, lẽ ra phải hỏi là “có phải anh đang lấy tôi ra làm trò đùa không, từ lúc chúng ta quen nhau đến giờ ấy”?

Quân Lâm Thiên Hạ: “Không phải hiểu nhầm đâu.”

Diêu Viễn nhìn màn hình máy tính thật lâu. “Đây là… gì với gì thế này!”

Tối hôm đó, Diêu Viễn quyết định phải tránh xa trò chơi này một thời gian.

 

Hai hôm sau là thứ Bảy, Diêu Viễn đến chỗ Diêu Hân Nhiên. Diêu Viễn ở một mình là vì cha mẹ đã qua đời, Diêu Hân Nhiên thì lại vì bị mẹ giục kết hôn liên tục, phiền quá nên chạy ra ngoài ở riêng luôn.

Giải quyết xong bữa trưa, Diêu Viễn vốn định kéo chị mình đi dạo phố thì lại bị xách cổ đến trước máy tính.

Diêu Hân Nhiên: “Em dùng laptop, chị dùng máy bàn, giúp chị làm nhiệm vụ.”

Diêu Viễn từ chối: “Đừng chơi nữa mà, thời tiết hôm nay đẹp thế này, chúng ta ra ngoài đi dạo đi!”

Vẻ mặt chị nhìn em: (╰_╯)#

Vẻ mặt em nhìn chị: X﹏X

Diêu Viễn lại lần nữa đăng nhập trò chơi, chưa đến hai phút sau đã nhận được tin nhắn từ Quân Lâm Thiên Hạ: “Lên rồi?”

“…” Cuối tuần, sao đại thần anh không ra ngoài hóng gió đi hả?

Sự thật là, người ta vừa từ một bữa tiệc hóng gió trở về, mới đặt chân vào nhà, di động đã có tin nhắn báo: “Cô ấy lên mạng rồi”, thế là đại thần cũng bò lên theo.

Quân Lâm Thiên Hạ: “Đang ở đâu? Anh qua tìm em.”

Nhược Vi Quân Cố: “Hả? Không, đừng, tôi phải giúp bạn tôi làm nhiệm vụ.”

Nói đến đây, hẳn là anh ta…

Quân Lâm Thiên Hạ: “Bạn gì? Anh giúp bọn em. Ồ, trong bang bọn anh có người nhìn thấy em rồi, anh qua luôn đây.”

Đại thần à, bang nhà anh rốt cuộc vĩ đại đến nhường nào thế? Đâu đâu cũng có người là sao?

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 5.5)

Mộ Triều mới chỉ thầm cảm mến một người, lên đến đại học thì chưa gặp người con trai nào cho cô cảm giác rung động thực sự, cho nên kinh nghiệm rất ít ỏi. Vì thế, cô cảm thấy vô cùng buồn phiền về dục vọng bộc phát trong cơ thể mình lúc này, mà không hề để ý rằng anh chàng kia cũng đang nhìn chằm chằm vào làn da trắng mịn lộ ra sau lớp áo ngủ mỏng manh của cô.

“Anh nghỉ ngơi đi!” Hứa Mộ Triều cúi đầu, xoay người rời đi. Anh ta là tù nhân của cô, vậy mà cô lại đánh mất thể diện trước mặt anh ta, điều này khiến cô cảm thấy hết sức xấu hổ, thế nên nhất định không thể để cảnh đó tái diễn.

Nhưng Hứa Mộ Triều lại chợt nghe thấy tiếng anh ta lẩm bẩm sau lưng mình: “Thân là một bán thú, chắc cô đã phải nín nhịn vô cùng khổ sở nhỉ?” Có lẽ là bởi sức khỏe vẫn còn yếu nên giọng nói của anh ta có phần uể oải, nhưng như thế lại càng thêm trầm thấp, quyến rũ. “Khuất phục hệ gene và bản năng thì có gì đáng xấu hổ? Tôi cũng có ham muốn đối với cô. Có lẽ… chúng ta nên thử một lần?”

Hứa Mộ Triều quay phắt lại nhìn anh ta. Anh ta vừa nói cái gì? Anh ta cũng có ham muốn, thử một lần ư?

Vì lời nói này, dục vọng như cơn sóng ngầm, từng đợt, từng đợt cuồn cuộn trỗi dậy trong cơ thể Hứa Mộ Triều. Đối với lời đề nghị của anh ta, phản ứng đầu tiên của cô chính là kiên quyết cự tuyệt, nhưng khi nhìn thẳng vào ánh mắt trầm tĩnh của anh ta, cô lại hơi chần chừ.

Dục vọng càng lúc càng mãnh liệt. Hai ngày nay tiếp xúc với đàn ông loài người, cảm giác kích thích đã giày vò khiến cô không sao chịu nổi, thậm chí thỉnh thoảng còn đầu váng mắt hoa, nguy hiểm vô cùng. Nhưng bên cạnh cô đều là người thú, giả như có một ngày không cách nào khống chế được dục vọng, lẽ nào cô lại phải cùng đám người thú… hay sao? Người đàn ông trước mắt mặc dù không rõ lai lịch, lại chủ động mời chào cô “thử một lần”, nhất định là có mưu đồ khác, nhưng ít ra anh ta cũng là con người, hơn nữa còn nằm trong sự khống chế của cô. Thêm vào đó, anh ta nói rất có lí, dục vọng của cô là do gene và bản năng thôi thúc, muốn khống chế được nó thì phải thỏa mãn nó trước.

Cô… có nên thử một lần không?

Bên ngoài cửa sổ, trời đã tối. Thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng hú dài của thú binh, càng khiến thế giới của người thú trở nên trống trải, thê lương.

Nhưng lúc này, Hứa Mộ Triều không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, không nhìn thấy bất cứ hình ảnh nào.

Cái chăn đã bị cuộn thành một đống, ném xuống đất từ lâu. Cơ thể đã được tắm rửa sạch sẽ của chàng trai lồ lộ trước mắt cô. Cho dù tay, chân, ngực, bụng đều quấn băng kín mít nhưng vẫn không che lấp được những đường cong hoàn mĩ, rắn rỏi trên cơ thể anh ta.

Đôi mắt Hứa Mộ Triều trở nên tối sầm, cô khẽ nói với anh ta: “Có lẽ anh sẽ phải hối hận vì lời đề nghị của mình…” Một mệnh lệnh lặp đi lặp lại trong đầu cô: “Chạm vào, nắn bóp, ve vuốt…”

Hứa Mộ Triều ngồi lên người anh ta, đầu ngón tay lướt dọc từng tấc da thịt trên cơ thể anh ta, nóng bỏng như mang theo lửa. Cơn rạo rực bắt đầu lan tỏa toàn thân, đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự ham muốn của anh ta. Điều này khiến cô có chút hoảng hốt.

Anh ta không hề nhúc nhích, chỉ nằm im quan sát từng động thái của cô, nhưng chỉ được hơn mười phút, cuối cùng không nhịn được nữa, anh ta khàn giọng hỏi: “Cô… Chẳng lẽ cô không có kinh nghiệm gì ư?”

Hứa Mộ Triều đỏ bừng mặt, không nói một lời. Cho dù cô sắp phát điên lên nhưng thực sự không biết phải làm thế nào cả. Bỗng nhiên anh ta cúi xuống, phì cười. Hứa Mộ Triều vô cùng bối rối, mơ hồ cảm thấy nụ cười của anh ta mang theo mấy phần tự giễu lạnh lùng. Không cho cô có thời gian suy nghĩ, anh ta liền thấp giọng nói: “Phần eo, hạ thấp xuống. Mặt và ngực, áp sát vào tôi.”

“Ai nói là tôi không biết?” Hứa Mộ Triều tuy mạnh miệng nhưng động tác lại lóng nga lóng ngóng. Cô run rẩy hạ thấp người, làm theo chỉ dẫn của anh ta.

 

 

 

Yêu đúng lúc, Gặp đúng người – Cố Tây Tước [Chương 3.2]

Mà gia tộc Kem quả nhiên không dám dây dưa nữa, vừa lầm bầm chửi rủa vừa rời đi khiến Diêu Viễn kinh ngạc không thôi, lén lút liếc qua Quân Lâm Thiên Hạ đứng bên cạnh, thầm nghĩ, đám bên này cũng giải tán sớm đi thôi.

Diêu Viễn vừa định giải tán nhưng lại bị Hùng Ưng Nhất Hiệu giữ lại.

Hùng Ưng Nhất Hiệu: “Chị dâu, chúng ta PK một lần đi, xin chị đấy!”

Nhân vật nữ tên Cục Cưng Ngoan đứng bên cạnh Ôn Như Ngọc lên tiếng: “Hùng Ưng ca, Nhược tỷ là bang chủ phu nhân của chúng ta, còn lâu mới tùy tiện đánh nhau với loại người thô lỗ, cục mịch như ca, đúng không Nhược tỷ?”

Bang chủ phu nhân cái gì, đùa cũng phải có giới hạn thôi chứ? “Tôi không phải là… bang chủ phu nhân của mọi người. Hùng Ưng Nhất Hiệu, nếu muốn PK thì được thôi, nhưng hôm nay tôi không rảnh.”

Nào chỉ “không rảnh”, sớm biết thế này thì cô đã chẳng đăng nhập vào trò chơi rồi.

Lạc Thủy: “Bang chủ bị bơ rồi… Sau đó, người anh em Hùng Ưng được coi trọng?”

Diêu Viễn toát mồ hôi. “Vừa rồi cảm ơn mọi người đã giúp đỡ, sau này còn cơ hội thì gặp lại.” Khách sáo cảm ơn một câu xong, cô chẳng lưu lại thêm giây nào nữa mà quay người đi thẳng, để lại đám người của bang Thiên Hạ ngẩng mặt nhìn trời.

Lạc Thủy: “Lão đại nhà chúng ta bị phu nhân bơ triệt để rồi?”

Chỉ có Diêu Viễn mới hiểu bản thân cô là rối quá đành trốn, nhưng bất kể thế nào thì cũng xem như trốn được rồi. Cô vừa mới thở phào một hơi thì đã nhận được tin nhắn riêng: “Chín trăm chín mươi chín đồng vàng.”

Đại thần à, anh đòi nợ thế này không thấy rất mất mặt sao?

Nhược Vi Quân Cố: “Tôi nhất định sẽ trả hết số tiền nợ cho anh, cho tôi ba ngày được không?”

Quân Lâm Thiên Hạ: “Bây giờ.”

Diêu Viễn cắn răng, còn nói là đến báo ơn, tôi thấy anh đây là đến báo thù mới đúng!

Chiến thần – Đinh Mặc (Chương 5.4)

Cả người Hứa Mộ Triều đầy mùi mồ hôi, cô vội tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo ngủ rồi ngồi xuống xô pha, mở ti vi lên xem thời sự.

Chẳng có gì mới mẻ, cô liền chuyển sang kênh đế đô của loài người. Vì loài người và người thú đã cắt đứt mọi thông tin liên lạc để đề phòng lẫn nhau từ lâu nên viên sĩ quan kĩ thuật của cô đã phải vất vả lắm mới dò được tín hiệu của kênh này.

Trên màn hình, nữ phóng viên xinh đẹp tỏ ra hào hứng khi đưa tin về tiền tuyến phía tây, loài người không những đã đánh bại một quân đoàn zombie, còn giết chết tên Tổng chỉ huy của chúng. Loài người đang trên đà thắng lợi, chiến tuyến đã được đẩy lui năm mươi cây số về phía tây.

Hứa Mộ Triều hết sức kinh ngạc, tự hỏi dạo này zombie đánh đấm kiểu gì vậy, nhưng thực lòng cô cũng mong chờ kết quả này. Tuy rằng sau khi toàn thắng, loài người chắc chắn sẽ huy động mọi nguồn lực để đối phó với người thú, nhưng chỉ cần nghĩ đến năm đó, đám zombie đã khiến cả thành phố chìm trong thảm cảnh chết chóc, cô chỉ mong loài người giành thắng lợi.

“Loài người lại chiến thắng ư?” Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn khẽ vang lên trong đêm tối, nghe ra có mấy phần rung động lòng người.

Cô đi vào phòng dành cho khách, bật đèn, đáp: “Chỉ là một thắng lợi nhỏ thôi mà.”

Người đàn ông không vùi mặt vào chiếc gối lông vũ nữa mà chậm rãi quay sang, nhìn thẳng vào Hứa Mộ Triều. Anh ta cất giọng hỏi, vẻ đăm chiêu: “Cô hi vọng bên nào thắng?”

Hứa Mộ Triều liếc nhìn gương mặt sạch sẽ của anh ta, có chút giật mình. Người này với gã đàn ông nhếch nhác, bẩn thỉu trên xe tù là một sao? Đây rõ ràng là một thanh niên vô cùng anh tuấn, cùng lắm chỉ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Ngọn đèn chiếu những tia sáng dịu nhẹ lên gương mặt anh ta khiến Hứa Mộ Triều có thể nhìn rõ từng đường nét hài hòa và tuấn tú, lãng tử đến sững sờ. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm tựa như một con dao găm sắc bén giấu kín giữa màn đêm, trầm tĩnh mà lạnh lẽo.

Rõ ràng là một thanh niên anh tuấn hơn người, đâu còn dáng vẻ thô kệch, thảm thương của một kẻ tù tội. Đối mặt với một tướng mạo xuất sắc đến vậy, lại còn là mẫu đàn ông vô cùng hợp khẩu vị, Hứa Mộ Triều còn chưa kịp suy nghĩ cho rõ ràng thì dục vọng của cơ thể đã nhanh chóng kéo tới.

Sắc mặt cô nhất thời trầm hẳn xuống. Anh ta cũng chăm chú nhìn cô.