Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 2.5]

Lúc A Tông được năm tuổi, Vân Định Quyền đặc biệt sai Giáo úy Tống Kinh Vũ – người có võ công xuất sắc nhất trong quân về dạy võ công cho A Tông. Nhưng vì Tô Thanh Mai nâng niu đứa con hiếm muộn này như châu như ngọc, không nỡ để nó chịu khổ nên cứ che chở mãi, khiến hai năm rồi mà võ công của A Tông không hề có tiến triển, làm Vân Định Quyền hết sức thất vọng.

“Cha, A Tông rất nhớ cha, nằm mơ cứ gọi cha mãi.” Nàng níu ống tay áo của Vân Định Quyền, rưng rưng nước mắt khiến người ta phải mềm lòng.

Vân Định Quyền thở dài một hơi. “Con về trước đi, đợi vài ngày nữa cha hết bận thì sẽ đi đón các con.”

Dù sao Tô Thanh Mai cũng là chính thê, lại có ân với hắn, Vân Định Quyền cũng không muốn mang cái danh vong ân phụ nghĩa. Nếu con gái đã đến năn nỉ thì hắn cũng biết điều, lấy đó làm cái cớ để Tô Thanh Mai xuống nước. Nếu Tô Thanh Mai chịu về nhà, hắn cũng sẽ niệm tình xưa mà cho nàng ta một vị trí nho nhỏ, sau này có thêm Trương Thanh Hà hay Lý Thanh Hà thì nàng ta cũng không thể lớn lối được.

“Cảm ơn cha.” Vân Phỉ nín khóc, mỉm cười. “Con về trước đây, cha mau đến nhé.”

Vừa ra khỏi thư phòng, nàng đã nghe thấy một giọng nói yểu điệu vang lên từ phía hành lang: “Hoa trong phủ trồng thật là đẹp. Ngươi nhìn cây sơn chi này xem, trên cành toàn là nụ hoa.” Người nói chuyện chính là Lâm Thanh Hà, mẹ hai yêu kiều của nàng.

Vân Phỉ nghe thế, lòng như quặn lại. Từng gốc cây ngọn cỏ, từng cái bàn cái ghế trong phủ này đều là do mẹ nàng vất vả mua sắm, toàn là dùng tiền của Tô gia. Mẹ thật là khờ, vì sao phải dâng không nhà mình cho nữ nhân khác chứ?

Nàng gạt nước mắt, không thèm quay đầu mà đi thẳng ra khỏi phủ Châu mục. Về tới Liên Hoa sơn, trời đã hơi tối, mưa sắp đổ xuống, trên đầu thỉnh thoảng lại có những chú chim tung cánh lượn ngang qua.

A Tông đang chơi đùa trong sân, thấy nàng thì chạy tới đón, ôm chân nàng, ánh mắt thiết tha. “Tỷ tỷ, tỷ về nhà có mang chân gà lên cho đệ không?”

Vân Phỉ cúi đầu nhìn đệ đệ bụ bẫm đáng yêu, đột nhiên ngồi xuống, hung dữ nói: “A Tông, từ nay về sau đệ phải cố gắng đọc sách, luyện võ công. Nếu dám lười biếng, tỷ tỷ sẽ đánh nát mông đệ!”

Nhà có thêm một mẹ hai xinh đẹp như yêu tinh, cha thì trở mặt vô tình, bỏ mặc bọn họ ở đây không đoái hoài gì đến, ngày nào cũng chỉ có thể ăn những món đồ chay nhạt nhẽo, ngay cả tỷ tỷ bình thường rất yêu thương chiều chuộng nó cũng trở nên đáng sợ như hung thần nên A Tông – đứa trẻ vốn sống trong mật ngọt – bỗng cảm thấy cuộc sống trở nên thật đáng sợ, há mồm định khóc lên.

Vân Phỉ trừng mắt với nó. “Không được khóc.”

A Tông méo xệch miệng, chớp chớp mắt, cố nén những giọt lệ, nhìn nàng bằng vẻ mặt rất tội nghiệp.

Vân Phỉ hung dữ nói: “Bây giờ cha đã có mẹ hai, cũng sẽ nhanh chóng có mẹ ba, mẹ tư, mẹ năm… Nếu đệ còn không chịu cố gắng thì không chỉ đệ tiêu đời, mà mẹ cũng tiêu luôn.”

A Tông gật đầu lia lịa. “Đệ biết rồi.”

Hung thần dữ tợn lập tức biến thành Bồ Tát hiền hậu, Vân Phỉ mỉm cười xoa đầu nó rồi nâng mặt nó lên, hôn một cái thật mạnh. “A Tông thật ngoan.”

A Tông lau nước miếng trên mặt, hậm hực nghĩ thầm: “Hừ, đánh một roi rồi cho một viên kẹo, vui lắm sao chứ!”

 

Advertisements