Tháng ngày ước hẹn – Tân Di Ổ – Chương 5.1

Chương 5

Chúng ta hãy tĩnh lặng lại

IMG_5340 - Copy

Phong Lan và Đinh Tiểu Dã bỏ về giữa chừng rồi trốn vào trong xe cô uống rượu Tiểu Dã lấy từ tiệc cưới. Không có ly, nhưng dù sao cũng không phải là chưa từng nếm nước miếng của nhau nên hai người đều ghé miệng tu thẳng từ chai, hết cô một ngụm, lại đến anh một ngụm.

“Mẹ tôi vẫn thường bảo tôi, phải đối xử với người đàn ông của mình giống như trồng một cái cây vậy, con phải bỏ công sức, chăm chỉ tưới nước, bón phân, nếu như chúng vẫn không lớn thì phải tỉa cành bắt sâu… Mẹ tôi sợ tôi ế chồng chăng? Nhưng lại cũng sợ tôi bị đàn ông lợi dụng nên luôn miệng nhắc nhở tôi…”

“Không lấy được người đàn ông đó, chị cảm thấy bị tổn thương lắm sao?” Đinh Tiểu Dã lấy mu bàn tay lau rượu trên khóe miệng, rồi đưa chai rượu cho Phong Lan. “Dù sao thì hai người đã vẫy tay chào nhau rồi, chị còn quan tâm đến chuyện có phải trước đây anh ta ăn vụng sau lưng chị hay không để làm gì. Chuyện đó giờ có quan trọng nữa không?”

Phong Lan nói: “Tất nhiên là quan trọng, cậu thì biết gì cơ chứ? Tối qua trước khi tôi gặp cậu, anh ta hẹn gặp tôi nói bao nhiêu chuyện, tôi vẫn cứ nghĩ đó là những lời chân thành rút ra từ gan ruột. Anh ta nói bởi vì tôi quá tốt, cho nên anh ta không thể sống cùng tôi được, anh ta không chịu nổi những áp lực mà tôi mang lại. Đúng vậy, tôi đã nhìn nhận lại bản thân mình. Ngay cả trên đường đến dự tiệc cưới, tôi cũng tự hỏi bản thân mình, phải chăng tôi đã ép anh ta quá đáng, đến ngày hôm nay tôi vẫn làm sai, thậm chí cái sai của tôi hình như càng lúc càng nhiều. Tôi không nên tự ý đi tìm việc làm hộ anh ta, không nên tặng không đồ ăn thức uống lẫn quần áo cho anh ta, không nên chỉ thể hiện mặt tốt đẹp lộng lẫy nhất của mình cho anh ta nhìn, càng không nên khi bố anh ta ốm chẳng cần suy tính gì đưa hết tiền cho anh ta. Tôi cứ tưởng làm thế là tốt cho anh ta, đánh chết cũng không nghĩ là đối với đàn ông thì như thế là một gánh nặng.”

Cô uống vội nên thiếu chút nữa thì bị sặc. “Cái cây này tôi trồng bốn năm trời, cuối cùng mọc lên như thế nào? Tôi có thể chấp nhận chuyện người trồng cây và người thu hoạch không phải là một. Chuyện đó vẫn thường xảy ra. Tôi đã thua Phùng Oánh, kỹ năng của tôi thua kém người ta, tôi công nhận. Nhưng tôi không thể chấp nhận chuyện khi tôi đang ngày này qua ngày khác tưới tắm cho cây thì cô ta ngoạm sạch quả ngọt trên cây tôi trồng, kết quả là tôi vẫn cho rằng việc tôi hoàn toàn tay trắng là do lỗi của tôi!”

Đinh Tiểu Dã ngạc nhiên nói: “Anh giai đấy cũng thú vị nhỉ, bắt cá hai tay cơ đấy, bắt thì cứ bắt, sao lại đúng ngày đại hỷ, trước mặt quan khách phải nói trắng ra như thế, đúng là cái đồ ăn no rửng mỡ.”

“Tôi nói cho cậu biết tại sao Chu Đào Nhiên lại dám trơ tráo như thế nhé, vì anh ta biết thừa tôi có giận dữ đến mấy cũng không thể nào làm nổi những chuyện quá đáng. Tôi là ai? Tôi là đứa hèn nhát, lúc cãi nhau cũng chỉ biết nói “chúng ta hãy bình tĩnh lại một chút”. Bất kể có chuyện gì xảy ra vẫn phải giữ thể diện đến cùng.”

“Thế chị quay lại quậy một trận cho anh ta biết tay đi, tôi không ngăn nữa.”

Phong Lan cười nhạt. “Để anh ta mất mặt thì dễ nhưng tôi được gì? Ai cũng mặt trơ như nhau, tôi trát bùn lên người anh ta trước mặt bàn dân thiên hạ thì trong mắt mọi người tôi cũng sạch sẽ gì cho cam?” Cô cúi đầu cay đắng. “Anh ta nói đúng, tôi không làm nổi những chuyện đó.”

“Thế coi như xong chuyện.” Đinh Tiểu Dã nói. “Chị quan tâm đến việc người khác nhận xét thế nào về chị lắm à?”

Phong Lan nói: “Cây cối còn mọc thẳng được thì con người sống cũng phải có danh dự. Cả một đời người chẳng phải là đều sống trước con mắt của người khác hay sao? Trước đây tôi cũng cảm thấy cái tôi của mình quan trọng hơn tất cả mọi thứ, nhưng một người tốt đẹp hay xấu xa thế nào, xinh xắn hay xấu xí ra sao, nếu có mỗi mình họ biết, chỉ có bản thân họ trông thấy, thì có ý nghĩa gì? Được quan tâm, bị quên lãng, được ngưỡng mộ, bị chê cười, được yêu thương, bị ghét bỏ, được che chở, được cần đến, có này có nọ, mới là cuộc sống của một con người bình thường. Cậu đâu có sống một mình trên cõi đời này phải không?”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, sống được đã là tốt lắm rồi.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s