Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 7.4]

Rõ ràng là hai nha đầu nhiều chuyện Phục Linh và Bạch Thược đã hiểu lầm ý Vân Phỉ nên lập tức nhìn nhau cười ăn ý, ra ngoài rồi còn biết ý đóng cửa lại mà không biết rằng lúc này tiểu thư nhà bọn họ đang muốn giết người diệt khẩu.

Từ đầu đến cuối Tống Kinh Vũ đều duy trì sự im lặng và lý trí. Đến lúc này hắn vẫn có vẻ thản nhiên như không, bình tĩnh tự tin, bởi vì hắn hiểu quá rõ vị Vân đại tiểu thư này, làm gì có chuyện nàng sẽ bị người ta thu phục chứ?

Mọi người đi hết, trong phòng chỉ còn lại Úy Đông Đình và Vân Phỉ.

Nàng hít sâu một hơi, mắt đảo qua đảo lại. “Ừm, ta trả cho ngươi số ngân lượng gấp đôi, chuyện này chấm dứt tại đây.”

Gấp hai lần, đây không phải là một con số nhỏ, nàng đau lòng quá đi mất.

Ai ngờ y vẫn không hề tỏ vẻ gì, chỉ nhướng mày, hỏi: “Ta thành tâm muốn cưới nàng, sao lại phải từ bỏ tại đây chứ?”

Chẳng lẽ là chê tiền ít? Vân Phỉ đành dứt ruột, giơ ba ngón tay nõn nà ra trước mũi y. “Gấp ba, không thể nhiều hơn nữa.”

Ba lần đấy. Nàng vốn định gượng cười để đàm phán với y cho xong, nhưng vì đau lòng ngân lượng nên không cười nổi.

Úy Đông Đình lắc đầu. “Vân tiểu thư là vô giá.”

Câu này mới nghe thì có vẻ như đang ca tụng, nhưng khi lọt vào tai Vân Phỉ, đó lại là lời dối trá trắng trợn. Vô giá cái đầu ngươi! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt có phải không?

Vân Phỉ “hừ” một tiếng, lập tức thể hiện vẻ uy nghiêm của tiểu thư phủ Châu mục, đanh mặt, nói: “Ta chỉ đùa giỡn mà thôi, chuyện này không phải là thật.”

Úy Đông Đình nhìn nàng, nghiêm nghị nói: “Nhưng ta lại cho là thật.”

Đúng là rượu mời không uống, rượu phạt cũng không. Cứng mềm gì cũng không chịu.

Vân Phỉ đã mất hết kiên nhẫn, chống tay lên hông, dữ dằn nói: “Ta mới mười lăm tuổi, chưa tính gả cho ai hết.”

Y vẫn mỉm cười, nói: “Không sao, ta có thể chờ. Ta họ Úy, tên Đông Đình, năm nay hai mươi hai tuổi, là người ở kinh thành, chưa từng cưới thê tử.”

Mặt Vân Phỉ đỏ lên, lòng thầm mắng: đồ mặt dày, ai muốn biết mấy thứ này chứ.

Đôi mắt đen lay láy của nàng nhìn chằm chằm vào tờ giấy tiết đào trong tay y. Người này can đảm cơ trí, cáo già xảo quyệt, nếu đàm phán không được thì chỉ còn cách đoạt lại vật chứng, tiêu hủy ngay, khiến y không còn cách nào khác.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s