Thâu trọn gió xuân – Thị Kim [Chương 2.2]

Có lẽ mẹ nàng đã không còn giá trị lợi dụng nữa, ngay cả nàng và Vân Tông cũng trở thành những vật bài trí có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Tuy cha mang tiếng là châu mục, nhưng trên thực tế thì lại là bá chủ của đất Sở. Có quyền có thế thì sẽ dễ dàng cưới được rất nhiều thê thiếp mới, sinh được rất nhiều con.

Thấu hiểu được điều này, nàng bất giác ôm hai vai mình. Gió ở ngoại thành, sao mà lạnh đến thế, khiến lòng người cũng trở nên buốt giá.

Khi còn trẻ, thỉnh thoảng Tô Thanh Mai cũng cãi cọ với Vân Định Quyền, rồi bỏ về nhà cha mẹ ở vài ngày. Bây giờ, nàng ta đã không còn nhà cha mẹ để về. Sau khi Tô Vĩnh An qua đời, nàng bán hết sản nghiệp của Tô gia để giúp Vân Định Quyền chiêu binh mãi mã. Nơi mà nàng có thể đi lúc này cũng chỉ có Tịnh Thổ tự trên Liên Hoa sơn. May mà năm xưa, vì muốn có con trai nên nàng thường đến đây dâng hương, quyên góp không ít tiền của nên rất thân thiết với phương trượng Tịnh Tâm đại sư.

Tô Thanh Mai càng nghĩ càng cảm thấy đau lòng và ấm ức. Làm phu thê với nhau mười mấy năm, nàng tự hỏi mình đã móc cả tim gan ra cho hắn, không giữ lại thứ gì, thế mà hắn lại đối xử với nàng như vậy, đâm nàng một kiếm xuyên tim ngay trong lúc nàng không hề đề phòng.

Xe ngựa ra khỏi thành, nửa canh giờ sau thì đến Tịnh Thổ tự. Tịnh Tâm đại sư thấy tình cảnh Tô Thanh Mai như vậy, cũng không hỏi nhiều mà lập tức cho quét dọn những căn phòng trống phía sau chùa, tạo ra một khu nhà độc lập cho họ ở lại.

Trước khi xuất giá, Tô Thanh Mai là hòn ngọc quý trên tay cha mình. Vị tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ này, trong cơn đau lòng quá đỗi nên đã thu dọn đồ đạc, giận dữ bỏ nhà đi, không ngờ lần này đi rồi, lại rơi vào thế đâm lao thì phải theo lao. Ba mẹ con ở Tịnh Thổ tự cả tháng trời mà Vân Định Quyền vẫn không hề hỏi han gì tới, gần như là đã quên mất sự tồn tại của Tô Thanh Mai.

Tình cảm phu thê mười sáu năm trời lại không thể so với một gương mặt chỉ vừa mười tám. Vân Phỉ đang là thiếu nữ thanh xuân, còn chưa kịp nếm thử vị ngọt của tình yêu thì đã phải trải qua một bài học đắt giá, đúng là thê lương không gì bằng.

Xem ra bạc vàng mới là chỗ dựa đáng tin cậy nhất, vững bền nhất. Chôn xuống đất cũng không sợ biến đổi.

Sau một tháng, gương mặt tròn trịa mịn màng của Tô Thanh Mai đã trở nên gầy còm, hốc hác. Ánh mắt cũng mất đi vẻ lấp lánh mê người mà trở nên già cỗi thêm mấy chục tuổi. Còn A Tông, từ nhỏ ăn ngon mặc đẹp, giờ phải ăn chay suốt cả tháng thì khổ không sao nói nổi, tối đến nằm mơ, cứ chảy nước miếng rồi đòi ăn thịt. Ban ngày, nó nhìn mấy con chim trên cây mà mắt cứ sáng rực cả lên.

Cha không chịu đến đón, mẹ không chịu tự về, Vân Phỉ cảm thấy cứ giằng co như thế này thì không ổn nên lén gọi Tề thị đến, căn dặn: “Vú xuống núi báo với cha ta là A Tông bị bệnh rồi.”

Tề thị gật đầu, hiểu ý của nàng. A Tông là con trai duy nhất của Vân Định Quyền, không nhìn mẹ thì cũng phải nhìn con, dù gì con trai bệnh thì ông ta cũng phải đón nó về nhà. Cứ như thế, Tô Thanh Mai cũng có thể nương theo cái cớ này để cùng trở về, chứ ở lại đây mãi cũng không phải là kế lâu dài.

Sau khi Tề thị đi, Vân Phỉ đốc thúc A Tông rèn chữ.

A Tông được nuông chiều quen, lúc này dẩu môi, nói: “Tỷ tỷ, không ăn thịt thì đến bút cũng chẳng có sức mà cầm.”

Đúng là trẻ con vô tư, không sầu không lo, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện ăn. Vân Phỉ vừa giận vừa thương, véo nhẹ má nó một cái rồi khẽ liếc về phía mẹ mình.

Advertisements