Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 2.3]

Tô Thanh Mai ngẩn ngơ ngồi bên cạnh, đã một canh giờ trôi qua mà quyển kinh Kim Cang vẫn giở ngay trang đó, giống như là cao tăng nhập thiền vậy.

Vân Phỉ biết thật ra mẹ mình không đọc được chữ nào, trong lòng lúc này chỉ là một bể khổ mênh mông mà thôi. Trước khi xuất giá là một tiểu thư con nhà giàu, được chiều chuộng nâng niu. Sau khi xuất giá thì được phu quân dỗ dành lừa gạt, tưởng rằng mình rất hạnh phúc. Bất ngờ phải chịu sự đả kích lớn như vậy, Vân Phỉ nghĩ có lẽ cả đời này mẹ mình cũng không thể bình tâm lại được.

Một canh giờ sau, Tề thị trở về. Nhưng người về cùng không phải là Vân Định Quyền mà là Trương Tương Như, một đại phu có tiếng trong thành.

Trái tim Vân Phỉ bỗng cảm thấy buốt giá. Thì ra ở trong lòng cha, A Tông – đứa con trai duy nhất – cũng không hề quan trọng như nàng đã nghĩ.

Trương Tương Như mỉm cười, cúi người hỏi A Tông: “Công tử thấy chỗ nào không được khỏe?”

“Ta khó chịu ở chỗ này.” A Tông há mồm ra, thành thật nói: “Đắng miệng, không biết ngon, cứ chảy nước dãi mãi.”

Trương Tương Như vừa buồn cười vừa tức giận. Đây có phải bệnh tật gì đâu chứ, vậy mà cũng mời hắn lên núi xem bệnh, xa xôi gần chết, đúng là chuyện bé xé ra to. Nhưng cũng khó trách, Châu mục đại nhân đã gần bốn mươi mà chỉ có một vị công tử, nuông chiều cũng là lẽ thường.

Hắn kê một đơn thuốc bổ cho có lệ rồi liền cáo từ, xuống núi.

Vân Phỉ mượn cớ tiễn hắn, cùng Tề thị đi ra ngoài.

Thấy xung quanh không có ai, Tề thị mới nói nhỏ: “Tiểu thư, tôi gặp Trương đại phu ở trong phủ, ông ấy đến bắt mạch cho Lâm Thanh Hà, nghe nói là nàng ta có thai rồi.”

Trái tim vốn đã giá băng của Vân Phỉ lại giống như bị người ta bóp chặt. Nàng lẳng lặng nhìn mây bay trên đỉnh núi, chúng lượn lờ nhẹ nhàng êm ả, rồi dần trở nên u ám nặng nề. Thiên nhiên cũng trở nên thay đổi, giống như lòng người đã đổi thay.

Tề thị tức đến nỗi rơi nước mắt. “Bây giờ lão gia đã có người mới, ngay cả công tử cũng không thương nữa. Nghe nói công tử bị bệnh thì chỉ bảo đại phu theo tôi lên đây để khám chứ không hề nói đón công tử về dưỡng bệnh.”

“Chuyện này đừng nói với mẹ của ta. Ta về nhà một chuyến, vú chăm sóc A Tông nhé.”

Vân Phỉ lập tức xuống núi, dẫn theo mấy người cưỡi ngựa về phủ Châu mục, rồi đi thẳng vào thư phòng của Vân Định Quyền.

Vân Định Quyền đang cầm bút viết thư, nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên thì thấy đứa con gái không gặp hơn một tháng đang rụt rè đứng trước cửa thư phòng, giống như một chú chim hoảng hốt không biết phải bay về đâu, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc, trông hết sức đáng thương.

Vân Định Quyền bất giác đặt bút xuống, bởi vì từ nhỏ đến lớn con gái hắn đều vui vẻ hoạt bát, chưa bao giờ khóc trước mặt hắn như thế này.

Dù sao thì đứa con gái này cũng chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng hắn, hắn cảm thấy mềm lòng nên vẫy tay với nàng. “A Phỉ.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s