“ĂN GÌ, ĐỂ ANH MUA?” – Chương 2.3

Diệu Lam thở dài, kể cũng đúng, Diệu Lam dù chơi với cậu ta cả chục năm nay, nhà cậu ta cô cũng từng đến không dưới ba lần, mà nhà cô, cậu ta có biết ở xó xỉnh nào đâu. Dù sao, cũng nên cho cậu ta biết nhà, để nhỡ có việc gì thì còn liên lạc chứ ! Ôi ! Nhưng không, không được ! Diệu Lam đột nhiên nhớ đến hai cụ thân sinh của mình ! Nếu cô dẫn một anh giai về nhà, chả cần phải giới thiệu gì cả thì hai cụ cũng ngầm hiểu ngay rằng….đó là người chống ế cho con gái hai cụ. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra ? Hai cụ hi vọng, vun vén, rồi sỗ sàng các kiểu để…ép bằng được người ta lấy con gái mình mà không cần biết, thực ra chúng có mối quan hệ gì. Hơn nữa, nếu cậu ta cũng về quê thì lấy đâu ra người tìm nhà trọ cho cô chứ ? Không ! Tuyệt đối không !

Đông Phong nhìn vào mặt Diệu Lam, vẻ chờ đợi

“ Sao ? Bà nghĩ thông suốt chưa ?”

“ Thông thiếc gì ! Ông ở lại tìm nhà trọ cho tôi !”

“ Không ! Tôi không tìm đâu, bà mà không mời tôi về nhà bà chơi thì miễn đi, đừng bao giờ nhờ cậy tôi việc gì !”

“ Ông ép tôi đấy hả ? Ông mà không tìm nhà cho tôi thì tôi biết ở đâu hả ?”

“ Khi nào bà lên, tôi sẽ trả tiền thuê khách sạn cho bà ở tạm trong khi tìm nhà ! Được chưa ?”

“ Năm sao ? Okie ?”

“ Gì mà ác vậy trời ? Một con heo suy dinh dưỡng mà yêu cầu ở khách sạn năm sao mới ác chứ ! Nhưng không sao ! Cùng lắm, mất một đêm là hết cỡ ! Okie luôn”

Thực ra, Diệu Lam không nghĩ Đông Phong sẽ đồng ý một cách dễ dàng như thế, nếu biết trước được điều này, cô sẽ yêu cầu cao hơn nhiều cơ. Diệu Lam nghĩ đi nghĩ lại, dù thế nào, khi đưa cậu ta về, người “thiệt thòi” nhất vẫn là mình, nên dù có cám dỗ thế nào thì cô vẫn đành từ chối thôi.

“ Vẫn không được, đưa ông về, tôi biết ăn nói thế nào với bố mẹ tôi ? Ông bà lại tưởng…bở thì tội nghiệp”

“ Tưởng gì… tôi thề, tôi sẽ giải thích ngay từ đầu luôn ! Bà cho tôi về đi mà, tôi chán thành phố lắm rồi !”

“ Kệ ông ! Tôi không đồng ý đâu !Tôi về đây !”

Diệu Lam quả quyết xách valy lên và bước ra khỏi phòng, Đông Phong bám theo, túm lấy áo Diệu Lam.

“ Ông làm cái gì thế hả ? Bỏ áo tôi ra ?”

Đông Phong vẻ nũng nịu, tay vẫn nắm chặt vạt áo cô bạn gái.

“ Kệ đấy ! Cho tôi về cùng đi mà !”

“ Giời ạ ! Ông bỏ ngay cái giọng nũng nịu ấy đi, nổi cả da gà ! Ai mà nhìn thấy lại tưởng tôi o ép gì ông!”

Cậu ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt hờn dỗi.

“ Không đâu, cho tôi đi mà ! Đi mà”

Một vài người đi qua hành lang, liếc nhìn Đông Phong và Diệu Lam rồi thì thầm to nhỏ với nhau. Diệu Lam đỏ bừng mặt, chỉ muốn chui xuống đất cho đỡ xấu hổ, còn Đông Phong vẫn dày mặt, miệng liên tục nũng nịu “ Cho tôi đi mà ! Cho tôi đi mà”. Diệu Lam đập mạnh vào tay Đông Phong.

“ Ông thôi cái trò này đi ! Ở chỗ nhạy cảm mà ông cứ lảm nhảm câu đó, người ta cười cho đấy!”

“ Kệ chứ ! Bà chưa đồng ý thì tôi vẫn cứ phải xin ! Diệu Lam, cho tôi đi mà, cho tôi đi mà !”

Đông Phong cất giọng cao hơn, to hơn, rõ hơn và cũng….nũng nịu hơn, khiến nhân viên nhà nghỉ cũng thập thò theo dõi. Diệu Lam xuống nước, năn nỉ kiểu gì cậu ta cũng không thay đổi. Cuối cùng, để tránh mất mặt trước đám người lố nhố, tò mò sau mấy cánh cửa kia, Diệu Lam gật đầu cho Đông Phong toại nguyện.

Khỏi phải nói, mặt cậu ta rạng rỡ hẳn lên, giằng chiếc valy trên tay Diệu Lam rồi chạy như bay ra cầu thang, không quên ngoái cổ lại dặn dò cô bạn.

“ Bà xuống trả tiền phòng đi nhé ! Tôi đi gọi taxi !!!”

Diệu Lam chưa kịp đáp lời thì Đông Phong đã khuất bóng sau chiếc cầu thang nhỏ hẹp của nhà nghỉ Sợi Nhớ ! Diệu Lam chậc lưỡi, thôi cũng đành liều nhắm mắt đưa chân vậy ! Hi vọng, hai cụ thân sinh đừng ảo tưởng quá rồi đâm ra thất vọng nhiều, mà thất vọng nhiều thì lại ốm yếu đi ! Đấy, chơi thân với một thằng con trai cũng khổ lắm chứ tưởng à !

Suốt quãng đường về quê Diệu Lam, Đông Phong vui như đứa trẻ, cậu ta lải nhải đủ thứ chuyện trên đời. Thi thoảng, Diệu Lam chỉ ậm ừ góp chuyện, nhưng điều đó không hề làm giảm đi sự hưng phấn trong cậu ta. Đôi khi, Diệu Lam cảm thấy cậu bạn thân của mình giống y xì những cậu trai mới dậy thì, thất thường, cố giả vờ mình là người lớn, là đàn ông nhưng mãi không thể che giấu được bản chất trẻ con trong mình. Và rủi thay, cô là người duy nhất phải chịu đựng cái sự thất thường ấy của cậu ta ! Nhiều lần, cô cầu mong cho cậu ta có người yêu để “san sẻ” bớt “gánh nặng” cho mình, nhưng mười lần như một, không mối tình nào vượt qua mốc một tháng, và vì thế, cô cũng chả bao giờ có được “diễm phúc” chạm mặt người yêu của Đông Phong, cùng lắm, chỉ được “gặp” trong tưởng tượng qua lời kể có phần khuếch trương thanh thế của cậu bạn thân mà thôi.

Như hoa, như gió lại như sương – Vương Thinh [chương 1.1]

Phần một: THỜI KHẮC BAN ĐẦU

 

Sân phủ hun hút, một gốc hoa đào, một bình rượu trắng… Cái nhìn bỡ ngỡ thuở ban đầu ấy chẳng khác gì bông dạ hợp lần đầu hé nở dưới trăng, đưa hương thoang thoảng,nhè nhẹ nhưng ướp thơm cả một đời ký ức.

 3d nhu hoa nhu suong lai nhu gio 2

Chương 1: Chuyện cũ năm xưa. Bước chân vào Đỗ phủ

 

Một năm trước.

Tháng Sáu ở Vũ Hán nóng hơn thường lệ nên ít nhiều khiến người ta không kịp trở tay.

Một cô gái trẻ mặc áo dài vạt chéo màu trắng, tay áo dài bảy phân, tóc tết thành hình cánh bướm đang thấp thỏm đứng im ngoài cổng Đỗ phủ. Nàng đang đợi thím Vương trong phủ chạy ra báo tin.

Chẳng bao lâu sau, thím Vương đã xuất hiện, mặt mày hớn hở, gọi nàng: “Mau vào đi Tư Kỳ! Ta đã nói với bà Hai rồi, bà đồng ý. Để ta dẫn con vào khấu đầu lạy tạ.”

“Tốt quá! May nhờ có bàn tay thím, nếu không con đã chẳng có được phúc phận này.” Đoàn Tư Kỳ thấy sự việc đã có kết quả, nàng vui mừng cuống quýt chắp tay cảm ơn thím Vương. Nếu mẹ nàng không phải là chỗ quen biết với thím Vương thì chắc hôm nay nàng chẳng có cửa bước chân vào cánh cổng này.

“Chẳng phải ban đầu mẹ con không chịu sao? Sau đó thuyết phục thế nào mà bà ấy lại đồng ý vậy?”

“Mẹ con vẫn không đồng ý lắm đâu, nhưng nhà có ba miệng ăn đang há mồm chờ, anh con lại suốt ngày chạy loăng quăng bên ngoài giúp người ta làm mấy việc lặt vặt, dăm bữa nửa tháng mới đảo qua nhà một lần, chút tiền công của anh ấy không đủ sinh hoạt phí. Hơn nữa con cũng đã mười bảy rồi, đến lúc phải ra ngoài giúp gia đình kiếm thêm thu nhập, không thể ngồi chờ ăn sẵn mãi được thím ạ.”

“Ra dáng thiếu nữ lắm rồi, đúng là con đã hiểu chuyện hơn trước nhiều.” Thím Vương vỗ nhẹ vào lòng bàn tay nàng rồi nói những lời tâm huyết: “Hai anh em con đều đến tuổi dựng vợ gả chồng cả rồi nên phải chịu khó dành dụm một chút. Chưa nói đến chuyện anh trai con phải mau tìm được chị dâu mà ngay cả con sau này gả cho người ta cũng phải có ít vốn dắt lưng, nếu không sẽ phải chịu oan ức lắm đấy. Sau này thím Vương sẽ quan tâm đến con hơn, để ý tìm cho con một tấm chồng tốt.”

Mặt Đoàn Tư Kỳ thoắt đỏ ửng lên, nàng khẽ cúi đầu, mấy chuyện này mẹ nàng ở nhà cũng suốt ngày cằn nhằn thúc giục.

 

Nhắc đến Đỗ phủ, tuy nhìn từ ngoài vào có vẻ bình thường, không phô trương thanh thế nhưng bên trong là cả một càn khôn. Vừa bước vào cổng, một bức bình phong lớn màu đỏ khảm chữ “Phúc” bằng vàng đã chắn ngang đường, thím Vương nói đó là bức tranh cát tường giúp những nhà giàu có chắn điềm hung. Bước qua bức bình phong là một hành lang dài thông với hậu viện, xung quanh trang trí một vài hòn giả sơn, hai bên hành lang còn trồng mấy chục gốc trường xuân. Vừa đi ngang qua, hương thơm nồng nàn đã ùa vào mũi khiến người ta mê say. Đi đến cuối hành lang, Tư Kỳ nhìn thấy một vòm cửa hình bán nguyệt, thì ra phía sau vẫn còn một cái sân lớn nữa. Trong hồ cá hình hoa sen có một ngôi đình hóng mát hình bát giác, trông vô cùng tinh tế và tao nhã.

“Ô! Thím Vương, phủ lại tuyển thêm a hoàn ư?”

Đoàn Tư Kỳ nhìn thấy một thanh niên tuấn tú đang uể oải ngồi trên chiếc ghế dài kê trong đình. Chàng trai biếng nhác cất giọng, đợi cô gái ngồi cạnh bóc nho đưa vào tận miệng. Thím Vương vội kéo Đoàn Tư Kỳ rảo bước đi nhưng vẫn cười giả lả, đáp: “Thưa cậu Vân, nó là đứa hầu hôm nay mới được thu nhận vào phủ. Tư Kỳ, con mau chào cậu Vân đi!”

“Chào cậu Vân.” Đoàn Tư Kỳ là người thông minh hiểu chuyện, nàng vội vàng cung kính hành lễ.

Chàng trai chậm rãi quay đầu lại, hắn có đôi mắt đen láy và trong veo, ánh nhìn thăm thẳm như nước hồ thu, sâu không thấy đáy.

“Ừm.” Cậu Vân lơ đễnh đáp lại rồi quay sang nằm lên đùi thiếu nữ ngồi bên cạnh. Một trái nho màu đỏ nhạt lại được đưa vào miệng.

Thím Vương đẩy nhẹ lưng Đoàn Tư Kỳ, giục nàng đi nhanh. Khi bước vào chính viện, Đoàn Tư Kỳ thắc mắc: “Thím Vương, sao cậu chưa cho phép mà chúng ta đã bỏ đi vậy?”

“Nha đầu ngốc này! Đám người hầu kẻ hạ như chúng ta đôi khi phải tinh mắt quan sát, phán đoán tình hình. Khi nãy cậu Vân trả lời ”ừm” nghĩa là cậu ấy tỏ ý biết rồi nên đương nhiên chúng ta có thể đi làm việc khác.”

“Cậu Vân là cậu Cả ạ?”

Thím Vương lắc đầu, sắc mặt là lạ, phảng phất sự ác cảm với người vừa được nhắc đến. “Cậu ấy là em họ xa với bà Ba, tên là Tiết Vân Tần, từ Nam Kinh đến Vũ Hán làm việc nhưng vẫn chưa tìm được nhà nên lão gia bảo cậu ấy đến đây ở tạm. Trông có vẻ đàng hoàng thế thôi nhưng thực chất là một tay phong lưu đấy, chuyên dẫn lũ con gái lẳng lơ ở ngoài về phủ mà cũng không sợ bại hoại thanh danh. Tóm lại sau này có nhìn thấy cậu ấy, tốt nhất con cứ tránh đi, nhớ đừng dây dưa với hạng người đó.”

Đoàn Tư Kỳ trịnh trọng gật đầu, nàng tuyệt đối không dám quên lời cảnh báo này.

 

Sau đó, Đoàn Tư Kỳ lần lượt gặp bà Hai và bà Ba nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn là ở bà Hai.

“Thím Vương, ta tin thím. Thím đã giới thiệu con nha đầu này thì cho nó đến hầu hạ Hoài Dung đi. Nếu hầu hạ không tốt, ta sẽ trách tội thím đó.” Bà Hai hé môi nhấp ngụm cà phê pha sẵn, khẽ dãn hai đầu lông mày, tiện tay đặt cốc lên tràng kỷ.

“Sao thế ạ? Cà phê đắng quá phải không bà? Chắc là cho ít đường rồi.” Thím Vương ân cần bước theo bà Hai, đồng thời lén đánh mắt ra hiệu cho Đoàn Tư Kỳ.

Đoàn Tư Kỳ vội vàng lấy cái hũ sứ nhỏ dưới tràng kỷ, gắp một viên đường thả vào cốc cà phê theo ám hiệu của thím Vương, sau đó khuấy đều rồi dâng lên bà Hai. Bà Hai cầm lấy cốc, liếc mắt nhìn nàng một thoáng rồi cất lời khen: “Thông minh nhanh nhẹn đấy, mà nom mặt mũi cũng xinh xẻo.”

“Bà cứ yên tâm! Tôi biết con bé này từ khi nó còn nhỏ, tính tình thật thà, chất phác lắm. Bây giờ thế nó vào chỗ của Quế Nhi là rất hợp.” Quan sát thấy sắc mặt bà Hai phảng phất nét hài lòng, thím Vương liền nhân cơ hội nói thêm vào: “Chỉ trách con nha đầu Quế Nhi không có phúc phận, khó khăn lắm mới được chuyển sang hầu hạ cậu Hai, thế mà lại lâm bệnh qua đời, may mà phát hiện kịp thời, không lại truyền bệnh cho cậu, ấy mới là trọng tội. Nhưng thực cũng chẳng hiểu sao nó lại mắc căn bệnh đó. Chỉ e mấy con nha đầu này cậy chủ nhân dễ tính đâm hư hỏng, mặt dày mày dạn ra ngoài ăn sương uống gió rồi rước bệnh vào thân. Mãi đến giờ, bệnh của cậu Hai mới khởi sắc một chút nhưng vẫn phải tìm một con hầu đáng tin ở bên chăm sóc, không để xảy ra bất kì sơ sẩy gì mới được.”

Thím Vương đã nói trúng tâm sự của bà Hai. Nghĩ đến đứa con trai hay ốm đau bệnh tật của mình, bà thở dài, nói: “Cà phê có đắng đến đâu cũng không sánh nổi vị đắng trong lòng…” Nói rồi, bà bỏ cốc cà phê xuống, không uống nữa. Thế là công việc của Đoàn Tư Kỳ đã được định đoạt.