Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 7.1]

Chương 7

Lang quân như ý

 

 

Không ngờ đó lại là cái gã nàng gặp ở ao phóng sinh trên Tịnh Thổ tự hôm trước.

Y vừa bước vào, cả phòng khách lập tức sáng bừng lên như được nắng xuân chiếu rọi, vẻ hiên ngang khí phách khiến cho khắp nơi đều như tỏa ánh hào quang, rực rỡ bốn phương.

Những người đến giải đáp câu hỏi trong hai ngày nay, Đỗ thiếu gia thì kiêu căng ngạo mạn, Nghiêm công tử nhát như thỏ đế, Mạnh đại nhân bỉ ổi đáng khinh, Vạn Bang chủ tục tằn thô lỗ, Lý thần y rụt rè nhút nhát… Tóm lại, năm người đàn ông mà không có lấy một người khiến nàng vừa mắt. Ngay lúc mọi người đang thất vọng chán chường, thờ ơ hết hứng thú thì bỗng nhiên có một chàng trai cao lớn, tuấn tú, phong thái đường hoàng bước vào. Ngay cả Bạch Thược – người luôn lạnh như băng với nam nhân – cũng phải nhìn đến ngây ngẩn cả người. Phục Linh thì khỏi phải nói, vốn có tật mê mẩn người có dung mạo đẹp nên nàng ta cứ nhìn Úy Đông Đình mãi, dường như đã tiến vào trạng thái quên hết thảy mọi thứ xung quanh.

May mà Vân Phỉ – người đang ở sau bức rèm châu – đã có kinh nghiệm xương máu ở ao phóng sinh nên hoàn toàn miễn dịch trước sắc đẹp của Úy Đông Đình, lập tức từ sau bức rèm đằng hắng vài tiếng thật to.

Bạch Thược hoàn hồn lại, vội vàng hỏi: “Ngài có biết tiểu thư nhà ta thích ăn gì nhất không?”

Phục Linh từ trạng thái si mê tỉnh táo lại, ước gì có thể nhào tới nói cho Úy Đông Đình biết đáp án. Đáng tiếc chính nàng ta cũng không biết.

Đôi mày kiếm của Úy Đông Đình khẽ nhướng lên, ánh mắt sâu thẳm lướt qua bức rèm châu.

Vân Phỉ biết rõ cách một bức rèm châu y sẽ không nhìn thấy mình, thế nhưng tim vẫn không thể không đập loạn nhịp. Nàng thật sự không ngờ được rằng còn có ngày gặp lại y.

Úy Đông Đình nhìn vào bức rèm châu, nói: “Ta biết câu trả lời, có điều ta sợ nói xong thì Vân tiểu thư sẽ nói không đúng. Cho nên trước tiên xin mời Vân tiểu thư viết đáp án lên tờ giấy tiết đào này trước, để tránh sau đó lại không chịu thừa nhận.”

Vân Phỉ bị y nói trúng tim đen nên không khỏi bĩu môi. Y quả nhiên rất gian xảo, vừa ra tay đã chặn kín đường lui của nàng.

Bạch Thược không ngờ y sẽ đề ra yêu cầu này nên hỏi nhỏ Vân Phỉ ở phía sau bức rèm: “Tiểu thư, người xem?”

Vân Phỉ đành phải nói: “Được, ta viết đáp án ra.”

Bạch Thược đang định đưa tờ giấy tiết đào vào sau bức rèm châu thì Úy Đông Đình lại nói: “Xin Vân tiểu thư hãy viết ở ngoài rèm, để chắc chắn đây đúng là bút tích của Vân tiểu thư, tránh sau này nàng lại không chịu thừa nhận.”

Y liên tục nói mấy chữ “không chịu thừa nhận”, giống như đã đoán trước được là nàng sẽ giở trò lật lọng. Vân Phỉ tức đến nỗi quai hàm phình lên như con ếch. Nếu không nể mặt ngân lượng, nàng sớm đã nhảy ra đập cho y một trận rồi đuổi ra ngoài.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s