Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 7.3]

Y đứng cách xa như thế, hơn nữa nàng còn cố tình viết món ăn mà mình ghét nhất.

Phục Linh cũng không dám tin nên thò đầu nhìn tờ giấy trong tay Bạch Thược một cái rồi cả kinh la lên: “Trời ạ, đúng là rau huyên, không ngờ tiểu thư lại thích ăn rau huyên! Trời ạ, chẳng phải có chết tiểu thư cũng không chịu ăn nó sao?”

Vân Phỉ: “…”

Ai ngờ Phục Linh ngốc nghếch lại vui mừng hớn hở vỗ tay. “Chúc mừng Úy công tử, Úy công tử trả lời đúng rồi, thật là tốt quá!” Nàng ta cảm thấy chàng trai thông minh tuấn tú như vậy rất thích hợp với vị tiểu thư xinh đẹp như hoa, tinh ranh ma mãnh nhà mình.

Vân Phỉ vội vàng từ sau bức rèm chạy ra, dùng tốc độ sấm sét để bịt miệng nàng ta lại, sợ người bên ngoài nghe được.

Bạch Thược giương mắt chết lặng. Tiểu thư có ý gì được chứ? Định giở trò lật lọng sao?

Thừa dịp Bạch Thược ngẩn người, Úy Đông Đình với tay lấy được tờ giấy tiết đào. Vật chứng đã tới tay, xem tiểu hồ ly này làm sao giở trò lật lọng đây?

Y nhìn nàng với vẻ rất hứng thú, khóe môi cũng không nén được mà tủm tỉm cười.

Vân Phỉ không thể ngờ tình hình sẽ biến thành thế này nên có phần lúng túng. Nhưng nàng cũng nhanh chóng trấn tĩnh trở lại, nhìn Úy Đông Đình, nghiêm nghị nói: “Úy công tử, ta nhất thời lỡ bút, viết nhầm thành món mà mình ghét nhất. Phục Linh có thể làm chứng món ăn mà ta ghét nhất trên đời là rau huyên, đúng không Phục Linh?”

Phục Linh bị bịt miệng, gật đầu một cách không tình nguyện.

Vân Phỉ thả nàng ta ra, cố nở nụ cười gượng với Úy Đông Đình. “Tóm lại lần này không tính.”

Quả nhiên là định giở trò lật lọng. Úy Đông Đình cười cười, vẫy vẫy tờ giấy tiết đào trên tay, nói: “Nói miệng không bằng không chứng, viết ra là bằng là chứng. Vân tiểu thư không được lật lọng, nếu không ta sẽ ra ngoài nói với mọi người rằng tiểu thư phủ Châu mục lật lọng để gạt tiền.”

“Ta đâu có!” Vân Phỉ như thể bị đạp trúng đuôi, vừa thẹn vừa giận, giậm chân, nói: “Chắc chắn là khi nãy ngươi đã thi triển yêu pháp, nếu không thì làm sao ngươi có thể biết ta đã viết gì chứ.”

Úy Đông Đình cười. “Ta không biết yêu pháp, nhưng khi nhìn người ta cầm bút, chỉ cần ở khoảng cách không quá xa thì ta có thể đoán được họ đang viết chữ gì.”

Vân Phỉ không còn tâm trạng đâu mà thán phục bản lĩnh của y, chỉ hối hận mình nhất thời sơ ý nên rơi vào bẫy. Lần này thì tiêu rồi. Nàng phải nhanh chóng nghĩ cách ứng phó, quýnh đến nỗi giậm chân muốn sưng phồng lên.

Còn bên này Phục Linh vui đến nỗi hớn hở nhìn Úy Đông Đình như nhìn cô gia[1] tương lai, thân thiết hỏi: “Xin hỏi nhà công tử ở đâu?”

Bạch Thược cũng đứng dậy, nói: “Mời công tử ngồi, nô tỳ đi rót trà.”

Vân Phỉ thấy hai người này sắp đầu quân cho địch thì vội vã nói: “Các người ra ngoài trước đi.”

[1] Chồng của tiểu thư.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s