Ngọc Quan Âm – Hải Nham (chương 4.3)

Tôi sực nhớ ra và hỏi em: “Lúc nãy khám bệnh hết bao nhiêu tiền thế?”

“Hơn tám mươi tệ, sao vậy?”

Tôi rút ví, lấy ra tờ một trăm tệ, nói: “Trả cho em này.”

“Số tiền này nên để em trả mới đúng.”

Tôi hỏi em: “Một tháng em kiếm được bao nhiêu mà đòi trả?”

Em lặp lại câu nói vừa nãy: “Số tiền này cứ để em trả.”

“Là anh thất lễ với em trước, để anh trả tiền. Anh phải đền áo cho em nữa.”

Tôi nhét tiền vào túi em. Em né tránh, nói: “Em không cần.”

Tôi cố nhét vào, nói: “Cứ cho là anh xin lỗi em” rồi khập khiễng đi về phía bãi đỗ xe. Em theo sau, dìu tôi lên xe, sau đó nổ máy, ngập ngừng một lát mới hỏi: “Anh sống ở đâu?”

Câu hỏi này khiến tôi như mở cờ trong bụng, cơ hội hiếm có đây rồi, chính vì không dễ dàng chinh phục được em nên tôi mới thấy thú vị. Cuối cùng, khi tôi dẫn An Tâm về nhà mình thì đã gần mười hai giờ đêm. Trong đêm tối tĩnh lặng, dẫn người mình yêu về nhà, kết quả đó nằm ngoài dự liệu của tôi, cho dù quá trình đi đến kết quả có chút khác thường.

An Tâm dìu tôi lên lầu, dìu tôi vào phòng rồi lại dìu tôi lên giường. Em hỏi tôi: “Anh có uống nước không?”

“Không.” Tôi đáp.

“Thế thì em đi đây.”

“Thế thì anh uống.” Tôi vội nói.

Tôi chỉ cho em nước chỗ nào, cốc chỗ nào. Rót nước xong em lại nói: “Em phải đi đây.”

“Muộn thế này rồi em còn đi đâu?”

“Em không thể ngủ ở nhà anh được.”

“Ngủ ở nhà anh thì sao, sợ anh sàm sỡ hả?”

“Cũng hơi sợ.”

“Em xem, anh bị thương thế này rồi, dù có tâm địa đen tối đi nữa thì cũng chẳng làm được gì. Hơn nữa, anh cũng không dám.”

Em cười, hỏi: “Nói thế tức là anh có tâm địa đen tối?”

Tôi nhướng mày, đáp: “Trong lòng anh nghĩ gì, ai quản được nào, không lẽ đến quyền mơ tưởng cũng không có sao?”

“Gì cơ?” Dường như em không hiểu ý tôi.

Tôi vội chuyển đề tài. “Em ngủ trên giường, anh ngủ ở sofa, vậy là được chứ gì?”

Em nghĩ một lát rồi nói: “Hay anh cứ ngủ trên giường đi, em ngủ ở sofa. Em không quen ngủ trên giường của người khác.”

Thôi được, tôi không cố chấp nữa, tập tễnh đi lấy gối và chăn cho em. Tôi đã vắt óc nghĩ hết cách theo đuổi một cô gái có thể nhìn nhưng không thể chạm vào, cuối cùng em ngủ ở phòng khách nhà tôi. Đúng là cơ hội hiếm có, bởi Chung Ninh và anh trai cô ta vừa mới đi Nga bàn chuyện làm ăn, chắc nửa tháng nữa mới về. Tôi chẳng cần lo nửa đêm hay sáng sớm cô ta bất chợt gõ cửa đòi xông vào nhà. Đêm đó, tôi ngủ rất ngon, “tâm địa đen tối” kia cũng nằm im cùng giấc ngủ.

 

Sáng sớm hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Tôi biết đó là An Tâm, liền nói: “Vào đi, cửa không khóa.”

An Tâm đẩy cửa bước vào, có chút lo lắng và áy náy, nói: “Xin lỗi, em dậy muộn quá, vốn định nấu bữa sáng cho anh, nhưng em lại sợ đi làm muộn tiếp.”

Tôi nói: “Không sao, anh không ăn sáng. Em lấy xe của anh mà đi, lần này mà đến muộn nữa thì không có ai cứu nổi em đâu.”

Em cười, hỏi lại: “Được không? Hôm nay anh không đi xe à?”

Tôi giơ hai cánh tay lên, vươn vai một cách lười biếng, nói: “Anh bị em đánh cho tàn tạ thế này, làm sao lái xe được. Lần này anh làm người tốt đến cùng, em lấy xe của anh mà đi, đừng để công an gọi đến là được rồi.”

An Tâm vui vẻ cầm lấy chìa khóa xe rồi đi ra. Tôi nói với theo: “Tối tan học, nhớ mang xe về trả cho anh đấy nhé.”

Hôm đó, tôi ngủ ở nhà cả ngày.

Tối, An Tâm về, trả xe cho tôi. Thấy tôi còn nằm trên giường, em liền hỏi hôm đó tôi đã làm gì, ăn cơm chưa. Tôi nói bữa trưa còn chưa ăn gì, em bèn hỏi vì sao. Tôi than thở là cả người đau nhức, không nấu cơm được. Thế là An Tâm đề nghị nấu cơm cho tôi.

Tôi cố nhấc mình ra khỏi giường, xuống bếp, mở tủ lạnh, chỉ chỗ thức ăn cho em, sau đó rửa mặt rồi vào phòng khách xem ti vi. Không lâu sau, An Tâm bưng lên hai món mặn, một món canh và cả một nồi cơm. Tuy những món đó đều được nấu lại từ thức ăn thừa hôm trước nhưng tôi dám nói, đó là bữa cơm ngon nhất mà tôi từng được ăn từ lúc sinh ra đến giờ.

Tôi đói quá, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon. Tôi nói với An Tâm: “Em mà lấy ai thì người đó có phúc lớn.”

“Em không lấy ai cả.” Em nói.

Tôi nghiêng đầu, hỏi: ”Vì sao em lại hận đàn ông đến vậy?”

“Em không hận đàn ông mà là đàn ông hận em. Em là con hồ ly tinh, đàn ông theo em, ai cũng xui xẻo cả.”

Tôi cười, buông một câu bông đùa: “Thế thì anh phải thử xem sao.”

“Tối qua chẳng phải anh đã thử rồi sao?” Em cũng đùa lại.

Tôi biết em đang nói về cú đá tối hôm trước. Cú đá đó quả thật lợi hại, khiến người ta vừa cảm phục vừa sợ hãi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s