Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 2.3]

Tô Thanh Mai ngẩn ngơ ngồi bên cạnh, đã một canh giờ trôi qua mà quyển kinh Kim Cang vẫn giở ngay trang đó, giống như là cao tăng nhập thiền vậy.

Vân Phỉ biết thật ra mẹ mình không đọc được chữ nào, trong lòng lúc này chỉ là một bể khổ mênh mông mà thôi. Trước khi xuất giá là một tiểu thư con nhà giàu, được chiều chuộng nâng niu. Sau khi xuất giá thì được phu quân dỗ dành lừa gạt, tưởng rằng mình rất hạnh phúc. Bất ngờ phải chịu sự đả kích lớn như vậy, Vân Phỉ nghĩ có lẽ cả đời này mẹ mình cũng không thể bình tâm lại được.

Một canh giờ sau, Tề thị trở về. Nhưng người về cùng không phải là Vân Định Quyền mà là Trương Tương Như, một đại phu có tiếng trong thành.

Trái tim Vân Phỉ bỗng cảm thấy buốt giá. Thì ra ở trong lòng cha, A Tông – đứa con trai duy nhất – cũng không hề quan trọng như nàng đã nghĩ.

Trương Tương Như mỉm cười, cúi người hỏi A Tông: “Công tử thấy chỗ nào không được khỏe?”

“Ta khó chịu ở chỗ này.” A Tông há mồm ra, thành thật nói: “Đắng miệng, không biết ngon, cứ chảy nước dãi mãi.”

Trương Tương Như vừa buồn cười vừa tức giận. Đây có phải bệnh tật gì đâu chứ, vậy mà cũng mời hắn lên núi xem bệnh, xa xôi gần chết, đúng là chuyện bé xé ra to. Nhưng cũng khó trách, Châu mục đại nhân đã gần bốn mươi mà chỉ có một vị công tử, nuông chiều cũng là lẽ thường.

Hắn kê một đơn thuốc bổ cho có lệ rồi liền cáo từ, xuống núi.

Vân Phỉ mượn cớ tiễn hắn, cùng Tề thị đi ra ngoài.

Thấy xung quanh không có ai, Tề thị mới nói nhỏ: “Tiểu thư, tôi gặp Trương đại phu ở trong phủ, ông ấy đến bắt mạch cho Lâm Thanh Hà, nghe nói là nàng ta có thai rồi.”

Trái tim vốn đã giá băng của Vân Phỉ lại giống như bị người ta bóp chặt. Nàng lẳng lặng nhìn mây bay trên đỉnh núi, chúng lượn lờ nhẹ nhàng êm ả, rồi dần trở nên u ám nặng nề. Thiên nhiên cũng trở nên thay đổi, giống như lòng người đã đổi thay.

Tề thị tức đến nỗi rơi nước mắt. “Bây giờ lão gia đã có người mới, ngay cả công tử cũng không thương nữa. Nghe nói công tử bị bệnh thì chỉ bảo đại phu theo tôi lên đây để khám chứ không hề nói đón công tử về dưỡng bệnh.”

“Chuyện này đừng nói với mẹ của ta. Ta về nhà một chuyến, vú chăm sóc A Tông nhé.”

Vân Phỉ lập tức xuống núi, dẫn theo mấy người cưỡi ngựa về phủ Châu mục, rồi đi thẳng vào thư phòng của Vân Định Quyền.

Vân Định Quyền đang cầm bút viết thư, nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên thì thấy đứa con gái không gặp hơn một tháng đang rụt rè đứng trước cửa thư phòng, giống như một chú chim hoảng hốt không biết phải bay về đâu, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc, trông hết sức đáng thương.

Vân Định Quyền bất giác đặt bút xuống, bởi vì từ nhỏ đến lớn con gái hắn đều vui vẻ hoạt bát, chưa bao giờ khóc trước mặt hắn như thế này.

Dù sao thì đứa con gái này cũng chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng hắn, hắn cảm thấy mềm lòng nên vẫy tay với nàng. “A Phỉ.”

Chân tướng đàn ông – Tiết Hảo Đại [Chương 1.5]

 

  1. Thông minh, xinh gái cũng chẳng bằng Tháp đao

Lâu lắm rồi không nghe thấy tin gì của Tiểu thư Nấm, chắc hẳn là đang bận yêu đương với ai đó rồi. Kiểu phụ nữ thường toàn tâm toàn ý dành tình cảm cho ai đó hay thứ gì đó hễ yêu vào là rất dễ trở nên “mờ mắt”, rồi bắt đầu không liên lạc với một vài người, thực ra đây cũng là chuyện tốt. Điều khiến tôi khó quên là chuyện Tiểu thư Nấm chia tay với người yêu “tiền nhiệm” của mình, nguyên nhân chia tay thì cũ rích: anh người yêu mê mẩn trò Tháp đao trên mạng. Thực ra chuyện anh chàng này yêu thích trò chơi điện tử cũng chẳng có gì kỳ lạ, nhưng mà anh ta lại si mê đến mức khiến cả người và thần đều phải phẫn nộ, thậm chí buồn đi vệ sinh cũng không thèm đứng dậy mà để một chai nước ở bên cạnh rồi cứ thế đi tiểu vào đó.

Tiểu thư Nấm nói với tôi nguyên nhân bọn họ chia tay là vì cô nàng khinh thường anh ta dùng Wahaha, mà người đàn ông cô nàng chờ đợi ít nhất phải dùng Maidong[1]. Khi đó tôi đã phì cười đến mức nước miếng phun đầy màn hình, nhưng trong lòng lại hiểu rõ thực ra cô ấy cũng có nỗi muộn phiền, đó là bản thân mình chẳng lẽ lại không có sức hấp dẫn bằng Tháp đao hay sao?

Tôi biết, điều khiến phụ nữ khó chấp nhận nhất chính là trong lòng người yêu lại có một thứ gì đó còn quan trọng hơn cả họ. Nếu đã không còn tình cảm thì không nói làm gì, nhưng đằng này bạn lại không bằng một trò chơi trên mạng, bạn không có cách nào để nói chuyện phải trái, tranh luận với nó, nhưng nó vẫn ngang nhiên tồn tại. Nguy hiểm nhất là nó có thể khiến cho người đàn ông say như điếu đổ, bị mê hoặc, sống chết với nó. Đến một ngày đã nghiện rồi thì cho dù bạn có mặc bikini đứng uốn éo trước mặt, anh ta cũng chỉ coi bạn như không khí, bạn nói chuyện với anh ta thì phải đợi nửa tiếng sau mới nhận được câu trả lời, thậm chí khi hai người cùng lên giường, anh ta vẫn còn thấp thỏm nhớ mong bộ lạc của mình… Như thế, bảo sao không khiến người khác phát điên?

Thứ cho tôi nói thẳng, khi đàn ông và phụ nữ chung sống với nhau cũng có những mức độ giống như trò chơi vậy. Thiếu một trong ba yếu tố: kích thích giác quan, sự mới lạ, hàm lượng kỹ thuật cao là không được, hơn nữa còn phải có độ khó nhất định. Cấp bậc của những điều kiện trên càng cao, thời gian người đàn ông bị bạn cuốn hút càng dài. Thử nghĩ mà xem, nếu bạn chỉ là một thứ mà anh ta lúc nào cũng nhìn thấy thì chẳng mấy chốc mà anh ta chán ngấy bạn.

Việc ngày càng khiến mình trở nên hấp dẫn làm cho đàn ông duy trì cảm giác mới mẻ đối với bạn, nhưng để làm được điều này rất khó, cũng sẽ bị những người theo chủ nghĩa nữ quyền bôi nhọ, gièm pha. Cùng chơi trò chơi của bạn đến hết cuộc đời này nhé! Nếu bạn thực sự coi đàn ông là rác rưởi thì đương nhiên sẽ không nghe tôi lảm nhảm như thế này. Nếu tôi là chuyên gia tình cảm, tôi nhất định sẽ nói với bạn rằng: “Hà tất phải so đo mấy thứ linh tinh đó làm gì, tự so sánh mình với một trò chơi, lẽ nào không phải tự hạ thấp giá trị của bản thân?” Không! Nhất định phải so sánh, hơn nữa còn nhất định phải thắng nó!

Tôi giơ cả hai tay hai chân ủng hộ việc nói ra những điều khiến mình cảm thấy không thoải mái trong tình yêu. Tháp đao đã chiếm mất người đàn ông của bạn, lẽ nào bạn không dám tranh giành với nó? Hãy nói với anh chàng của bạn rằng bạn đang không thoải mái, bạn rất để bụng chuyện này rồi viết ba chương “điều luật” về việc cần làm mỗi ngày, thời gian anh ta chơi Tháp đao tuyệt đối không được phép dài hơn thời gian anh ta chơi với bạn. Ngoài ra, cũng có thể triển khai những hoạt động ngoài phạm vi chiếc giường để hai người cùng thực hiện.

Đương nhiên, nếu muốn người đàn ông của bạn lúc nào cũng nhìn bạn bằng ánh mắt như lần đầu tiên gặp gỡ thì tôi chỉ có thể nói bạn bị bệnh không hề nhẹ, cho dù bạn có tài đức vẹn toàn thì nhìn nhiều cũng sẽ cảm thấy nhàm chán. Những cảnh tượng lãng mạn như trong phim truyền hình Hàn Quốc, đôi nam nữ chính ngày ngày ở bên nhau nếu có ở ngoài đời thực thì cũng sẽ chỉ khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Ai từng trải qua rồi sẽ biết, thứ có thể duy trì tình cảm không phải là sự mới mẻ mà là phải đánh bại sự lãng phí thời gian từng chút, từng chút một. Tóm lại, đàn ông sinh ra đã có tính hiếu kỳ, mà tính hiếu kỳ này không thể thay đổi được. Niềm đam mê Tháp đao luôn lớn hơn rất nhiều lần so với niềm đam mê phụ nữ.

Cho nên, mặc dù bạn thông minh xinh gái nhưng cũng không thể bắt một người đàn ông ngày ngày nói những lời yêu thương với bạn, cũng không thể bắt một người đàn ông từ bỏ Tháp đao.

[1] Wahaha và Maidong là tên 2 hãng nước khoáng.