Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 3.4]

Úy Đông Đình không ngờ tiểu nha đầu này lại nhanh mồm nhanh miệng, khéo ăn khéo nói như vậy. Dáng vẻ trợn to đôi mắt sáng long lanh, quật cường bướng bỉnh kia đúng là rất thú vị.

Y nhất thời nổi hứng trêu đùa, bất thình lình vươn tay ôm lấy thắt lưng nàng, như cười như không, nói: “Kẻ mạnh thì có quyền, lúc này ta là kẻ mạnh, phải chăng ta có thể làm bất cứ điều gì với nàng?” Y nói không lại nàng, nhưng chiêu gậy ông đập lưng ông chính là sở trường lớn nhất của y.

Vân Phỉ bất ngờ, không kịp đề phòng nên bị y ôm lấy. Nàng vừa xấu hổ vừa sợ hãi, lập tức giơ cái mẹt trên tay lên, định đập vào đầu y không chút khách khí.

Úy Đông Đình vung tay lên, cái mẹt cũ nát ấy lăn lông lốc ra thật xa rồi cứ nằm im ở đó, không có ý định cứu nàng.

Vân Phỉ đập một phát không trúng thì giơ tay lên định cào vào mặt y. Úy Đông Đình vươn tay ra nắm lấy cổ tay nàng, người thì cúi thấp xuống.

Thấy gương mặt anh tuấn kia đang cúi sát xuống, giống như định hôn mình, Vân Phỉ sợ đến nỗi mặt biến sắc, tim như muốn ngừng đập.

Úy Đông Đình vốn chỉ định trêu ghẹo một chút để dọa nàng, nhưng khi bốn mắt chạm nhau thì không khỏi ngẩn ngơ.

Nàng ngửa mặt lên, dựa vào cánh tay y, đôi mắt trong veo, sáng lấp lánh. Cành lá của cây bồ đề như cũng xanh tươi hơn, màu xanh mướt ấy phản chiếu vào trong mắt nàng, khiến đôi mắt ấy có vẻ đẹp trong xanh, rạng ngời. Y cảm thấy mình sắp bị hút vào trong cái đầm xanh biếc ấy mất rồi.

Trên chân mày của y còn đọng lại một giọt nước văng ra từ cái mẹt, lúc này lại rơi xuống đúng vào má nàng. Bởi vì quá căng thẳng, nàng bị giọt nước này làm cho giật mình và chớp mắt một cái. Khi ấy, y mới có thể thoát khỏi đôi mắt nàng, rồi vội vàng buông nàng ra.

“Bây giờ nàng đã biết cảm giác người làm dao thớt, ta làm cá; kẻ mạnh có thể mặc sức hiếp đáp kẻ yếu rồi chứ?” Y khẽ mỉm cười, nhìn nàng, hai mắt sáng quắc và sắc sảo cực kỳ, giống như có thể nhìn thấu tâm tư của người khác, mang theo vẻ ngang tàng, mê hồn đoạt phách.

“Hừ, nói không lại ta thì động tay động chân. Đường đường là nam tử hán mà lại đi khi dễ một cô nương yếu đuối thì có gì tài giỏi chứ?” Mặt Vân Phỉ đỏ như ráng chiều, nàng quẳng cho y câu này xong thì quay đầu bỏ chạy. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nàng sẽ không dại gì đi liều mạng với y.

Nàng xách váy chạy băng băng, rất sợ y sẽ đuổi theo mình. Chiếc váy màu đỏ thắm bị gió thổi phất phới, giống như một đóa hoa lựu rực lửa. Màu xanh biêng biếc của núi rừng như được sắc lửa đỏ này thắp sáng.

Úy Đông Đình nhìn theo bóng dáng của nàng, khóe môi không nén được một nụ cười mỉm: Cô nương yếu đuối? Nha đầu lỗ mãng thì đúng hơn!

Vân Phỉ chạy một mạch về tới phòng mình ở sân sau, tim đập loạn xạ không ngừng. Ấn tượng đầu tiên tốt đẹp về Úy Đông Đình đã biến mất hoàn toàn.

Cái gì mà đường đường chính chính, thanh tao nho nhã chứ? Chỉ được cái mã bên ngoài gạt người mà thôi.

Haizz, vẫn chỉ có ngân lượng là đáng yêu nhất. Ngân phiếu là ngân phiếu, nguyên bảo là nguyên bảo, không gạt ai cả.