Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 7.2]

Có điều nàng thích ăn thứ gì, làm sao y biết được chứ. Ngay cả các đầu bếp trong nhà cũng chỉ biết nàng thường ăn ba món kia mà thôi. Nhưng thường ăn chưa chắc đã thích, y có thể đoán được mới tài đó, trừ khi y là thần tiên.

Nghĩ như thế, Vân Phỉ vén rèm châu bước ra.

Nàng là một người hay thù vặt, chuyện ở ao phóng sinh hôm nọ còn nhớ rất rõ nên đương nhiên không quên liếc y một cái thật dữ dằn.

Nàng vốn tưởng mình vừa bước ra thì y sẽ hoảng hốt tới nỗi mặt tái nhợt, người run rẩy, sau đó quỳ rạp xuống đất như Đỗ công tử, kêu gào tha mạng rồi tự tát mình bảy, tám chục cái, cuối cùng không dám mạo phạm đại tiểu thư băng thanh ngọc khiết của phủ Châu mục.

Nhưng ngoài dự kiến của nàng, y không hề có phản ứng gì, không ngạc nhiên cũng không sợ hãi, càng làm như không thấy cái liếc mắt hung dữ của nàng, ngược lại chỉ mỉm cười một cách nhã nhặn. Nụ cười ấy đẹp đến nỗi khiến Phục Linh và Bạch Thược đều thoáng ngây người.

Vân Phỉ không chắc y thật sự không nhận ra nàng, hay là cố ý giả vờ không quen biết, nhưng tóm lại chuyện hôm ấy cũng chẳng tốt lành gì, y đã làm như quên mất thì đương nhiên nàng cũng sẽ không nhắc tới.

Nàng đi đến trước bàn, khẽ hất hàm, vươn một ngón tay búp măng, chỉ về phía cửa. “Huynh đứng lùi ra đi, đứng ngoài cửa ấy.”

Khóe môi Phục Linh khẽ giần giật. Quá đáng quá mà! Sao tiểu thư lại có thể đuổi một thanh niên anh tuấn siêu phàm như thể đuổi một tên ăn mày vậy chứ? Nàng ta nào đâu biết, nếu không nể mặt ngân lượng thì lúc này Vân Phỉ đã băm cái tên từng mạo phạm mình nát bét như đậu hũ rồi. Vênh mặt hất hàm bảo y đứng chờ ngoài cửa đã là khách sáo lắm rồi đấy.

May mà chàng thanh niên anh tuấn kia không hề có vẻ tức giận, lùi ra sau vài bước, bình tĩnh đứng trước cửa phòng khách, cách cái bàn trước mặt Bạch Thược hơn năm trượng.

Trừ khi y có thiên lý nhãn, nếu không tuyệt đối không thể nhìn thấy Vân Phỉ viết gì. Chắc chắn điều này rồi, Vân Phỉ mới cầm bút viết lên tờ giấy tiết đào vài chữ, sau đó giao nó cho Bạch Thược, còn mình thì xoay người đi vào sau bức rèm châu.

Nàng ung dung nhàn nhã ngồi trên ghế dựa, xuyên qua bức rèm, nhìn chằm chằm vào y, như vậy sẽ ở thế địch ngoài sáng, ta trong tối, thật là tốt. Bởi vì ánh mắt Úy Đông Đình bén như dao, nhanh như chớp, cứ như có thể nhìn thấu tâm tư của người khác, nhìn rõ trò lừa bịp trong lòng nàng nên khiến nàng rất bực bội.

Bạch Thược nói: “Công tử có thể qua đây để trả lời.”

Y cao lớn, chân dài nên gần như chỉ sải vài bước là đã tới nơi.

“Vân tiểu thư viết là: rau huyên[1].”

Bạch Thược nhìn lướt qua tờ giấy tiết đào, ngây cả người.

Vân Phỉ ở sau bức rèm ngạc nhiên đến há hốc mồm, thiếu chút nữa từ ghế nhảy dựng lên. Sao y lại có thể đoán được chứ!

[1] Rau huyên hay còn gọi là huyên thảo, kim châm thái… vị ngọt, tính mát.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s