Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 5.3

Trong một ngày Phong Lan phải vào đồn công an đến hai lần, lần thứ nhất trong vai trò người trình báo, lần thứ hai là nghi phạm.

Lưu Khang Khang đến đón cô. Làm xong xuôi các loại thủ tục, ra khỏi đồn công an, thế giới bên ngoài đã rực rỡ ánh đèn. Phong Lan hỏi: “Cậu Tăng Phi không đến sao?”

Khang Khang trả lời: “Cậu em bảo mấy người này không đáng để cậu ra mặt. Cậu còn bảo em nói với chị, việc lần này sắp xếp ổn thỏa rồi, bên kia đồng ý sẽ không kiện chị, nhưng nếu lần sau chị còn làm càn thì cậu sẽ…”

“Sẽ thế nào?”

“Cậu sẽ bảo chú Ngô Giang mách mẹ chị!”

“Nhãi ranh!” Phong Lan trợn mắt. “Chị có phải là học sinh tiểu học đâu.”

Lưu Khang Khang cười hì hì, nói: “Chị chủ ơi, việc chị làm lần này cũng không được người lớn mấy nhỉ… Ối ối, chị đừng có đánh em. Em thấy chị quá ngầu đi. Yeah! Em lúc nào cũng ủng hộ chị mà!”

Phong Lan từ chối không đập tay với Khang Khang. Mặt cô không có dấu vết gì, nhưng kỳ thực sau khi tỉnh táo lại, ngay cả cô cũng không dám tin mình vừa đánh Chu Đào Nhiên. Sống đến bây giờ, đừng nói là ra tay với người khác, ngay đến khi cãi nhau cô cũng chưa bao giờ dám văng tục. Cô hóa điên thật rồi.

“Có thật là cậu Tăng Phi của cậu dàn xếp ổn thỏa rồi không? Chu Đào Nhiên không kiện tôi, nhưng vợ với mẹ vợ anh ta liệu có chấp nhận không?” Phong Lan vẫn có chút hoang mang. Cô không có kinh nghiệm trong chuyện này, trước đây chỉ biết Tăng Phi cũng có chút mánh lới, đâu ngờ anh ấy lại có khả năng lớn như vậy. Lúc đối mặt với người nhà Chu Đào Nhiên ở đồn công an, Phùng Oánh và mẹ cô ta đã tỏ thái độ căm thù Phong Lan đến tận xương tủy, quyết không buông tha, muốn cô bị xử lý đến nơi đến chốn. Nếu như không có anh công an ở đó ngăn lại thì họ đã xông vào ăn tươi nuốt sống cô rồi.

“Chuyện đó em cũng không rõ. Có điều tuy ông ngoại em mất rồi nhưng mấy vị sếp lãnh đạo hiện nay có ai không phải là cấp dưới của ông em hồi đó đâu. Dù gì thì cậu em cũng từng làm việc trong ngành, lời nói ít nhiều cũng có trọng lượng. Hơn nữa chị đã xin lỗi, chịu bồi thường rồi, họ mà không nể mặt cậu một chút thì cũng khó nói.” Khang Khang nói.

Lời xin lỗi là do Phong Lan tự nguyện nói ra. Sau khi nhìn thấy cảnh Chu Đào Nhiên bị băng bó, cô thừa nhận mình đã ra tay quá phũ, hôm nay lại còn là ngày vui của người ta. Cho dù đôi trai gái đểu cáng đó có đê tiện đến thế nào, lời xin lỗi của cô cũng chẳng thiệt đi đâu. Nhưng việc bồi thường thì đây là lần đầu tiên cô nghe thấy.

“Tăng Phi ứng tiền hộ tôi ư? Bây giờ cậu ở cùng với anh ấy, lát về nhà trả lại tiền cho cậu cậu giúp tôi nhé!” Lưu Khang Khang là sinh viên, làm gì có tiền, phía kia cũng không phải dạng vừa, ngoài Tăng Phi ra thì còn ai giúp cô được nữa? Đáng ra cô phải sớm hiểu ra rằng, không thể có chuyện không phải trả giá chút nào trong vụ này.

Lưu Khang Khang một mực lắc đầu. “Không phải không phải, tiền là anh Tiểu Dã đưa. Lúc chị bị đưa đi thì cậu Tăng Phi đã vào bệnh viện gặp Chu Đào Nhiên rồi, tiền mặt ở cửa hàng thủ quỹ lại vừa thu, may mà anh Tiểu Dã có sẵn tiền trong tay, vừa đúng năm nghìn tám, đưa hết cả cho em. Chị xem Tiểu Dã có hay không, em cứ tưởng là anh ấy nghèo hơn em, hóa ra trên người lại có nhiều tiền mặt đến thế, chỗ đó chắc hẳn là tất cả gia tài của anh ấy. Em đã bảo anh ấy là người tốt mà.”

Lúc này thì Phong Lan đã hoàn toàn sáng tỏ, hóa ra ngay từ đầu anh ta đã tiên đoán được hết mọi khả năng có thể xảy ra, chuẩn bị sẵn sàng rồi ung dung đợi xem cô nhảy vào tròng ra sao. Cô mỉa mai: “Đúng là người tốt thật!”

“Cậu em còn dặn em hỏi chị, một mình chị không thể làm mọi chuyện hôm nay được, phải có ai tiếp tay nữa. Chị Lan, chị có trợ thủ không?”

Phong Lan cười gượng, nói với Khang Khang: “Cậu thử nói xem, nếu như tôi nói với Tăng Phi, tôi thuê hẳn một sát thủ chuyên nghiệp thì anh ấy có tin không?”

Advertisements