Ước hẹn phù hoa – Lam Bạch Sắc [Chương 2.2]

Trong lúc Nhậm Tư Đồ đang do dự không biết có nên tha cho nó lần này hay không thì Tầm Tầm đã tươi cười hớn hở nhích dần cái mông sang đầu bên kia sofa, như thế sẽ không bị cô chắn mất ti vi nữa.

Nhậm Tư Đồ thở dài, đành mặc kệ thằng nhóc vậy. Ngay lúc cô đang chuẩn bị tịch thu hộp cánh gà chiên thì bên cạnh bỗng có một bàn tay vươn tới, cầm lấy cái hộp trước cô. Cô quay lại thì thấy đó chính là Thịnh Gia Ngôn.

Thịnh Gia Ngôn ôm hộp cánh gà chiên, ngồi xuống cạnh Tầm Tầm. Cánh tay anh khẽ vươn ra, bắt lấy cổ tay của Nhậm Tư Đồ, sau đó kéo cô ngồi xuống sofa với họ.

Thịnh Gia Ngôn vừa ăn cánh gà vừa xem phim hoạt hình, ánh mắt chăm chú giống hệt Tầm Tầm, nhưng lại lên tiếng nói với cô: “Em nhìn mình xem, còn không có nguyên tắc hơn cả anh nữa. Nó vừa giả vờ đáng thương một chút là em đã chịu thua.”

Giọng của anh còn mang theo vẻ vui đùa, Nhậm Tư Đồ không biết nên phản bác như thế nào. Hay nói đúng hơn, cô đã bị một chuyện khác làm di dời sự chú ý, quên cả phản bác…

Rốt cuộc là mùi hương nhẹ nhàng, tươi mát của Thịnh Gia Ngôn hay bàn tay nắm lấy cổ tay cô rồi quên lấy về của anh đã cướp mất sự chú ý của cô? Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không phân biệt được nữa.

 

Sau khi xem thêm một tập, cuối cùng Tầm Tầm cũng chịu theo Nhậm Tư Đồ về nhà trong sự thỏa mãn.

Nhậm Tư Đồ lái xe. Tầm Tầm đã quá quen thuộc với mọi thứ trong xe nên không cần người lớn giúp đỡ, cậu nhóc cũng có thể chỉnh được radio. Tầm Tầm vặn âm lượng lớn hơn, một bản tình ca như oán như hờn nhẹ nhàng vang lên.

Đây là một bản tình ca kể về tình yêu đơn phương, Nhậm Tư Đồ nghe chưa đến ba câu là đã chuyển sang kênh khác. Tầm Tầm không cảm thấy hành vi này của cô có gì khác thường, bởi nó đã phát hiện ra thứ làm mình hứng thú…

“Có phải tối nay mẹ đi hẹn hò không?”

Tầm Tầm đột nhiên hỏi như vậy khiến Nhậm Tư Đồ ngẩn người ra. May mà lúc này gặp đèn đỏ, Nhậm Tư Đồ dừng xe lại, quay qua nhìn cậu bé. “Sao con lại hỏi vậy?”

Tầm Tầm im lặng, chỉ nhìn vào mắt cô rồi mỉm cười, như thể đang nói: “Bị con bắt được rồi nhé…” Sau đó, thân hình bé bỏng kia nhoài về phía khe hở giữa ghế phụ nó đang ngồi và ghế lái của cô, trong nháy mắt đã lấy được chiếc áo vest đặt ở băng ghế sau.

“Đây là áo của đàn ông mà.” Tầm Tầm nói chắc như đinh đóng cột.

Thằng nhóc này đúng là tinh ranh. Nhậm Tư Đồ cười bất đắc dĩ. “Đây là áo của bạn mẹ.”

Thế là những câu hỏi của thằng nhóc cứ như súng liên thanh, không ngừng nã về phía Nhậm Tư Đồ: “Chú ấy có cao bằng chú Gia Ngôn không?”

“Chú ấy có đẹp trai bằng chú Gia Ngôn không?”

“Chú ấy có…”

Nhậm Tư Đồ vội vàng ngắt lời của Tầm Tầm: “Con hỏi những chuyện này để làm gì?”

“Mỗi lần chú Gia Ngôn thay mẹ đến họp phụ huynh cho con, khỏi phải nói là con nở mày nở mặt đến thế nào. Lỡ như người đó không bằng chú Gia Ngôn thì…”

Trong đầu Nhậm Tư Đồ bất giác hiện lên hình ảnh của người bạn học cũ kia. Đó là một người hoàn toàn khác với Thịnh Gia Ngôn, nhất là đôi mắt. Ánh mắt của Thịnh Gia Ngôn rất dịu dàng, cả đời này, Nhậm Tư Đồ chưa từng thấy ánh mắt ấy ở một người đàn ông nào khác…

 

Về tới nhà được một lúc thì Tầm Tầm buồn ngủ. Sau khi dỗ Tầm Tầm ngủ, Nhậm Tư Đồ nghiên cứu bệnh án của bệnh nhân, tra tài liệu một lát rồi chuẩn bị tắm rửa và đi ngủ.

Sau khi tắm rửa xong, Nhậm Tư Đồ đứng trước tấm gương trong nhà tắm, nhìn mình trong gương. Đây là thói quen mà mỗi ngày cô phải làm.

Theo thời gian, hơi nước trên mặt gương cũng dần tan biến, Nhậm Tư Đồ càng nhìn rõ vết sẹo xấu xí trên lưng mình.

Lúc ăn cơm, anh bạn học cũ kia có hỏi cô vì sao lại quan tâm đến bệnh nhân này như vậy, thậm chí còn vượt qua giới hạn, không ngừng giúp chị ta giải quyết những chuyện riêng tư… Đáp án đó ở ngay trên lưng của cô.

Toàn bộ bả vai bên trái của cô là một vết sẹo lớn, giống như một đóa hoa xấu xí đang nở rộ. Mỗi lần tắm rửa xong, Nhậm Tư Đồ đều ngắm nhìn, buộc mình phải quen với sự tồn tại của nó. Năm phút sau, Nhậm Tư Đồ mặc áo ngủ, bước ra khỏi phòng tắm, cảm thấy vết sẹo trên người mình đã dễ coi hơn ngày hôm qua rất nhiều.

Trên đường về phòng ngủ, đi ngang qua sofa, bước chân cô không khỏi khựng lại. Chiếc áo vest kia đang được vắt trên thành sofa.

Những đường may trên chiếc áo này rất khéo léo, mặt vải láng mịn. Năm ngoái cô có tặng cho Thịnh Gia Ngôn một chiếc cà vạt cùng nhãn hiệu này, nhưng cô thấy anh chỉ đeo nó vài ba lần, có lẽ là không thích lắm…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s