Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 5.2

Phong Lan nói: “Cây cối còn mọc thẳng được thì con người sống cũng phải có danh dự. Cả một đời người chẳng phải là đều sống trước con mắt của người khác hay sao? Trước đây tôi cũng cảm thấy cái tôi của mình quan trọng hơn tất cả mọi thứ, nhưng một người tốt đẹp hay xấu xa thế nào, xinh xắn hay xấu xí ra sao, nếu có mỗi mình họ biết, chỉ có bản thân họ trông thấy, thì có ý nghĩa gì? Được quan tâm, bị quên lãng, được ngưỡng mộ, bị chê cười, được yêu thương, bị ghét bỏ, được che chở, được cần đến, có này có nọ, mới là cuộc sống của một con người bình thường. Cậu đâu có sống một mình trên cõi đời này phải không?”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, sống được đã là tốt lắm rồi.”

“Bốn năm đó, ngày ngày anh ta đều nói yêu tôi, tôi cũng tin. Tôi tin là anh ta chỉ chưa đủ chín chắn, cũng tin anh ta chỉ là chưa sẵn sàng, tôi cứ thế đợi, đợi đến năm ba mươi tuổi, đợi được một đống lý do vớ vẩn, đợi được “một năm trước đây” và “một năm sau đó” trơ trẽn của anh ta. Cậu thấy cô dâu trẻ trung phải không? Tôi cũng từng rất trẻ, tôi không phải không có sự lựa chọn khác. Nếu anh ta nói sớm cho tôi biết thì liệu tôi có bám dính lấy anh ta không? Luôn miệng bảo hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Thế còn tình yêu mà không có hôn nhân thì là cái gì, là xác chết không mồ, là ma quỷ cô hồn à! Trông người ngợm tôi bây giờ giống ma quỷ hay là oán phụ?”

Đinh Tiểu Dã điều chỉnh lưng ghế để có tư thế ngồi thoải mái nhất, hai cánh tay vòng ra sau gáy làm gối dựa rồi nói: “Ở vùng chúng tôi có câu, phụ nữ khi yêu giống như cởi khuy áo, mỗi lần thất bại lại cởi một nút, dần dần thiếu nữ trong sáng, hiền lành ngoan ngoãn trong bọc sẽ trở thành dâm phụ không áo quần che đậy. Oán phụ cũng không bằng dâm…”

Đinh Tiểu Dã ngưng bặt không nói hết câu. Anh chỉ định nói đùa, không ngờ Phong Lan lại nhắm mắt, khóe mi hoen ướt, nước mắt trào ra.

Anh giật lấy chai rượu trong tay cô. “Thôi đủ rồi, không uống nữa.”

Phong Lan cười, mặc cho giọt nước mắt kia chảy xuống. “Như cậu nói thì thà tôi lột sạch hết còn hơn.”

Không ngờ giọt nước mắt này lại gây tác động nhất định đến người cứng đầu cứng cổ như Đinh Tiểu Dã. Anh thoáng chút não nề. “Nói đi, phải làm gì thì chị mới thấy nhẹ nhõm hơn?”

“Tôi muốn băm vằm tên Chu Đào Nhiên vô lại kia thành trăm nghìn mảnh. Chẳng phải anh ta luôn khẳng định tôi không làm nổi những chuyện trái khoáy sai quấy sao? Đã thế tôi làm cho anh ta biết tay!”

“Băm thành trăm nghìn mảnh thì không làm nổi đâu, làm gì thực tế hơn chút đi.” Đinh Tiểu Dã ngắm nhìn kính chắn gió trước mặt xe ô tô, bình thản nói.

“Không băm vằm xé xác được thì tẩn cho một trận cũng được!”

“Chuyện đó không khó.”

Phong Lan lập tức tròn xoe mắt. “Cậu dám làm giúp tôi hả?”

“Tôi có thể dụ anh ta ra, nhưng việc xử lý sau đó thế nào là chuyện của chị. Tuy nhiên chị phải đảm bảo được hai việc.”

“Cậu nói đi!” Phong Lan mắt đã đỏ hoe, hỏi.

“Thứ nhất, cho dù có chuyện gì xảy ra, kết quả cũng không liên quan đến tôi.”

“Ngay từ đầu tôi đã biết cậu là loại người như vậy. Điều thứ hai thì sao?”

“Chị phải chuẩn bị đủ tiền.”

Nói chuyện tiền nong trắng trợn như vậy, Phong Lan thật không thể lường trước. Ngụy quân tử cô gặp đã nhiều, hóa ra chân tiểu nhân cũng khiến người ta hận không kém.

“Bao nhiêu tiền?” Cô khinh miệt hỏi.

“Cũng phải vài nghìn.” Đinh Tiểu Dã mặt không biến sắc trả lời.

Phong Lan hằm hằm lục tìm ví, lấy hết tiền mặt trong đó ra, quẳng cho anh ta. “Chỗ này có năm nghìn tám trăm tệ, của cậu tất đấy. Nếu không đủ, quay về tôi rút thêm đưa cậu. Đồ nghèo kiết xác, từ bé đến giờ chắc chưa nhìn thấy tiền hả?”

Đinh Tiểu Dã nhặt từng tờ tiền lên, đếm lại một lượt, cười mỉm, nói: “Năm nghìn tám trăm tệ đầy đủ. Chị chủ, tôi mà giàu thì bây giờ liệu có ngồi trên xe của chị không?”