Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 5.6

“Lúc mẹ đến, ngoài cửa chẳng có nhân viên nào đứng đón khách cho tử tế. Khách trả tiền xong đứng lên, nhân viên dọn bàn lề mề chậm chạp. Hỏi quản lý nhà hàng mấy chi tiết nhỏ thì cái gì cũng trả lời không biết. Đầu bếp sơ chế người toàn mùi thuốc, bếp phó thì chẳng chịu đội mũ… Cô bảo làm sao mẹ yên tâm được?”

Phong Lan xun xoe vâng dạ, nói lấy lòng mẹ: “Cho nên mẹ phải thường xuyên quan tâm để ý chuyện đó hộ con.”

“Hai nhân viên phục vụ kia trông lạ quá, mới vào làm à?” Phong Lan nhìn theo hướng mẹ chỉ, thấy người đang trốn trong góc lau bàn kia là Lưu Khang Khang, người đang quay lưng lại phía họ hướng dẫn khách gọi món không phải Đinh Tiểu Dã thì còn là ai?

Tâm trạng Phong Lan khá hơn một chút, cô nói với mẹ bằng giọng nũng nịu: “Nhân viên mới đấy mẹ ạ, trông đẹp trai không?”

Đinh Tiểu Dã đã nhận order của khách xong xuôi, đi về phía quầy bar. Mẹ Phong Lan đeo kính lão lên săm soi. “Nhân viên phục vụ đẹp trai thế để làm gì? Đừng có mất công vào những thứ vô ích. Tuyển người thì phải chọn những ai chịu khó chịu khổ, tính tình thật thà chứ.”

“Đứng trong tiệm để mọi người thưởng lãm cái đẹp cho thư thái cũng hay mà mẹ.” Phong Lan làu bàu.

“Cô đã có ý đồ đó thì thà tập trung nghĩ đến chuyện nghiêm túc còn hơn! Sắp thành gái già đầu ba rồi đấy cô ạ, chẳng lẽ cô định lấy chồng làm bồi bàn à?”

Lại bắt đầu rồi đấy. Phong Lan định kiếm cớ đi vệ sinh để thoát thân nhưng mẹ cô đã biết tỏng ý đồ. “Đừng có giả vờ. Mẹ biết chuyện Chu Đào Nhiên lấy vợ rồi.”

Vừa nghe đến cái tên Chu Đào Nhiên, Phong Lan giật bắn mình, tim đập còn kịch liệt hơn so với lúc yêu đương nồng thắm nhất. Mẹ cô chắc hẳn nhận ra vẻ mặt khác lạ của cô, bà thở dài, nói: “Chuyện đó là tốt. Ngay từ đầu mẹ đã không tán thành, chọn bạn trai cũng giống như chọn nhân viên, đừng để ý đến ngoại hình, tốt gỗ hơn tốt nước sơn con ạ.”

Thật ra bà cũng chỉ là vì thương con gái. Bà chỉ vào cái túi Phong Lan đặt trên bàn. “Làm sao mà để bẩn thế? Đàn bà khác với đàn ông, con vẫn chưa lấy chồng, không được chưa gì đã luộm thuộm không để ý đến bề ngoài như vậy. Chuyện đã qua thì cho qua, đừng có nghĩ nhiều làm gì.”

Lúc này Phong Lan mới để ý, sáng nay vội đi làm nên vẫn cầm theo“hung khí” hôm qua. Có thể là do lúc tẩn Chu Đào Nhiên, cạnh túi bị quệt vào lớp bụi trên chiếc xe ô tô đỗ bên cạnh, vết bẩn hiện rõ trên cái túi da sáng màu.

“Tiếc của cái túi của mình quá.” Phong Lan nghĩ bụng.

Lúc này, Lưu Khang Khang đã thu dọn bàn xong, lướt đến bên cô không một tiếng động.

“Thằng bé này đầu tóc xanh đỏ lòe loẹt quá!” Mẹ Phong Lan cau mày phê bình.

Phong Lan vội vàng chuyển chủ đề: “À, cậu ta là cháu anh Tăng Phi đấy.”

“Tại sao mẹ lại không biết nhỉ?” Mẹ cô liền tỏ vẻ quan tâm, gọi Lưu Khang Khang đang muốn tàng hình lại, ánh mắt nhìn cậu ta cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn.

“Để bác xem nào, đôi mắt với lông mày khá giống Tăng Phi, cháu bao nhiêu tuổi? Vẫn còn đi học à?”

Lưu Khang Khang thật thà đáp: “Cháu chào bác, sau kỳ nghỉ hè cháu sẽ vào học đại học năm thứ nhất. Cậu cháu bảo cháu đến chỗ chị Phong Lan để rèn luyện.”