Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 5.1]

Chương 5

Không ngừng nói dối

bannerthuong

Trước mặt Vân Định Quyền, Lâm Thanh Hà chỉ có thể giả vờ tươi cười, làm như rất bao dung độ lượng trước thái độ thù địch của Vân Tông. Nhưng khi trở lại Phù Dung các, nàng ta liền bắt đầu gạt nước mắt.

Ngọc Trì, nha hoàn theo xuất giá của nàng ta khuyên nhủ: “Bây giờ phu nhân đang có thai, xin người đừng nóng giận.”

Lâm Thanh Hà nghiến răng, nói: “Hôn sự đại ca định cho ta đúng là tốt mà. Nếu cha còn sống thì nhất định sẽ không bắt ta phải chịu uất ức thế này.” Nói xong, lại nằm bò ra bàn, khóc rưng rức.

Tuy Vân Định Quyền khôi ngô tuấn tú, võ công cao cường nhưng lớn hơn nàng ta tới hai mươi tuổi, trong nhà còn có chính thê. Tuy ngoài mặt nàng ta tỏ vẻ keo sơn gắn bó, chàng chàng thiếp thiếp với Vân Định Quyền nhưng thật ra trong lòng chất chứa rất nhiều bất mãn, luôn cảm thấy mình trẻ trung xinh đẹp, xuất thân cao quý, đáng ra không phải chịu ấm ức đi làm nhị phu nhân thế này, bây giờ còn bị con trai hắn chọc tức.

Lúc nàng ta đang than trời trách đất thì bên ngoài hành lang vang lên một giọng nói trong trẻo: “Mẹ hai.”

“Là tiểu thư đến đấy.” Ngọc Trì vội vã vắt khăn ấm cho Lâm Thanh Hà lau mặt.

Lâm Thanh Hà lau nước mắt trên mặt, sửa sang lại đầu tóc, xong mới nói: “Vào đi.”

Vân Phỉ vén bức rèm châu ra, nhẹ nhàng bước vào, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, thân thiết lại gần hành lễ. “Mẹ hai, con tới thay A Tông tạ lỗi với mẹ. Nó còn nhỏ không biết gì, xin mẹ đừng so đo với nó.”

Lâm Thanh Hà vội vàng làm ra vẻ rộng lượng, cười, nói: “A Tông chỉ là trẻ con, đương nhiên ta sẽ không tính toán với nó.”

“Mẹ hai đúng là rộng lượng hơn người.” Vân Phỉ đặt cái hộp gấm đang cầm trên tay lên bàn, cười tươi tắn. “Bây giờ mẹ hai đã có mang đệ đệ, cần phải bồi bổ mới được. Cây nhân sâm này, mẹ con cất giữ đã nhiều năm, không nỡ dùng. Bây giờ mẹ hai dùng là tốt nhất.”

Lâm Thanh Hà cười khách khí. “Làm phiền A Phỉ rồi.”

Vân Phỉ mỉm cười. “Mẹ hai thiếu thứ gì thì cứ nói, trăm ngàn lần đừng như mẹ con, tiếc tiền không dám chăm sóc dung nhan, khiến sinh A Tông xong thì cứ như lão bà, thắt lưng cũng phình ra cả tấc, ngay cả cha cũng lười nhìn đến.”

Lời ăn ngay nói thật này vừa nghe qua có vẻ rất thân thiết, nhưng nghĩ sâu xa hơn thì trong lòng Lâm Thanh Hà lại có chút không yên. Có người phụ nữ nào sinh con xong thì thắt lưng không to ra chứ? Có người phụ nữ nào lại không già đi? Nếu Vân Định Quyền thực sự đối đãi với chính thê từng sinh con đẻ cái cho hắn như thế thì đúng là quá bạc tình bạc nghĩa.

Vân Phỉ làm như lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, mỉm cười, hỏi: “Mẹ hai ở tại Phù Dung các có quen không?”

Lâm Thanh Hà gật đầu. “Ta rất thích hồ sen ở chỗ này.”

Cảnh sắc trong Phù Dung các rất hợp với tên của nàng ta. Nơi này có một hồ sen hình bán nguyệt được xây bằng ngọc lưu ly. Tưởng tượng đến khi vào hè, lá xanh ngọc biếc hòa vào nhau, hoa sen nở rộ, hương thơm bay khắp nơi thì đẹp biết bao. Lâm Thanh Hà cảm thấy Vân Định Quyền sắp xếp cho nàng ta ở đây thì cũng coi như là có lòng.

Vân Phỉ cười mừng rỡ. “Thật là khéo, mẹ con cũng rất thích nơi này. Năm xưa, khi mẹ con con vừa dọn tới đây, hoa sen trong hồ nở vừa đẹp vừa thơm, mẹ con vừa thấy là đã thích nơi này ngay. Sau đó sinh A Tông, mẹ con sợ nó rơi xuống hồ nên mới dọn sang Mộc Tê viên.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s